Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 98: Kết giới




Chương 97: Kết giới
Trên một ngôi lầu các, có hai người đang ngồi đánh cờ, là một nam và một nữ.
Nam mặc nho bào, khoảng chừng 20 tuổi. Nam tử hạ xuống quân cờ trắng, tay nâng lên tách trà uống vào miệng, sau đó hỏi:
"Sư muội, ngươi nhường à?"
Người nữ ngồi ở đó diện, mặc một bộ áo lụa màu đen, tuổi chừng mười, tóc dài màu bạc rũ lưng, sau một lúc lâu mới đáp lời, trong giọng nói trầm lạnh vô cùng:
"Thân pháp của hắn không đơn giản, dù cho có dùng toàn lực thì kết quả vẫn như vậy."
Nam tử không hỏi lí do vì sao không dùng độc, ngược lại thể hiện ra vẻ mặt hứng thú, đưa lưng về trước hỏi:
"Ồ, vậy sư muội tiếp đến muốn làm gì?"
Nữ tử không trả lời, nàng đưa tay cầm lấy một quân cờ đen, bóp nhẹ liền biến nó thành từng mảnh vụn. Nàng chu ra môi đỏ, thổi vụn đen trên tay về phía bàn cờ, hiện ra chữ "Lộc".
Bên trong thành An Lộc.
Nguyễn Long Duy cố gắng chạy trốn, tận dụng thời gian để đợi chờ linh lực thoát khỏi phong bế.
Bỗng dưng, bầu trời trở nên sáng chói, lóa mắt đến nỗi ảnh hưởng đến tầm nhìn của Nguyễn Long Duy. Hắn lập tức dừng bước chân lại, chuyển sang tư thế phòng ngự.
"Giúp ta nhìn."
Hạo nhiên chính khí hiện ra, bao quanh hai mắt của Nguyễn Long Duy, tạo thành một lớp khí mờ bao phủ hai mắt. Nguyễn Long Duy nheo hai mắt lại, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy được phạm vi nhỏ xung quanh.

"Thay mắt của ta nhìn."
Nguyễn Long Duy ra lệnh cho Hạo Nhiên chính khí tản ra xung quanh, giúp hắn cảm giác được thiên địa linh khí xung quanh. Tuy nhiên cũng chỉ có thể cảm nhận rất ít vì linh lực của bản thân vẫn còn rất yếu cho nên Hạo Nhiên chính khí cũng không thể phát huy hoàn toàn. Không lâu sau, kết quả đã tới, Duy bất ngờ với thông tin thu được, lẩm bẩm tự nói:
"Linh khí trong thiên địa bị ngăn cách, không khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo, trong thành cũng không còn có gió chuyển động. Đây là do không gian bị phong tỏa sao? Chẳng lẽ là kết giới?"
Nguyễn Long Duy vội vàng dùng một ít pháp lực, mở ra nhẫn trữ vực lấy linh cung và linh tiễn. Hắn kéo căng dây cung, bắn một tiễn về phương hướng bên ngoài thành. Trong mũi tên có kèm theo một lượng nhỏ Phong linh lực.
"Vèo". Tên bay như đạn, bắn thẳng lên trời.
Nguyễn Long Duy tập trung cảm nhận linh lực nằm trên mũi tên:
"Ừm, đúng là kết giới, linh tiễn vừa chạm vào thì lập tức sẽ bị phân hủy. Là một loại kết giới sử dụng năng lượng hóa thành rào chắn.
Nhưng mà chúng lấy năng lượng từ đâu để duy trì loại kết giới này? Đây cũng không là kết giới đơn giản đâu."
Nguyễn Long Duy tiếp tục cảm nhận xung quanh bằng Hạo nhiên chính khí, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng không thể tin nổi. Từ trong bụng Nguyễn Long Duy trồi ngược lên dịch nhờn, ói thẳng ra ngoài.
"Đây là tình huống gì? Vì sao mọi người lại trở thành như vậy?"
Hạo nhiên chính khí tản mát ra xung quanh, chạm vào thân thể từng người cho nên Nguyễn Long Duy cũng có thể từ đó cảm giác được bên trong cơ thể của người thường.
Bên trong cơ thể mỗi người đang có một thứ khí màu xám quỷ dị đang liên tục hấp thụ cơ thể họ. Tuy rằng Duy không thể cảm nhận rõ ràng thứ gì đang bị hấp thu, nhưng hắn đoán được vị trí mà những thứ này sẽ được đưa tới.
Chính là tới kết giới ở tường thành, nơi cần được cung cấp năng lượng lớn kia.

Điều này quỷ dị ở chỗ, mỗi người đều đang phải nhận lấy cơn đau kinh khủng dày vò nhưng không hề có một tiếng kêu than, cầu cứu. Tất cả đều im lặng đứng tại chỗ nhận mệnh, người không chịu nổi thì sẽ ngã gục xuống đất, hấp hối dần rồi c·hết trong đau đớn. Cảnh tượng vô cùng quỷ dị.
Nguyễn Long Duy cắn răng quyết định, dùng thần thức của mình đi kiểm tra. Bởi vì linh lực bị phong bế, linh hồn sẽ nhận hạn chế theo đó. Dùng thần thức cũng sẽ tiêu hao tinh thần hơn bình thường, khiến cho cơ thể dễ cảm thấy mệt mỏi.
Thần thức tản ra ngoài liền cảm nhận đến linh hồn lực ở khắp nơi xung quanh. Bình thường linh hồn trú ngụ bên trong cơ thể con người, sinh ra linh hồn lực. Nhưng bây giờ những linh hồn lực này lại trôi nổi xung quanh, hướng về phía bốn góc tường thành mà tụ hội.
Nguyễn Long Duy dừng sử dụng thần thức lại, sắc mặt tái xanh, thở hổn hển thành từng hơi.
Hiện tại đã xác định được thành An Lộc bị bao phủ bởi kết giới sử dụng linh hồn lực, nếu như cưỡng ép xông ra sẽ bị hao tổn đến thần hồn. Chỉ còn có cách đợi ở bên trong thành chờ cho kết giới tản đi hoặc tìm ra cách phá hủy nó.
Cách đầu tiên là không thể.
Đối phương giăng bẫy để bắt mình lại. Lẽ nào lại chỉ nhốt rồi lại thả?
Cách thứ hai khả thì hơn, để phá hủy kết giới thì có thể tìm mắt trận để phá hủy hoặc là chặn lại nơi cung cấp năng lượng cho nó hoạt động.
Nguyễn Long Duy cảm nhận người dân xung quanh, sau đó tiến đến gần một người đàn ông để kiểm tra.
Nguyễn Long Duy vừa đến gần người đàn ông thì đối phương giống như zombie trong phim ảnh, đang từ trạng thái ngủ bỗng dưng tỉnh lại, ngoẹo đầu, nhìn hắn với ánh mắt quái dị. Sau đó, người này cử động thân thể, chạy đến lao vào hắn, sau đó thân thể dần dần nóng lên, da thịt hóa thành màu hồng, nổi lên từng đường gân xanh.
"Không xong, có biến." Nguyễn Long Duy cảm giác được chuyện bất ổn liền lùi lại, giương linh cung lên, kéo tay chuẩn b·ị b·ắn tên.
Liền trong chớp mắt xảy ra, người đàn ông kia không cho Nguyễn Long Duy thời gian bắn tên, đã lập tức p·hát n·ổ. Toàn thân hắn phát ra rung động, linh hồn lực bay tán loạn hóa thành sóng xung kích.
Linh hồn lực bay thẳng đến Nguyễn Long Duy, người lúc này không kịp phòng bị.

Bịch.
Một thanh âm té ngã phát ra. Nguyễn Long Duy nằm bịch trên mặt đất, trên người dính đầy máu tươi, thịt vụn. Xung quanh tất cả "người dân" khác cũng ngoẹo đầu lại, quỷ dị nhìn về phương hướng phát ra v·ụ n·ổ. Sau đó, tất cả cùng nhau điên cuồng xông tới, tựa như một đàn thây ma đang săn mồi. Duy không cảm giác được những việc này. Hắn hiện tại đã rơi vào hôn mê bởi vì nhận phải đòn công kích linh hồn kia.
Không biết sau bao lâu, Nguyễn Long Duy mơ hồ tỉnh lại, khi mở mắt ra nhìn thấy được một người đàn bà tầm khoảng 35-40 tuổi, gương mặt không thể gọi là đẹp.
"Ông nó, mấy năm nay gia đình chúng ta được đồng ra đồng vào, cũng có một chút ít tiền dành dụm. Có thể cho thằng An đi tập võ rồi. Không chừng sau này còn có thể lập nên một chút công danh? Ta tính để hắn đi Võ quán đăng ký học. Ngươi nghĩ thế nào?"
Nguyễn Long Duy ấp úng thật lâu mới nói ra, ý trong giọng nói vô cùng bất đắc dĩ:
"Bà nó, ta cũng đã nói ngươi rồi. Võ giả thì làm được gì? Trăm người theo đuổi không có đến một người thành công. Toàn bộ đều là công cốc, tiền bạc đều như muối đổ biển, dã tràng xe cát mà thôi. Ta thấy ngươi bỏ đi ý nghĩ này thì tốt hơn. Tiền dành dụm để lại cho con nó sau này cưới vợ, vừa kiếm được một đứa con dâu như ý lại vừa có người sau này thay chúng ta thờ cúng linh đường."
Người đàn bà là vợ, buồn bã nói:
"Ta cũng không phải không hiểu được đạo lý này. Nhưng mà thằng An nó rất thích tập võ, chẳng lẽ chúng ta cứ trơ mắt ra nhìn con trai thất vọng sao?"
Nguyễn Long Duy thở dài, chán chường nói ra: "Ai, được rồi. Để ta nghĩ cách."
Người đàn bà mỉm cười, sà vào lòng của Nguyễn Long Duy, nói:
"Chồng à, ta biết ngươi nghe ta nhất mà."
Nguyễn Long Duy lắc đầu, không nói gì. Hắn nhắm mắt lại suy nghĩ.
Mở mắt ra. Nguyễn Long Duy đang ở trong một căn phòng rộng lớn, chứa đầy bình gốm, tượng gỗ đắt tiền. Hắn đang quỳ gối xuống đất, hai tay giơ cao hơn đầu, cầm một túi tiền lớn.
"Lộc quản gia, chỉ mong ngài chiếu cố con trai nhà ta một chút. Cho nó một cơ hội học võ."
"Cầu xin ngài. Lộc quản gia."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.