Chương 91: Ngô Oánh sư tỷ
Long Duy bỏ ra gần một tuần ở trên Kiếm Sơn mới thu được Thừa Phong Kiếm, vừa vặn không sai sót thời gian. Trên đường xuống núi, hắn bắt đầu suy nghĩ về Thừa Phong kiếm pháp và công pháp hiện tại là [Kình Phong Chưởng] cảm thấy độ phức tạp cùng huyền của cả hai như ngày và đêm.
Hiện tại Nguyễn Long Duy chỉ dùng Phong pháp lực để bay lượn và hỗ trợ cho các đòn t·ấn c·ông khác như là La Toàn Hoàn, Kình Phong Chưởng và bắn cung. Bây giờ Thừa Phong kiếm quyết lại giúp hắn thừa phong, từ hướng đi này không biết sẽ có thể sáng tạo ra chiêu thức mới hay không? Nhưng hắn hiện tại lại không thể hiểu được kiếm pháp này.
Đang lúc Duy suy nghĩ, hắn đã bước gần hết chân núi.
"Sư huynh, ta ở đây."
Một tiếng hô to truyền về phía Nguyễn Long Duy, trong giọng nói tràn đầy thân thiện nhưng lại tỏa ra một chút cảm giác cường ngạnh, sắc bén khi truyền vào trong tai.
Nguyễn Long Duy cảm giác đến lời nói liền biết được người đến là ai. Cao Bá Thành đứng gần rừng cây, giơ tay vẫy chào, để lộ hai hàm răng trắng.
Nguyễn Long Duy bày ra vẻ mặt lạnh băng, giọng điệu không có tình cảm, tuy vậy lại vô cùng gượng ép, không có tí chân thật:
"Cao sư đệ, vì ngươi sao tới đây? Đệ tử ngoại môn không được phép tới đây."
"Ồ, ngươi đột phá Trúc cơ rồi sao? Xin chúc mừng, quả thật là chuyện tốt."
Cao Bá Thành khiêm tốn nói:
"Nhờ có sư huynh hộ pháp nên sư đệ mới có thể bình an đột phá."
Ừm, là ai nói? Ta đã trốn đi rồi cơ mà?
Nguyễn Long Duy trả lời, trong giọng nói hơi có chút bất đắc dĩ:
"Sư đệ, ngươi nghe ai nói cái này? Sư huynh lúc đó tiện đường ghé sang, vung tay đuổi mấy đứa nhóc con mà thôi."
"Sư huynh, là Thiệu trưởng lão nói cho ta. Ngươi không cần khiêm tốn, ta biết hết thảy.
Mấy lần trước ta đến tìm ngươi đều không thể gặp mặt. Bây giờ thì tốt, cuối cùng đã có cơ hội.
Ba năm trước, sư đệ còn nhỏ chưa biết suy nghĩ, không để tâm lời răn dạy của sư huynh, thậm chí còn tung ra sát chiêu t·ấn c·ông ngài. Sư đệ biết sai, mong sư huynh thứ tội." Cao Bá Thành cúi đầu, khom lưng xin lỗi, giọng nói mang mười phần thành khẩn.
Nguyễn Long Duy cảm thấy rất vui vẻ, tên sư đệ này ít ra cũng biết thay đổi, đáng khen nha. Nhưng bên ngoài vẫn làm mặt lạnh, nói:
"Không cần khách sáo, ta tiện tay giúp đỡ thôi. Ta đánh giá ngươi rất cao, hi vọng ngươi sau này có thể thành tựu càng cao thì có thể thu lợi từ đó thôi. Thôi được rồi, ta còn có việc. Ngày khác lại gặp."
Cao Bá Thành nghe vậy, vốn còn định nói thêm vài câu. Ba năm không gặp, hắn còn ấp ủ rất nhiều lời nói trong lòng.
Nguyễn Long Duy không hề quan tâm, lập tức lấy ra phi kiếm, cưỡi gió mà đi.
Trợ giúp là trợ giúp, kết thân thì miễn đi, Nguyễn Long Duy không muốn đi cùng Cao Bá Thành quá gần. Dù sao Cao Bá Thành tương lai bất phàm, dễ dàng đoán được hắn sẽ có nhiều kẻ thù, cũng dễ dàng liên lụy đến người bên cạnh. Tốt nhất vẫn nên tránh ra xa người này một chút, ổn thỏa hơn thì càng nên rời khỏi tông môn mà trốn.
Trước khi thân hình của mình biến mất, Nguyễn Long Duy truyền âm lại một câu cho Cao Bá Thành:
"Cao sư đệ, hẹn gặp lại ngươi khi đã kết đan."
Cao Bá Thành vừa nãy còn hơi buồn bực, mặt mày ủ rũ thì liền phấn chấn, lại tràn đầy tinh thần, hắn hét to lên trả lời:
"Sư huynh yên tâm, ta sẽ không làm ngươi thất vọng."
Nguyễn Long Duy hướng phía Nội môn mà bay đi, trên đường hỏi thăm vị trí của Nhiệm vụ đường.
Nhiệm vụ đường là một văn phòng tiếp nhận và ban bố nhiệm vụ của Sơn Trang, bất kỳ ai đều có thể nhờ Nhiệm vụ đường ban hành nhiệm vụ.
Nguyễn Long Duy bước vào bên trong, nhìn thấy một nữ tu sĩ tầm 25 tuổi đang ngồi phân loại ngọc giản, tu vi Trúc cơ sơ kỳ. Hắn đưa tay che miệng, ho vài tiếng "khục khục".
Nữ tu sĩ ngẩng đầu lên ngạc nhiên nhìn người đối diện đồng thời đánh giá nhanh một phen, sau đó hỏi:
"Ôi chà. Ngươi trông khá là lạ mặt. Xin hỏi có phải là sư đệ mới tấn thăng không? Danh tự là gì?"
Thân xác Chử Sen mặc dù đã ở vào tuổi 30, nhưng hình dáng như khi còn 20. Bởi vì Trúc cơ tu sĩ có tuổi thọ lên tới 350 năm, dung nhan của tu sĩ cũng được hưởng lợi theo đó, chưa kể tâm tính của hắn luôn vui vẻ, không hề bị thế gian ảnh hưởng nên khuôn mặt vì vậy mà cố định lại một vẻ. Duy lấy ra lệnh bài thân phận, nói:
"Sư tỷ, ta là Chử Sen, là đệ tử ngoại môn mới tấn thăng Trúc cơ kỳ. Hôm nay đến đây nhận nhiệm vụ để ra ngoài lịch luyện. Đây là lệnh bài thân phận."
Nữ tử cầm lệnh bài kiểm tra thông tin, vừa rót thần thức vào thì hai mắt nàng đã căng to, nhìn chằm chằm Nguyễn Long Duy trong giây lát như muốn đối chiếu lại cùng với thông tin trong đầu, sau đó lại mỉm cười, nói:
"Ra là Chử sư đệ. Nghe danh đã lâu, nghe danh đã lâu. Ta tên là Ngô Oánh, trúc cơ sớm hơn ngươi một vài năm, về sau ngươi có thể gọi ta là Oánh sư tỷ cho thân thiết.
Không biết sư đệ có nghĩ ra yêu cầu gì khi tìm nhiệm vụ không? Như là muốn đi đến đâu, thời gian ra ngoài dài hay ngắn chẳng hạn."
Nguyễn Long Duy giả bộ suy nghĩ, lưỡng lự một chút mới nói:
"Có, ta muốn làm nhiệm vụ nào đó gần Tấn quốc, thời gian dài một chút. Phiền sư tỷ kiểm tra giúp." Nói xong lời này, Nguyễn Long Duy lấy ra một chút linh thạch đưa lên phía trước.
Ngô Oánh nhìn thấy động tác này, nụ cười càng thêm tròn trịa. Nàng giống như làm việc đã quen, phủi nhẹ tay liền đem toàn bộ linh thạch cuộn vào trong ống tay. Sau đó lại từ bên trong đống ngọc giản, đảo nhẹ ngón tay nhấc lên ba cái:
"Địa phận của Vĩnh An Tông sao? Phạm vi không gần, cũng không xa. Cả đi lẫn về mất hơn hai năm đối với tốc độ di chuyển của tu sĩ Trúc Cơ."
Soạt, soạt...
"Đây đây. Sư đệ xem kỹ. Ta chọn ra ba cái nhiệm vụ phù hợp nhất với yêu cầu vừa rồi, ngươi tự mình xem thử một chút."
Nguyễn Long Duy nhận lấy ngọc giản, đưa thần thức vào bên trong để nhìn.
Cái ngọc giản đầu tiên là một nhiệm vụ hộ tống. Có một quốc gia yêu cầu tu sĩ Trúc cơ bảo vệ một người đến Ngô quốc, địa điểm sát biên giới, gần ngay Tấn quốc. Thời gian ra ngoài làm nhiệm vụ là 3 năm.
Thứ hai, Thục quốc gần đây xuất hiện yêu quái chuyên ăn thịt người. Vĩnh An Tông chậm chạp không chịu xử lý, Thục Vương hết cách đành phải gửi thư nhờ vả Thiên Kiếm Sơn Trang. Thời gian ra ngoài làm nhiệm vụ là 5 năm.
Thứ ba, Tàng thư các của Tấn quốc xuất hiện k·ẻ t·rộm, một vị Trúc cơ hộ pháp vì ngăn lại k·ẻ t·rộm mà đã bị g·iết. Tấn quốc gửi thư cho các thế lực tìm thuê một tu sĩ Trúc cơ thay vào đó, thời gian thủ hộ 5 năm. Thời gian ra ngoài làm nhiệm vụ vì vậy mà tăng lên thành 7-8 năm.
Nguyễn Long Duy cân nhắc lựa chọn kỹ càng, lại từ đó nghiệm ra được rất nhiều thông tin.
Vĩnh An Tông gần đây có chuyện gì? Vì sao không xử lý việc trong địa bàn của mình, để cho tình thế bị náo loạn đến mức này?
Tàng thư các của Tấn quốc có gì để cho tu sĩ Trúc cơ động tâm?
Người cần hộ tống là ai? Vì sao phải cần đến tu sĩ Trúc cơ? Chẳng lẽ bên ngoài đã loạn đến vậy.
Nguyễn Long Duy suy nghĩ, lại lấy ra thêm 10 viên linh thạch, đưa cho Ngô Oánh sư tỷ, hỏi thăm:
"Ngô sư tỷ, sư đệ quanh năm chỉ bế quan tu luyện, không để tâm đến thế sự. Bây giờ bên ngoài loạn lắm hay sao? Ngươi có thể nói cho sư đệ biết một chút hay không?"
Đây cũng không phải là phung phí tiền. Ngô Oánh là nhân viên của Nhiệm vụ đường, lượng thông tin tiếp xúc rất nhiều, từ đó có thể thu được lượng hiểu biết lớn vô cùng. Lại nói, để công bố nhiệm vụ, Ngô Oánh cũng phải nắm rõ ràng tình hình của Tây Vực, từ đó tính toán chi phí tiếp nhận nhiệm vụ, thời gian ra ngoài làm nhiệm vụ. Những thứ này đều yêu cầu rất nhiều thông tin.
Nguyễn Long Duy từng sở hữu bằng cấp logistics, làm sao có thể không nhận ra được tầm quan trọng của vị sư tỷ này? Tuy rằng hắn có thể không màng thế sự nhưng khả năng nhìn nhận tình hình vẫn phải có, nếu không rất khó sống nha.
Ngô Oánh lại phất nhẹ tay, làm ảo thuật cho 10 viên linh thạch tan biến vào hư không. Nàng từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cái ngọc giản, nói:
"Sư đệ, ngươi đúng thật rất hiểu chuyện. Đây là bản ghi chép tình hình Tây Vực ta vừa mới soạn ra tuần trước, đều được cập nhật thông tin từ các nguồn uy tín. Tuy nhiên nha..." Ngô Oánh xoa xoa tay, lại vuốt ve từng ngón.
Nguyễn Long Duy hiểu ý, lại lấy ra thêm 10 viên linh thạch, hỏi:
"Sư tỷ, liệu đã đủ chưa?"
Ngô Oánh lại phất tay, cách không đưa tới ngọc giản cho vị sư đệ mới quen này, trong lòng âm thầm tán dương đối phương hiểu chuyện, mỉm cười nói:
"Sư đệ, ngươi cầm lấy đi, kiểm tra ngọc giản xem. Có gì không hiểu có thể hỏi sư tỷ."