Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 97: Chạy, công dụng khăn đóng




Chương 96: Chạy, công dụng khăn đóng
Sóng âm lan ra rồi biến tại nơi cuối trời, mũi tên không chịu nổi áp lực xung kích, vỡ tan thành bụi mù. Nguyễn Long Duy lập tức lợi dụng thời cơ hỗn loạn để bỏ chạy. Hắn cầm thanh đao của hai tên sát thủ mang lên sau lưng. Hai chân lấy đà bật xa, nhảy ra khỏi phạm vi biệt viện rồi chạy thẳng một đường do mũi tên mở ra trước đó.
Quá trình không hề gặp phải khó khăn vì những tên cung thủ ở gần đều bị sóng âm làm choáng, còn những tên ở phía xa thì lại cách vị trí của Nguyễn Long Duy càng ngày càng xa, không thể tạo thành nguy hiểm.
An Lộc thành là một tòa thành nhỏ, lầu các không nhiều. Sau khi Long Duy thoát khỏi đám cung thủ thì nhảy lên mái hiên của các ngôi nhà để chạy, tiện thể quan sát xung quanh. Hắn hiện tại bị kẻ địch bao vây, điều cần thiết phải làm là nhìn rõ được toàn cảnh. Đối phương ở trong tối mà ta lại ở ngoài sáng, luôn phải cẩn thận.
Lúc này, hắn đang đưa mắt nhìn quanh khắp nơi, chợt cảm thấy dưới chân tỏa ra hơi nóng. Nhưng khi cơ thể còn chưa kịp phản ứng thì đã có một t·iếng n·ổ vang lên.
Bùm.
Một t·iếng n·ổ lớn phát ra. Nguyên cả căn nhà lập tức p·hát n·ổ, mái ngói bị vỡ nát văng lên cao, v·a c·hạm vào người Nguyễn Long Duy, tạo ra không ít vết xước. Dù cho áo lam vừa may trước đó thuộc cấp bậc linh khí nhưng đã bắt đầu rách rưới một lần nữa.
Nguyễn Long Duy cầm lên thanh đao, chém về trước để che chắn cho mình. Một đao chém ra mang theo chân khí, vụn ngói đều bị cuốn bay. Thanh đao vốn là phàm bình nên không hề khá khẩm, đã bị vỡ thành từng mảnh, không thể sử dụng lại lần hai.
Tuy nhiên, lần này vẫn chậm một chút.
Cạch.
Có một tiếng va đập phát ra. Nguyễn Long Duy nhìn vào vai trái của mình, thấy được một mảnh gạch mái hiên, bên dưới còn gắn kèm một mảnh kim loại, đang xuyên qua vào da thịt, chạm vào xương cốt.

"Đây là gì? Có thể xuyên qua da sắt của ta? Ta đã đột phá đến luyện huyết kỳ, da thịt sớm đã đạt đến đẳng cấp mình đồng da sắt nhưng sao lại bị vụn ngói làm thì b·ị t·hương? Mặc kệ đi đã, chuyện này về sau lại nghĩ. Hiện tại v·ết t·hương này chưa thể rút ra, nếu không sẽ mất không ít máu."
Duy suy nghĩ thật nhanh, nén đau mà bẻ gãy mảnh kim loại, xé một mảnh áo trên người để bịt lại máu. Làm xong liền muốn lập tức rời đi.
Tuy nhiên, lúc hắn vừa chuẩn bị nhảy ra khỏi ngôi nhà đổ nát này thì chợt cảm thấy chân ướt sũng, không biết từ lúc nào đã bị nhuộm đầy màu đỏ.
"Ừm, là máu của ai?"
Nguyễn Long Duy đạp mạnh chân xuống đống gạch vụn, để lộ ra nền nhà. Bên dưới phủ đầy máu tươi, xét theo tình trạng của máu thì là của người mới c·hết để lại.
"C·hết do bị đè sập? Không đúng, nếu vậy thì máu sẽ tụ lại một chỗ, còn ở đây lại vẩy ra khắp nơi, giống như là bong bóng nước khi nổ tung vậy. Bây giờ để ý kỹ mới thấy trên nhiều mảnh đá còn nhiều v·ết m·áu dính vào. Đây là chuyện quỷ quái gì? Không thể lại tốn thời gian, nơi này quá nguy hiểm."
Nguyễn Long Duy run rẩy người bởi vì hoảng sợ, sau đó liền phóng lên phía trên tiếp tục chạy trốn.
Lần này hắn không còn chủ quan, khi di chuyển giữa các ngôi nhà chỉ chọn đạp vào phần gần với tường. Từ đó có thể tận dung một chút thời gian để phản ứng kịp, tránh trường hợp rơi xuống vì đổ sụp bất ngờ như vừa nãy. Chưa qua được 10 căn nhà, cảm giác ấm chân kia lại xuất hiện. Lần này hắn kịp thời phản ứng, khuỵu chân nhảy lên trên cao, tay phải cầm thanh đao bị hao tổn dùng toàn lực chém xuống phía dưới, tạo ra một vòng đao khí.
Ngay sau đó một giây, quả thật lại xảy ra một v·ụ n·ổ. Nhưng phạm vi không chỉ dừng lại ở một căn nhà, mà là toàn bộ. Nhà ở khắp nơi xung quanh đều lần lượt đổ sụp xuống, tựa như một hàng domino ngã.
Thanh đao vốn đã hư hao, không thể phát huy toàn bộ thực lực nên chỉ có thể đỡ lại một số mảnh vỡ. Duy vội vàng dùng tay trái đang b·ị t·hương cầm lấy sóng đao, cả người co lại, đạp lên lưỡi đao. Lấy đao làm điểm tựa cho chân mình, dùng hết sức bật nhảy ra khỏi mưa miểng chai.
Một tiếng "Rắc" vang lên, đao chịu phải lực tác động quá lớn liền gãy làm đôi, phóng thẳng xuống phía dưới. Trên đao mang theo chân khí đến từ chân của Nguyễn Long Duy truyền vào, nhờ đó đẩy lùi lại các mảnh vỡ.

Sau khi nhảy ra xa thì lực phóng đi bắt đầu giảm, Long Duy dần rơi tự do xuống đất. Trên người hắn hiện tại bị phong bế linh lực, không thể nào bay lượn, cũng không thể mượn nhờ linh khí giúp đỡ minh.
"Rơi xuống chắc phải gãy xương mất. Tình huống này không thể chịu thêm tổn thương."
Nguyễn Long Duy giựt xuống cái khăn đóng trên đầu, mở nó ra thành một chiếc khăn lớn. Hắn cầm khăn bằng hai tay, níu vào hai đầu khăn. Sau đó, hắn vụt tay, kéo căng khăn đưa lên trên đầu, tạo thành một cái dù.
Khăn đóng ban đầu là một cái linh khí, được thiết kế với mục đích trang trí. Nhờ có chất lượng là vải cao cấp, đao kiếm khó xuyên thủng, khi cần cũng có thể xem như một loại áo giáp. Long Duy tận dụng điều này, biến nó thành một chiếc dù lượn.
Thông thường, vải hoặc áo sẽ không thể làm dù được vì chúng rất mỏng, cũng như khối lượng nhỏ nên không thể chịu được lực của gió, v·a c·hạm liền sẽ rách. May mắn thay, khăn đóng đáp ứng được yêu cầu này, trở thành một chiếc dù cứu chủ kịp thời.
Đạt được một khoảng nghỉ hiếm hoi, Duy thở phào nhẹ nhõm, lợi dụng khoảng thời gian này để quan sát toàn cảnh thành An Lộc.
"Vì sao còn chưa ló mặt? Chẳng lẽ đối phương sợ ta sao? Hắn biết rõ ta bị phong linh, vì sao vẫn trốn? Pháp lực vận chuyển trong cơ thể nhờ linh lực. Nếu như linh lực không được giải khai thì ta không thể sử dụng pháp lực, xem như là một tên vô hại."
"Cũng tốt, đối phương không dám xuất hiện. Vậy thì đợi thêm ít thời gian nữa thôi là đủ đã 10 phút, sau đó đã có thể sử dụng linh lực được rồi. Khoảng chừng ba phần mười số linh lực."
Nguyễn Long Duy điều khiển dù vô cùng thành thạo, đơn giản là bởi vì hắn có thể cảm giác rõ ràng được từng cơn gió, từ đó điều khiển khăn đóng di chuyển theo quỹ đạo không hề khó khăn.

Đúng lúc này, một tiếng bay xé gió "rít" xuyên phá không gian, bay thẳng về phía khăn đóng.
Nhưng mà Nguyễn Long Duy là ai? Với thính lực của mình, lại còn ở vào trạng thái tập trung, sao hắn có thể không nhận ra được nguy hiểm?
Nguyễn Long Duy nhắm mắt, đưa tai chỉ dẫn hành động. Hai tay lập tức xoắn thêm mấy vòng vào khăn đóng, hai chân thì co lên gập sát bụng. Duy mượn thế xoay người đưa chân lên cao, vòng lên phía trước của khăn đóng. Chân khí được phân bố khắp hai lòng bàn chân, cứng cáp như khiên chắn. Hắn giữ nguyên tư thế này, duy trì trạng thái cân bằng của cơ thể, không cho phép ngã xuống. Lúc này, tiếng xé gió "rít" kia đã gần tiếp cận. Hai chân vội vàng cử động, tạo thành tư thế dùng hai chân chụm lại.
Một tiếng "Bốp" vang lên, lại thêm một ít tiếng lách tách.
Hai chân giữ chặt một thanh trâm ngọc. Bởi vì v·a c·hạm ở tốc độ cao nên hai chân này gặp phải lực công kích lớn mà chảy ra một ít máu. Nguy hiểm tạm thời đi qua, Long Duy hạ chân xuống, trở về tư thế bình thường, lại tiếp tục bung dù rơi xuống. Hắn nâng hai chân lên quan sát, vận dụng một ít Mộc linh lực vừa hồi phục để kiểm tra. Sau khi xác nhận được trong trâm không có độc thì dùng chân ném lên cao, há miệng ra ngậm lấy thanh trâm.
Phù.
Nguyễn Long Duy vừa ngậm trâm vừa thở ra một hơi, nhìn cây trâm ngọc mà nghĩ:
"Còn may là không có độc. Nếu không thì thảm rồi."
"Ừm nhưng mà cái này hình như là trâm cài tóc? Ta từng trêu ghẹo cô nương nhà nào sao?"
Suốt thời gian hạ cánh còn lại, không còn có phi châm hướng đến. Nhưng Nguyễn Long Duy không hạ thấp cảnh giác, vẫn liên tục đề phòng, tùy thời đều có thể tự vệ.
Hiện tại, đã gần về đến mặt đất, chỉ còn khoảng cách hơn 20 mét. Nguyễn Long Duy thả một tay ra khỏi khăn đóng, lại cuộn người thành vòng tròn, rơi với tư thế đang lăn mà chạm đất. Nhờ tư thế này, thân thể hấp thụ toàn bộ năng lượng của cú v·a c·hạm, không gây tổn thương gì.
Lại mượn nhờ quán tính từ việc lăn, Long Duy nhanh chóng chuyển đổi sang tư thế đứng, tiếp tục chạy. Bởi vì đã có kinh nghiệm từ hai lần trước, hắn lựa chọn hạ xuống một quảng trường rất rộng, không có nhiều ngôi nhà sát nhau. Lúc chạy ngang qua, hắn cảm nhận được nỗi hoảng sợ trên gương mặt mỗi người dân nơi đây, bắt đầu vừa chạy vừa nghĩ:
"Ừm, bọn họ hoảng sợ bởi mấy v·ụ n·ổ về rồi sao? Ta đáp đất đẹp như vậy mà trên mặt họ vẫn không hề để tâm. Bóng ma tâm lý có vẻ lớn.
Lại nói, để xem ngươi vẫn tiếp tục trốn mà nhìn ta chạy ra ngoài thành sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.