Phu Quân Hắn Không Hiểu Phong Tình

Chương 53: Chương 53 – Hoàn




Tháng Bảy giữa hè, không khí nóng rực, tiếng ve kêu ầm ĩ, khiến cho lòng người không yên, không thể nghỉ ngơi.

Vì ảnh hưởng của thời tiết, Thẩm Thư Dao gần đây tâm trạng rất bực bội, chỉ cần động chút là đã muốn phát giận. Rất nhiều lần, nàng đối với Tạ Ngật lạnh mạnh, nhưng sau đó, nghĩ lại, nàng cảm thấy bản thân mình có phần nóng nảy, tự trách mình không thể kiểm soát cảm xúc tốt, nhưng cũng chỉ vì thời tiết nóng nực mà thôi.

Vì vậy, Tạ Ngật đã cố ý phân phó phòng bếp, mỗi ngày đều đưa cho Thẩm Thư Dao một ít nước canh giải nhiệt, tránh cho ban đêm nàng lại bóp eo hắn trách móc, kêu ca nóng bức.

Mặc dù thời tiết oi bức, nhưng Thẩm Thư Dao lại ăn uống rất tốt, gần đây ăn còn nhiều hơn trước, trên người cũng hơi có chút thịt, mặt cũng trở nên mịn màng hơn. Tạ Ngật cười nói nàng chăm sóc rất tốt, hơi béo một chút cũng thật đáng yêu, ôm rất thoải mái.

Thẩm Thư Dao vì thế trợn mắt, một ngày không phản ứng lại với hắn, xoa xoa cái bụng có chút thịt, nhìn qua mấy món ăn ngon, thôi, không ăn nữa. Nhưng chẳng bao lâu, bụng lại đói đến mức kêu lên, nàng lại bảo Tuệ Hoa đem món ăn vừa rồi bưng tới.

Ăn ngon lành một bữa, bụng mới cảm thấy thoải mái, trong lòng cũng vui vẻ hơn.

Mới vừa ăn no, chẳng bao lâu lại cảm thấy mệt rã rời, muốn ngủ trưa theo thói quen vốn có. Đặc biệt vào mùa hè, cảm giác mệt mỏi càng rõ rệt, đến giờ là muốn ngủ, nếu không ngủ thì không có tinh thần. Tuy nhiên, bên ngoài lại ồn ào, tiếng ồn khiến đầu nàng đau nhức.
Vì thế, Tuệ Hương sai mấy gã sai vặt đi bắt ve, tính toán phải bắt hết ve ở cả tiền viện và hậu viện, như vậy thiếu phu nhân mới có thể ngủ yên.
Chưa kịp bắt xong, Thẩm Thư Dao đã ngủ thiếp đi. Ngoài cửa, tiếng ồn dần dần yếu đi, cho đến khi bên tai nàng hoàn toàn yên tĩnh.

Một giấc ngủ tận một canh giờ, tỉnh lại, ngoài viện thực sự rất yên tĩnh, tâm trạng cũng theo đó mà bình tĩnh lại. Mang xong giày, xuống giường, nàng cảm thấy khát nước dữ dội, vội vàng uống một ngụm nước, sau đó mở cửa gọi người.
Nàng hỏi các nàng Tạ Ngật có trở về hay không, các nàng đồng loạt lắc đầu, nói là chưa về. Nàng “a” một tiếng, đang định bảo họ đi xuống bận, thì lúc này, Tuệ Hương bước lại gần, có vẻ muốn nói lại thôi.
Thẩm Thư Dao ngẩng đầu lên, hỏi: “Có chuyện gì à?”

Tuệ Hương gật đầu, chờ những người khác đi ra ngoài, rồi mới đến gần Thẩm Thư Dao, thì thầm bên tai nàng: “Mới vừa rồi đi qua hậu viện, nghe Hiểu Hiểu nói…”

Trên mặt Thẩm Thư Dao lộ ra vẻ nghi hoặc, rồi sau đó, theo lời nói của Tuệ Hương, ánh mắt nàng dần chuyển sang đau lòng.

Chạng vạng, Tạ Ngật trở về dưới ánh hoàng hôn, thân thể mang theo hơi nóng, gò má đỏ ửng, đôi mắt dài hẹp cũng chứa một mạt màu đỏ, thêm vào đó là hơi thở đầy vẻ yêu dã.

Thẩm Thư Dao nhìn Tạ Ngật bước vào cửa, lập tức đứng dậy, đôi mắt xinh đẹp liếc mắt đưa tình, thần sắc chiếu vào đáy mắt.

Tạ Ngật ngẩn ra, lần đầu nàng không hề che giấu cảm xúc, nhất thờichưa phản ứng lại.

“Đã về rồi sao, có mệt hay không?”

Nam nhân hoàn hồn, nét mặt ôn nhu, đối với sự quan tâm ôn hòa mà lâu nay không thấy, hắn có chút không thích ứng. Tuy nhiên, hắn vẫn cười đáp lại: “Chỉ là hơi mệt một chút.”

Nói xong, hắn nhìn chăm chú vào Thẩm Thư Dao, như thể đang nói “Vi phu mệt mỏi, phu nhân có thể khen thưởng một chút không?”

Thẩm Thư Dao không làm hắn thất vọng, tri kỷ tháo đai lưng giúp hắn, giọng nói mềm mại vang lên: “Vậy ta giúp chàng thay quần áo, chàng đừng nhúc nhích.”

Ngoan ngoãn như vậy sao?

Tạ Ngật nhướng mày, “Trước tắm rửa rồi hẵng thay đồ.”

Thẩm Thư Dao mở miệng, a đúng vậy, bên ngoài nhiệt độ như vậy, khẳng định sẽ ra mồ hôi. Tạ Ngật yêu sạch sẽ như vậy, lúc nào cũng tắm rửa trước khi thay quần áo, sao mình lại quên mất điều này?

Nàng xoay người đi ra cửa, phân phó người mang nước ấm đến. Nói xong, quay đầu lại thấy Tạ Ngật nhếch môi, đột nhiên nhớ ra điều gì, liền gọi với người vừa đi: “Muốn nước nóng.”

Tạ Ngật thân thể khỏe mạnh, mùa hè cũng chưa từng tắm nước ấm, hoặc là nước nóng, hoặc là nước lạnh. Nhưng lúc này, khi trời đã về chiều, nhiệt độ vẫn còn cao, gió nóng thổi từng đợt, cơn nóng nực vẫn chưa giảm, có lẽ Tạ Ngật sẽ thích nước nóng hơn.

Nam nhân đứng trong phòng cười, nửa khắc sau, ý cười trên mặt dần biến mất, thần sắc nghiêm túc hỏi nàng: “Hôm nay nhiệt tình như vậy, có chuyện gì muốn nhờ ta sao?”

“Không có chuyện gì thì không thể đối với chàng tốt một chút sao?” Nàng dẩu môi không hài lòng, ngay sau đó lại mỉm cười xinh đẹp, kéo tay hắn nói: “Buổi tối muốn ăn gì? Ta đi làm.”

Hạ nhân mang thùng nước vào, đi đi lại lại. Tạ Ngật đợi cho mọi người rời đi, rồi mới nói: “Nàng làm?”

Nhớ lại những chuyện trước đây, Tạ Ngật không tin nàng có thể tự mình xuống bếp, nuốt nước bọt, nhất thời không biết phải nói gì.

Thẩm Thư Dao liếc nhìn hắn một cái, ngay lập tức hiểu được hắn đang nghĩ gì, nhớ lại những lần trước mình làm những chuyện ngu ngốc, nàng có chút chột dạ.

Thẩm Thư Dao dời mắt, nói: “Ta đã nói xuống bếp, thì nhất định sẽ xuống bếp, chàng cứ chờ đi.”
Nàng giận dỗi, định xoay người đi, nhưng mới vừa quay lại, cánh tay đã bị Tạ Ngật giữ lại. Tạ Ngật cười nói: “Trước tắm rửa đã.”
Nàng đáp ứng rồi, không thể đổi ý.
Thẩm Thư Dao nhìn vào mắt hắn, rồi nhìn chằm chằm vào cửa phòng đã đóng chặt, không biết nước được mang đến khi nào.
“Được thôi.”
Tạ Ngật tắm rửa rất nhanh, chỉ trong một nén nhang, hắn đã tắm rửa sạch sẽ. Âm thanh trầm thấp của hắn vang lên, xuyên qua sóng nhiệt, dừng lại bên tai nàng.

“Phu nhân, lại đây đi.”

Thẩm Thư Dao thở dài trong lòng, thầm nghĩ Tạ Ngật thật sự muốn nàng thay đổi a? Nàng đã nói là sẽ giữ lời, không chút do dự đi qua, không có chút ý nghĩ khác, chỉ đơn giản là muốn làm điều gì đó cho Tạ Ngật.

Tuy nhiên, Tạ Ngật lại không nghĩ vậy, hắn cúi đầu nhìn ngón tay nàng bận rộn, hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ là muốn đối với chàng tốt một chút.”

Tạ Ngật cong môi, không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn nàng, đôi mi rũ xuống, chăm chú vào từng động tác của nàng.

Thẩm Thư Dao chuẩn bị xong, sau đó không nói gì nữa mà đi thẳng vào phòng bếp. Nàng không thường xuyên xuống bếp, vì vậy dù hương vị có thể không hoàn hảo lắm, nhưng quan trọng nhất là tâm ý. Nàng đã làm món vịt Khương mẫu mà hắn thích ăn.

Ở phòng bếp bận rộn một hồi lâu, Thẩm Thư Dao người đầy mùi dầu mỡ, từ phòng bếp ra ngoài, liền đi tắm rửa, rồi mới ngồi xuống ăn cơm.

Tạ Ngật nghe thấy tiếng nước, nhìn thức ăn trên bàn, trong lòng được lắp đầy, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Thẩm Thư Dao tắm rửa rất nhanh, chỉ trong một chút thời gian, nàng đã tắm rửa sạch sẽ, ngồi xuống cạnh Tạ Ngật, cả người toát lên hương thơm dễ chịu.

Gương mặt vì hơi nước mà đỏ ửng nhẹ, lông mi hơi ướt, đôi mắt trở nên càng thêm quyến rũ, cuốn hút. Tạ Ngật nhìn chằm chằm vào nàng một lúc lâu, hầu kết lăn lộn, cuối cùng liếc mắt nhìn món ăn trên bàn.

“Chàng ăn a, đừng chỉ nhìn thôi chứ.”

Bụng nàng đã réo vang, tạm thời không rảnh lo tới nó, chỉ muốn để Tạ Ngật nếm thử món ăn do chính tay mình làm.
Mùi thơm tỏa ra, nghĩ đến việc nàng đã bỏ không ít công phu, hắn nhìn vào ánh mắt mong đợi của nàng, ôn nhu cười, không làm nàng thất vọng, đưa món ăn vào miệng.
“Thế nào?”
So với đầu bếp trong phủ thì có phần kém một chút, nhưng cũng không khó ăn.

Tạ Ngật gật đầu, “Ừm, ngon.”

Nàng hít sâu, ăn ngon là tốt. Vì thế đem một mâm thịt vịt đẩy sang cho hắn, “Ăn nhiều một chút.”

Thẩm Thư Dao thuận miệng vừa nói, kết quả Tạ Ngật thật sự liền ăn hơn phân nửa. Nàng vui rạo rực, nghĩ rằng nấu ăn cũng rất thú vị, ít nhất nàng thấy Tạ Ngật ăn, trong lòng rất vui vẻ.

Ban đêm yên tĩnh, hai người cuối cùng cũng có thể tĩnh lặng trò chuyện.

Tạ Ngật nghiêng người đối diện với nàng, lại hỏi lại vấn đề mà hắn đã thắc mắc từ buổi chiều. Thẩm Thư Dao nhìn hắn với vẻ mặt nghiêm túc, duỗi tay vuốt v3 cánh tay hắn.

“Tạ Ngật, lần trước cánh tay bị thương có phải là vì ta không?”

Nàng đã biết lý do, vì khi nàng cần thuốc, hắn đã mạo hiểm đi vào núi tuyết để đào nhân sâm, vì thế mới bị thương. Tạ Ngật gạt nàng, nàng cũng không nghĩ nhiều, còn nghĩ rằng đó là do hắn ra ngoài làm việc, bị thương.

Sự việc đã trôi qua nửa năm, Tạ Ngật gần như đã quên, không hiểu sao nàng lại biết được, khó trách hôm nay nàng có chút khác thường.

“Đều đã qua rồi, hiện tại không phải không có chuyện gì rồi sao?”

Thẩm Thư Dao không phải để ý đến việc có chuyện gì không, mà là vì Tạ Ngật đã gạt nàng, không nói cho nàng..

“Về sau có việc gì thì đừng gạt ta, ta sẽ lo lắng. Nếu có lần sau, ta sẽ không tha thứ cho chàng nữa.”

Tạ Ngật khép mắt, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Hơi thở nóng bỏng từng chút từng chút một phất qua đỉnh đầu, sợi tóc nhẹ nhàng đung đưa, cảm giác ngứa ngáy.

Thẩm Thư Dao ngẩng đầu nhìn, mím môi, muốn nói nhưng lại thôi. Nàng do dự một lát, rồi quyết định sẽ thẳng thắn.

“Ta cũng có việc gạt chàng.”

“Chuyện gì?”

Đây là chuyện khó mở lời, nhưng giữ mãi trong lòng cũng không phải cách, thôi thì tối nay, tất cả đều nói ra.

Hạ quyết tâm, Thẩm Thư Dao lấy hết dũng khí, yết hầu khô khốc, cất lời: “Thật ra, ta nhớ ra rồi.”

Nam nhân hô hấp vẫn bình thường, khiếp sợ cùng kinh ngạc trong dự đoán đều không có, hoàn toàn bình tĩnh, biểu cảm hô hấp cũng không thay đổi. Điều duy nhất khác biệt là tay hắn từ bụng nàng chuyển lên trước ngực.

“Ta biết.”

Tạ Ngật nhàn nhạt nói, khiến Thẩm Thư Dao giật mình, nàng vội ngồi dậy, hỏi: “Chàng sao lại biết?”

Hắn liếc mắt nhìn nàng, rồi nhẹ nhàng ấn nàng nằm lại giường, “Đã sớm biết, nàng biểu hiện quá rõ ràng, muốn không biết cũng khó.”

Nói xong nuốt một ngụm nước bọt, tiếp theo nói: “Nằm yên, đừng lúc kinh ngạc lúc la lét, để ta ôm yên ổn chút.”

“Khi nào biết vậy?”

“Ngay từ đầu.”

Ngay từ đầu liền đã nhìn ra, nhưng hắn một chút phản ứng cũng không có, làm hành vi của nàng có chút buồn cười.

Thẩm Thư Dao nhìn chăm chú hắn thật lâu, bất đắc dĩ thở dài, cũng phải, bọn họ là phu thê, cùng chung chăn gối, sao có thể nhìn không ra, cũng chỉ nàng ngốc nghếch, cho rằng Tạ Ngật không biết.

Chỉ là nếu Tạ Ngật đã biết, thế mà không nói toạc ra, có phải muốn nhìn nàng xấu mặt không?

Nàng một phen đẩy người ra, giãy giụa xoay người, “Nhìn ra rồi cũng không nói, cố ý xem ta chê cười.”

“Nàng che giấu cực giỏi, không đến mức chê cười.”

“Còn nói?!!”

Khuôn ngực cứng rắn dán lên tấm lưng mềm mại, tiếng cười rầu rĩ truyền đến, ngực cũng theo đó chấn động, trong lòng nàng cũng sung sướng theo..

Ở nơi hắn không nhìn thấy, Thẩm Thư Dao gợi lên khóe miệng.

Mười lăm tháng tám, ngày hội Trung Thu.

Thẩm Thư Dao lần đầu đi cùng Tạ Ngật tiến cung. Lần trước vào cung, đó là Quỳnh Hoa Yến, khi đó họ vẫn chưa quen nhau, cũng chính là lần ấy, Nguyệt Lão đã dùng tơ hồng gắt gao kết nối tay của họ.

Lúc này, tâm trạng của nàng đã khác biệt rất nhiều. Một buổi tối, Thẩm Thư Dao không kìm được khóe miệng, nở một nụ cười tươi, cảm giác rất vui vẻ.
Tạ Ngật bị người ôm lấy uống rượu, nàng và Trần Thục Di đứng ở hành lang trò chuyện, chốc lát nữa, mặt hồ sẽ có pháo hoa, nàng nghĩ muốn cùng Tạ Ngật cùng nhau xem.

Dư quang liếc qua, nhìn thấy nam nhân mỉm cười, mặt mày ấm áp. Thẩm Thư Dao nhìn bầu trời, Tạ Ngật cũng nhìn theo, rồi gật đầu một cái.

Tạ Ngật rời khỏi đồng liêu, dẫn nàng đi đến một nơi ít người.

“Nơi này nhìn rõ hơn.”

Lần trước vào cung, cũng có pháo hoa, nhưng khi đó nàng không có tâm trạng để xem. Đêm nay thì khác, nàng đang ở cùng Tạ Ngật, cảm giác hoàn toàn khác biệt.

“Nhìn ta làm gì? Nhìn bên kia kìa.”

Mắt nàng thuần tịnh, tươi cười càng thêm sáng trong, “Chàng không phải ghen Quỳnh Hoa Yến ta không nhìn chàng sao, hôm nay bù cho chàng.”

Tạ Ngật bật cười một trận, xoay đầu nàng qua, “Buổi tối trở về rồi nhìn.” Muốn nhìn bao lâu xem bao lâu, hắn không có ý kiến.

Khóe môi nàng tươi cười bớt đi một nửa, ngay sau đó, thẹn thùng đánh hắn một cái, nhưng kết quả lại bị hắn giữ lấy tay.

Pháo hoa rực rỡ, lúc sáng lúc tối, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt chăm chú vào bầu trời.

Tạ Ngật nhìn nàng, khẽ gọi tên nàng: “Thẩm Thư Dao.”

Nàng nghiêng đầu, cảm giác môi mình nóng lên, Tạ Ngật đã hôn xuống.

Màu sắc rực rỡ xẹt qua trong mắt hắn, tràn đầy nhu tình.

Như lúc ban đầu, cùng một nơi, pháo hoa giống nhau, người cũng vậy.

__HOÀN VĂN__


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.