Đảo mắt đã tới tháng Tám, mùa hè vẫn nóng bức như cũ, ánh nắng cháy bỏng như chiếc bếp lò, không muốn ra ngoài một bước. Bên hồ, hoa sen đã tàn lụi gần hết, chỉ còn lại những trái sen đã bắt đầu chín, qua một thời gian ngắn nữa là có thể ăn hạt sen tươi.
Mấy ngày trước, Thẩm Thư Dao trở về thăm nhà mẹ đẻ, Thẩm Văn Võ bị cấm túc đã xong, kể khổ với nàng hết lời, những ngày qua vất vả và nhàm chán, còn nói rằng phụ thân bảo hắn sao chép kinh Phật để tĩnh tâm.
“Thẩm Văn Võ vô cùng bất mãn với điều này, hung hăng mắng mỏ trước mặt nàng một trận. Thẩm Thư Dao bề ngoài thì tỏ ra đồng tình, nhưng thật ra trong lòng lại tán đồng cách làm của Thẩm Chính An. Thẩm Văn Võ dù còn nhỏ tuổi, dễ dàng xúc động và dễ bị kích động. Nếu không mài dũa tính khí hắn, sau này chắc chắn sẽ gặp phải nhiều thiệt thòi lớn.
Thẩm Thư Dao nghe xong những lời lải nhải đó thì trở về Lan Viên. Mấy ngày sau, nàng lại nhận được lời mời của Trần Thục Di, rủ nàng đi vùng ngoại ô cưỡi ngựa. Nàng đã lâu không được đi cưỡi ngựa ngoài vùng ngoại ô, rất muốn đi, nhưng vì đoán được những việc căng thẳng giữa Trần Thục Di và Tạ Tuấn, nàng đành từ chối.
Giữa hai người họ luôn không rõ ràng dứt khoát, làm nàng cũng không yên ổn. Hôm đó, khi Tạ Tuấn tới Lan Viên, may mắn là Tạ Ngật có mặt, nàng không cần phải ra mặt, chỉ cần Tạ Ngật đi giải quyết. Sau đó, nghe Tạ Ngật kể lại, hóa ra là Lâm thị không muốn cho hắn ra ngoài, sợ hắn gặp Trần Thục Di, nên mới đến tìm Tạ Ngật cầu xin giúp đỡ.
Tạ Ngật cảm thấy phiền phức, bảo hắn sau này không cần đến Lan Viên nữa, nếu có việc gì thì chỉ cần phái người thông báo là được. Tạ Tuấn đành cúi đầu rời đi.
Chiều hôm đó, Tạ Ngật đi công việc chưa về, Lưu Nhất đến tìm nàng. Hắn hỏi nàng về giường mới đặt, là dùng tơ vàng gỗ nam hay hoa cúc lê?
Thẩm Thư Dao mặt đỏ lên, thần sắc rất mất tự nhiên, trả lời: ‘Hoa cúc lê.’
Lưu Nhất đáp một tiếng “được”, rồi sau đó lui ra.
Nàng sờ mặt mình, cảm thấy nóng bỏng, chắc chắn là đỏ rồi. Thẩm Thư Dao lại quay sang trách Tạ Ngật, nếu không phải hắn không biết nặng nhẹ, làm sao lại có chuyện hôm nay? Hơn nữa, việc đổi giường này, cả Lan Viên ai cũng biết, chắc chắn ở phía sau sẽ cười nàng.
Không chỉ là ở phía sau cười, mà ngay cả mấy người Tuệ Hương, lúc ở trước mặt nàng cũng luôn lộ ra nụ cười khó hiểu. Cái loại cười mang theo sự chế nhạo ấy, khiến nàng thật khó mà nói gì.
Ai, động tĩnh quá lớn không ổn, bị người ta biết hết, lần sau nhẹ lại chút.
Thẩm Thư Dao cắn một miếng bánh, tâm trạng không tốt, mặt mày cau có, mãi cho đến khi Tạ Ngật trở về.
Tạ Ngật bận rộn mấy ngày nay, giờ đây có vẻ thư thái hơn, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Hắn xoa nhẹ huyệt Thái Dương, ngồi xuống, ánh mắt lướt qua nàng, thấy nàng nhíu mày không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn xuống.
“Chỗ nào không thoải mái?” Hắn nhẹ nhàng hỏi.
“Không có việc gì.”
Ngoài miệng nói không có việc gì, trong lòng lại có việc, Tạ Ngật nhìn chằm chằm nàng một hồi, không tin nàng thật sự không có việc gì. Thế nhưng hắn cũng không tiếp tục truy vấn, hắn có chút mỏi mệt.
Thẩm Thư Dao nhìn Tạ Ngật xoay người thay đổi xiêm y sạch sẽ rồi dựa vào giường, ánh mắt không khỏi dõi theo hắn. Thấy hắn mệt mỏi như vậy, nàng cũng không muốn làm phiền. Ánh mắt nàng lướt từ thân hình cao thẳng của hắn, qua mũi, dừng lại ở đôi môi mỏng, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu: nghe nói nam nhân có đôi môi mỏng thường bạc tình, liệu Tạ Ngật có phải là người như vậy không?
Môi hắn ấm áp mềm mại, mỗi lần nàng đều thở hồng hộc, thân mình tê dại, mềm thành một vũng nước trong lòng hắn. Mà Tạ Ngật thì thật hưởng thụ, hắn thích thần sắc mê loạn của nàng.
Thẩm Thư Dao cảm thán, quả nhiên là nam nhân a, sao có thể cũ kỹ đứng đắn, trong chuyện thân mật cũng là cuồng dã.
“Nhìn cái gì?”
Tạ Ngật trợn mắt, đôi mắt đen nhánh, hắc bạch phân minh, ẩn chứa một chút buồn ngủ, càng làm tôn lên vẻ lười biếng mê hoặc. Thẩm Thư Dao nhìn lén, bị hắn phát hiện, sắc mặt không tự nhiên, vội vàng ngồi thẳng dậy, nhanh chóng khôi phục vẻ trấn tĩnh.
“Mệt rồi thì lên giường ngủ đi.”
Nghĩ một chút lại hỏi: “Không ăn gì sao?”
Có lẽ do thời tiết mùa hè làm ảnh hưởng đến việc ăn uống, Tạ Ngật gần đây có vẻ gầy đi một chút, xiêm y cũng trở nên lỏng lẻo hơn. Sáng nay khi đi thỉnh an Lâm thị, Lâm thị đã phân phó nàng phải chú ý quan tâm Tạ Ngật nhiều hơn, bà còn nói hắn trông tiều tụy. Dường như có chút trách móc trong lời nói của bà.
Hiện tại, hắn quả thật có vẻ tiều tụy, gầy gò hơn trước.
Tạ Ngật ngồi dậy, xoa nhẹ giữa trán, thanh âm trầm thấp, “Không sao đâu.”
Ngữ điệu của hắn nghe như mệt mỏi, vô lực, khiến nàng cảm thấy xót xa. Nhưng đến tối, lại là một chuyện khác, khổ sở hơn.
Mệt mỏi và vô lực, hoàn toàn không liên quan gì đến hắn.
–
Thẩm Thư Dao vừa mới tắm xong, mái tóc dài đen nhánh rủ xuống trước người, nàng nghiêng đầu, tỉ mỉ lau khô tóc. Một bên lau xong, lại chuyển sang bên kia. Đột nhiên, một thân hình nóng bỏng áp sát sau lưng nàng.
Nàng ngẩn ra một lúc, ngay sau đó thân mình căng chặt, tức giận mở miệng: “Không phải mệt mỏi sao? Mau ngủ.”
Lần trước hại nàng nghỉ ngơi không đủ, hiện tại ký ức vẫn còn rõ ràng gần đây, sau đó nguyệt sự tới, hôm trước mới vừa sạch sẽ. Tính ra bọn họ đã mấy hôm không thân mật.
Động tác trên tay chậm chút, bị hắn quấy nhiễu không lau được nữa, liền buông tay xuống.
Nam nhân trên người có nhiệt độ rất cao, hơi ấm rực rỡ từ cơ thể xuyên qua lớp áo mỏng truyền đến, khiến da thịt nàng như bị bỏng. Hơi thở của nam nhân dễ chịu, mang theo hương thơm mát lạnh, khô ráo, và còn có mùi vị đặc trưng của nam nhân thành thục trưởng thành, khiến nàng cảm thấy vô cùng mê hoặc.
Tạ Ngật cứ xích lại gần, thân hình mềm mại xinh đẹp liền nhũn ra một nửa, tóc ướt cũng không còn lau. Cánh tay hắn hoành hành trước người nàng, ôm cả người nàng trong lồ ng ngực rộng lớn. Thoáng dùng sức, phảng phất như muốn khảm vào thân mình hắn vậy.
Đôi tay nhỏ của nàng đặt trên cánh tay hắn, dùng sức kéo xuống, đáng tiếc, kéo không xuống, Tạ Ngật dùng sức, ăn vạ nàng. Thẩm Thư Dao cúi đầu, nhìn cánh tay hắn, đường cong rõ ràng, gân xanh mạch lạc, tràn ngập sức mạnh bồng bột cùng sức bật.
Thẩm Thư Dao nhìn tới đỏ mặt, lại nghĩ tới eo bụng rắn chắc của người đàn ông, chính là cái loại như vẽ trên sách ấy, có thể làm cho người chết sống lại.
Nàng cắn môi, rũ mắt không nói, chờ động tác cho bước tiếp theo của nam nhân.
Tạ Ngật hôn hôn bên mặt nàng, đè nặng giọng nói: “Phu nhân, đêm nay ta nghe nàng.”
Nhớ tới đêm đó, Tạ Ngật đến nay vẫn nhớ nhung dư vị đó vô cùng, mỗi ngày hồi vị một lần. Tựa như yêu một món ngon tuyệt mỹ, ăn qua liền không thể quên được, thời thời khắc khắc đều đang nghĩ.
Dứt lời, trên tay lại dùng thêm sức, hô hấp phun ra cũng nóng thêm vài phần.
Thẩm Thư Dao cắn môi, không dám lộn xộn, “Không được, qua mấy ngày nữa đi.”
Chuyện lần trước vẫn chưa hoà hoãn lại được, chờ nàng tiêu hóa tiêu hóa, chính mình vượt qua vướng mắc này đã rồi tính. Hơn nữa nàng thấy ý tứ của Tạ Ngật là còn muốn giống như đêm đó, khó mà làm được, lúc thanh tỉnh chính mình làm không được.
“Vì sao?” Hắn hỏi.
Thẩm Thư Dao vỗ vỗ cái giường, thuận miệng nói: “Chờ thay nó đã, ngài xem chân giường lỏng như thế, tiếng vang quá lớn.”
Tạ Ngật hiểu rõ băn khoăn của nàng, ngực hơi rung động vài cái, nói: “Không đáng ngại, không ai nghe thấy.”
“Lừa ai vậy!”
Đứng bên ngoài nghe đến một hai rõ ràng, còn cho rằng nàng không biết!
Nàng đẩy Tạ Ngật ra, gian nan quay người, đối mặt với hắn, “Ngài có ý gì? Việc này liền nghe ta, mặt khác không nghe ta, đúng không, là ý này đi?”
Nắm lấy việc này không buông, Tạ Ngật đột nhiên thấy bực bội, hắn xị môi dưới, nói: “Muốn ta nghe nàng cái gì?”
Rõ ràng là lời đứng đắn, nhưng Thẩm Thư Dao đột nhiên nghĩ tới một câu vừa rồi kia, khuôn mặt nháy mắt nóng lên.
Nàng nhấp mở môi, nói không nên lời cái cớ nào, liền chớp chớp mắt, nằm xuống, “Mệt rồi.”
Giường này là thật sự không được, động một chút liền vang một chút,.
Tạ Ngật không tiếng động cười cười, đi theo nằm xuống, thân hình cao lớn thuần thục nghiêng qua, tay thưởng thức một lọn tóc, cuốn ở trên ngón tay, vòng tới vòng lui.
“Chắc chắn không cần?”
“Không cần.” Không chút do dự cự tuyệt, nàng phải đợi mấy ngày nữa.
Màn lụa xanh quanh quẩn hương thơm, là từ trên người nàng phát ra, thanh đạm dễ ngửi, có chút giống hương hoa sơn chi, Tạ Ngật thực thích, mỗi lần thân mật hắn đều dán lên cổ, dùng sức hít lấy mùi hương của nàng.
Hắn buông tóc nàng xuống, lòng bàn tay nóng lên bắt đầu không an phận.
“Được, ta nhìn xem.”
Thẩm Thư Dao chưa hiểu hắn muốn nhìn cái gì, ngay sau đó, bụng nhỏ chợt căng thẳng, hiểu rồi!
Nàng đã từng xem qua rất nhiều sách, trên đó có tả có tranh, còn phân tích nam nhân, trên sách nói, mặc kệ nam nhân chính trực thế nào, lực khắc chế có tốt bao nhiêu, dù là quân tử cũng sẽ có tính xấu, chỉ là xem lúc nào bại lộ thôi.
Thẩm Thư cảm thấy thật không uổng phí khi xem những sách đó, chỉ riêng giờ phút này, Tạ Ngật đem tính xấu của nam nhân bày ra hoàn mỹ.
Nàng khuôn mặt nhỏ nhăn lại, ánh mắt mê ly, ánh mắt thẳng băng chăm chú nhìn hắn.
Môi đỏ khẽ nhếch, nàng nghe thấy tiếng nước róc rách, mặt nàng nóng đỏ lên, đẹp tựa như đánh phấn.
Một lát sau, nàng run rẩy mấy cái, nhìn Tạ Ngật giơ tay về phía nàng, thần sắc rất là đắc ý.
“Nhìn một cái.” Giọng nói trầm thấp, gợi cảm.
Thẩm Thư Dao nuốt nước bọt, chửi nhỏ một câu, bị Tạ Ngật nghe được, cười đến càng thêm tùy ý.
“Đ-đi lấy khăn.” Nàng nói nhỏ giọng, thẹn thùng.
Vừa vặn khăn lau tóc vừa rồi ở bên cạnh, Tạ Ngật liền thuận tay cầm lấy, nàng liếc nhìn một cái, ghét bỏ nói: “Lau qua tóc.”
Nam nhân híp híp mắt, đặt dưới mũi ngửi ngửi, cười khẽ, “Hương sơn chi.”
Tiếp theo xỏ giày xuống giường, đưa cho nàng cái khăn sạch sẽ. Thẩm Thư Dao nằm đó không tí sức lực, trợn tròn mắt nhìn hắn, muốn hắn hầu hạ.
Tạ Ngật nhướng mày, một câu cũng không nói, chậm rãi cúi đầu.
–
Hôm sau, Thẩm Thư Dao dậy nổi, đi Lâm thị thỉnh an cũng muộn. Ánh mắt Lâm thị không tốt, nhìn kĩ từ trên xuống dưới một lần, nàng nâng cằm, không chút sợ hãi.
Nàng đúng là dậy muộn, xét đến cùng phải trách Tạ Ngật, nếu không phải hắn quấn lấy nàng đến nửa đêm, nàng căn bản sẽ không tới chậm. Tạ Ngật có khi giống chó vậy, dính người !
Lâm thị nói nàng hai câu, nàng không để trong lòng, ra khỏi cửa liền quên.
Buổi sáng ở Lan Viên nghỉ ngơi, sau giờ ngọ Linh Xuân ra ngoài mua sợi tơ, nhàn rỗi không có việc gì, Thẩm Thư Dao đi theo, thuận tiện đi dạo.
Lúc Tạ Ngật hồi phủ nàng còn chưa trở về, trùng hợp Lưu Nhất lại đây, hỏi Tạ Ngật: “Mới đặt mua giường Bạt Bộ tới rồi, bây giờ đổi luôn chưa ạ ?”
Tạ Ngật cởi ra nút áo, nghe vậy ừ một tiếng, tiếp theo liền đi thay quần áo. Bên tai là tiếng hạ nhân bận rộn, va va đập đập, có chút ồn ào.
Mơ hồ nghe thấy Lưu Nhất nói đợi lát nữa, có thứ gì đó.
Tạ Ngật cố ý nhìn lướt qua bên kia một cái, nghĩ tới tối hôm qua có cái khăn hình như không tìm thấy, không phải là…
Nhớ tới đây, Tạ Ngật vội vàng mặc tốt y phục rồi ra ngoài, hỏi Lưu Nhất: “Mới vừa thấy cái gì?”
Lưu Nhất a một tiếng, cúi đầu nhìn tay mình, nói: “Đáy giường có quyển sách, ngài xem thử một cái.”
Sách vở một tầng thật dày đã phát mùi, còn có mạng nhện, mặt trên không có chữ, không biết là sách gì?
Nam nhân nhíu mày, nghĩ đến phong tình của Thẩm Thư Dao trên giường, không khỏi vành tai nóng lên, nghĩ tới nơi khác. Hắn ho khan mấy cái, lấy lại đây, “Đưa ta.”
“Dạ vâng.”
Tạ Ngật nhìn trước nhìn sau thử, che lại mũi, con ngươi lóe lóe, “Còn không? Có cái khác?”
Hạ nhân đang quét tước, hiện tại chỗ đó sạch sẽ, nhìn không sót gì.
“Không có ạ.”
Tạ Ngật xua tay, để hắn đi vội, theo sau chính mình cầm theo sách vở vừa rồi đi thư phòng.