Chương 92: Nhan Hải Trâm
Nguyễn Long Duy tiếp nhận ngọc giản, phóng ra thần thức chậm rãi kiểm tra thật kỹ từng mục thông tin. Sau 10 phút, hắn mở mắt ra, bên trong nội tâm xuất hiện không ít suy đoán. Tuy vậy, hắn vẫn tỏ ra bình thường, nói tiếng cảm ơn Ngô Oánh, đồng thời sau khi cân nhắc một chút thì nói ra lựa chọn:
"Sư tỷ, ta chọn nhiệm vụ hộ tống."
Bên trong ngọc giản ghi lại thông tin cho thấy Tây Vực trong ba năm gần đây nhận phải không ít xáo trộn cùng bất ổn.
Đầu tiên là ở Hải Triều bí cảnh, toàn bộ Thập đại tông môn đều có tổn thất về người. Cùng thời điểm đó, trên khắp Tây vực có một số lượng lớn phàm nhân m·ất t·ích một cách bí ẩn không rõ nguyên nhân, tại hiện trường chỉ còn sót lại những mảnh y phục mà thôi. Toàn bộ tông môn đều yêu cầu tìm ra h·ung t·hủ, vì thế mà mỗi nơi trên Tây Vực đều có không ít đệ tử từ các thế lực khác đến điều tra tình hình, xen lẫn vào địa bàn của nhau. Đây là việc rất ít khi xảy ra ở Tây Vực.
Thứ 2, Cửu U Lâu bất ngờ lật mặt, âm thầm gây nên rất nhiều vụ tập kích đệ tử các thế lực khác, khiến cho người thì c·hết, người thì b·ị t·hương.
Thứ 3, nhiều quốc gia xuất hiện t·hiên t·ai bất ngờ, số lượng yêu quái xuất hiện cũng tăng lên. Người phàm m·ất t·ích tăng lên gấp mấy chục lần các năm trước.
Thứ 4, nhiều người cho rằng Cửu U Lâu sắp trở thành Hải Triều Tông số hai, chuẩn bị nếm phải lửa giận của Kim Hoàn Thần Tông.
Thứ 5, Tiêu Thủy thương minh hạn chế lại hoạt động, điều động toàn bộ nhân viên ở các chi nhánh Tiêu Thủy thương hội quay trở về trụ sở tại Tây Vực, đề phòng tình huống xấu.
Chỉ trong năm năm, mọi thứ biến thành như nghiêng trời lệch đất. Nguyễn Long Duy hoài nghi chính mình đọc nhầm, nhưng rất tiếc lại không phải. Đây là sự thật, hắn đành phải dũng cảm tiếp nhận.
Lỗ Thâm từng kể cho Nguyễn Long Duy. Thập đại Tông môn của Tây Vực bao gồm 1 tông môn đỉnh cấp, 3 tông môn Thiên Cấp, 6 tông môn Địa cấp.
Trong đó, Kim Hoàn Thần Tông là tông môn đỉnh cấp, thống trị toàn bộ Tây Vực.
Bạch Vân Tông, Linh Võ Môn, Cửu U Lâu là tông môn Thiên cấp.
Vĩnh An Tông, Thiên Kiếm Sơn Trang, Bách Khôi Tông, Bách Thi Tông, Địa Ám Tông, Luyện Hồn Môn là tông môn Địa cấp.
Mỗi tông môn đều sẽ nắm cho mình một vùng địa bàn, chịu trách nhiệm quản lý các quốc gia xung quanh đó. Qua đó có thể thu được một số lượng không nhỏ phàm nhân sở hữu linh căn làm đệ tử.
Thập đại tông môn nằm rải rác toàn bộ Tây Vực, tự bảo vệ địa bàn của mình, cũng có thể kinh doanh, phát triển tại nơi đó. Tuy nhiên, Cửu đại tông môn còn lại đều b·ị b·ắt buộc nghe theo hiệu lệnh của Kim Hoàn Thần Tông.
Lí do Nguyễn Long Duy lựa chọn nhiệm vụ hộ tống là vì nhiệm vụ này bề ngoài không giống như là nhiệm vụ của một tu sĩ tông môn. Chỉ giống như một chuyến di chuyển của phàm nhân mà thôi. Rất khó để bị người khác để mắt.
Còn một lí do khác là, Tiêu Thủy thương minh đã rút lui người về trụ sở. Có thể nhóm Vương Khiêm cũng sắp được điều đi. Nếu như vậy thì Nguyễn Long Duy sẽ không tốn nhiều thời gian ở lại Hòa quốc.
Thứ 3, thời buổi loạn lạc, rối rắm như vậy chỉ nên làm nhiệm vụ có thời gian ngắn thi hành ngắn mà thôi, giảm lại khả năng có điều bất ngờ ngoài ý muốn xảy ra.
Thật ra, nếu được lựa chọn thì Nguyễn Long Duy sẽ trốn lại trong động phủ mà tu luyện đến Ngưng Đan kỳ. Bên ngoài náo động quá lớn, không đoán trước được sẽ xảy ra việc gì. Tuy nhiên, hắn vừa mới đột phá Trúc cơ, phải giống như các đệ tử khác đi chấp hành nhiệm vụ. Nếu như cư xử quá khác thường, sẽ dễ dàng bị các tông môn khác chú ý đến. Cái tên Chử Sen dù sao vẫn nằm trong hồ sơ đối tượng theo dõi của vụ án Hải Triều bí cảnh.
Ngô Oánh tiếp nhận ngọc giản nhiệm vụ, kiểm tra lại một lần, sau đó vui vẻ đồng ý. Nàng lấy ra một cái dấu ấn bằng ngọc, truyền linh lực vào đó rồi đè lên ngọc giản. Ngô Oánh kéo tay ra, trên mộc giản hiện ra một dòng phù văn.
"Sư đệ, đây là ngọc giản nhiệm vụ của ngươi. Trễ nhất là tháng sáu của ba nắm sau ngươi phải quay về đây trả lại ngọc giản cho ta. Nếu như không làm được sẽ bị tính là nhiệm vụ chưa hoàn thành, phải hoàn lại gấp 5 lần phí thưởng của nhiệm vụ làm tiền bồi thường. Phí thưởng nhiệm vụ lần này là 50 linh thạch."
Dù sao cũng chỉ là hộ tống phàm nhân, Nguyễn Long Duy gật đầu đồng ý. Tính ra thì 50 linh thạch nhân 5 lên cũng không quá nhiều, dù sao hắn vẫn còn hơn 2000 linh thạch mà Lỗ chấp sự trả cho hắn trước đó.
"Được. Cảm ơn sư tỷ. Lần sau quay lại ta sẽ lại mang "quà" cho ngươi."
- "Sư đệ quá khách sáo. Ta sẽ ở đây chờ đợi ngươi khải hoàn trở về." Ngô Oánh trả lời, trong giọng nói tràn đầy chờ mong. Ừm, cũng không phải chờ mong người, mà là chờ mong linh thạch.
Nguyễn Long Duy rời khỏi Nội môn, trở về động phủ của mình thu dọn Tu Phong Chuông trận kỳ sau đó rời đi.
Lúc đi tới khe suối rút ra trận kỳ, Nguyễn Long Duy lẩm bẩm:
"Đáng tiếc không còn gặp lại công nàng kia. Dáng người rất đẹp nha."
Tây Mộc quốc cách Thiên Kiếm Sơn Trang khoảng bốn ngày bay, là một quốc gia chuyên về sản xuất vải và mĩ phẩm, kinh tế vô cùng phát triển. Đây là khách hàng lần này của Nguyễn Long Duy.
7 ngày sau khi rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, Nguyễn Long Duy đạp kiếm đứng trên phủ tể tướng của Tây Mộc quốc, nhìn xuống mấy bóng người đang nói chuyện. Mấy ngày qua Nguyễn Long Duy chỉ đang dưỡng linh cho Thừa Phong Kiếm cùng tham khảo Thừa Phong Kiếm Quyết. Hiện tại cũng đã chạm ngưỡng cửa của thức kiếm đầu tiên.
Nguyễn Long Duy cầm lên Thừa Phong Kiếm, cổ tay phải hơi xoay chuyển, kiếm xoay vẽ một nét tròn, hóa thành một cơn gió nhẹ. Long Duy dùng Phong linh lực của mình truyền vào cơn gió kia, biến nó trở nên ngưng thực hơn. Tiến lên một bước, hắn đạp chân lên cơn gió, lại mượn nhờ phản lực êm ái của nó để hạ xuống một gốc cây trong sân, nhẹ nhàng không phát ra một tiếng động.
"Cha, vì sao ta phải đi một mình? Còn ngài và mẹ thì sao? Ca ca thì sao?" Một thiếu nữ đưa tay chống cằm, lắc đầu nói chuyện, giọng nói ngọt ngào, non nớt mang theo vẻ bất mãn không vui.
"Con à. Cha cũng không muốn phải cách xa ngươi. Nhưng đây là để ngươi an toàn. Thiên sư nói muốn lấy ngươi làm th·iếp, nếu cha không đưa ngươi đi thì sẽ không kịp mất. Chẳng lẽ ngươi thật muốn làm vợ của hắn sao?"
Thiếu nữ tên là Nhan Hải Trâm. Nàng là con gái của Nhan Thường, người là tể tướng đương nhiệm của Tây Mộc quốc.
Nhan Hải Trâm nhăn mặt, nói lời nói chứa đầy thái độ khinh thường:
"Cha, ngài nghĩ gì vậy? Con gái làm sao có thể đi ưa tên quỷ già béo ú kia? Ta vừa thấy hắn đã phát tởm, không chịu nổi.
Nhưng con gái không chịu nổi việc phải rời xa cả nhà."
Nhan Thường tiến lại gần, xoa đầu của Nhan Hải Trâm, nói ra lời động viên:
"Con yên tâm, ta đưa con đi đến nhà dượng. Dượng con là tướng quân trấn giữ biên giới, cao thủ Luyện khí trung kỳ chính hiệu. Thêm cả việc anh họ con gần đây bái nhập vào tiên môn, danh tiếng của nhà dượng con đã trở nên càng thịnh. Dù có cho tên Thiên sư kia 100 lá gan cũng không dám đến Ngô quốc đòi người."
Nhan Hải Trâm lắc đầu, nói:
"Cha, con không lo lắng cái này. Chuyện này con đều đã biết. Con chỉ lo cho mọi người mà thôi."
Nguyễn Long Duy nhìn thấy cảnh này, cảm thấy rất buồn ngủ, đây y hệt như phim truyền hình hắn thường xem khi xưa, vốn luôn tua nhanh đến đoạn khác. Thân ảnh áo xanh thoắt chuyển, chen vào cuộc hội thoại của hai cha con mà nói:
"Không cần lo, tu sĩ luyện khí kỳ mà thôi, đè ép người dân một chút thì được. Nếu hắn dám ỷ thế g·iết người thì sẽ bị Thiên Kiếm Sơn Trang truy nã, đến lúc đó chỉ có thể sống như con chuột nhắt, suốt ngày sợ hãi trốn chạy khắp nơi. Ta tin tưởng không ai sẽ muốn việc như vậy."
Nhan Thường nhìn thấy người thanh niên áo lam đang ngồi trên cây, liền vội vàng quỳ xuống hành lễ.
"Hạ nhân Nhan..."
Nguyễn Long Duy giơ Thừa Phong Kiếm lên vẫy vài cái, hóa ra cơn gió nâng đỡ Nhan Thường nhẹ nhàng đứng dậy.
"Không cần lễ nghi rườm rà, ta tới làm nhiệm vụ mà thôi. Mọi người cứ đối xử với ta như thường. Nếu mọi người không phiền, thì đừng gọi ta là tiên trưởng hay cái gì xa cách quá, cứ gọi ta một tiếng Chử tiên sinh cho gần gũi là được." Nguyễn Long Duy nhảy từ trên cây xuống nói, lại tiện tay bẻ một trái táo đớp vào miệng.