Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 90: Hướng về tương lai




Chương 89: Hướng về tương lai
- "Hả? Cái gì? Kiếm tâm? Không phải hắn chỉ mới đột phá đến Trúc Cơ thôi sao? Sao có thể có được kiếm tâm?"
- "Đúng vậy. Từ bao giờ Trúc Cơ kỳ có thể ngộ được kiếm tâm dễ dàng như? Hắn mới có bao nhiêu tuổi, tâm có thể vững được bao nhiêu?"
- "Nhớ lại trang chủ ngày xưa cũng cần phải tốn một gian thời dày vò thật lâu mới có thể vực dậy, từ đó ngộ ra kiếm tâm. Vậy mà ngươi lại nói tên tiểu tử kia lại có thể làm được nhanh như vậy?"
Nhị trưởng lão hồi tưởng lại khi đó rồi nói:
"Ta không nắm rõ toàn bộ sự tình. Khi đó ta rõ ràng cảm giác được kiếm tâm của hắn. Mặc dù là kiếm tâm, nhưng cũng không phải kiếm tâm. Uy lực chỉ dừng lại ở Luyện khí kỳ viên mãn, còn chưa đến trình độ của Trúc cơ kỳ.
Tuy nhiên, khả năng kiểm soát lại vô cùng nhuần nhuyễn, dường như đã thành thục từ lâu. Cộng thêm lực lượng từ tu vi Trúc Cơ kỳ đem đến thì kiếm pháp của hắn thừa sức đối đầu với bất kỳ trưởng lão ngoại môn nào."
- "Ý ngươi là người này ở Luyện Khí kỳ đã tìm được đạo tâm của mình, từ đó tự lĩnh ngộ kiếm tâm?"
"Ừm, chính là như vậy. Theo như ghi chép của Tổ sư, luyện thành kiếm tâm càng sớm, ngoại trừ việc uy lực về sau của Kiếm ý, Kiếm cảnh sẽ càng cao thì sẽ còn ảnh hưởng đến khả năng sử dụng kiếm pháp. Bởi vì tu sĩ có được kiếm tâm đều đạt đến trình độ nhân kiếm hợp nhất, không thể so cùng với tu sĩ bình thường. Trang chủ khi trước cũng giống vậy."
- "Ai, Thanh Diệp khi xưa vừa đột phá Trúc cơ trung kỳ liền lĩnh ngộ Kiếm tâm. Lại tự mình sáng tạo Diệp Cửu Biến. Thiên tư như thế, tài năng như vậy... Chỉ đáng tiếc, chỉ đáng tiếc..."
"Được rồi, chuyện đã qua. Trang chủ dù mang theo chấp niệm nhưng vẫn không phụ kỳ vọng. Một mình chèo chống tông môn suốt trăm năm, đến c·hết vẫn suy nghĩ vì tông môn.
Tiếp theo chúng ta cần phải gác lại quá khứ sau lưng, nhìn về tương lai. Chử Sen, Thẩm Bình An, Cao Bá Thành, Ngô Hồng Linh đều là hạt giống tốt, cần tận lực bồi dưỡng.
Nhất là Chử Sen, người này ngộ tính rất cao, mang biến dị Phong linh căn không tầm thường, nên dốc túi chỉ dạy, bồi dưỡng tình cảm của hắn cùng sơn trang, không phụ cố gắng sau cùng của trang chủ."

- "Đúng, chúng ta nghe theo Nhị trưởng lão."
Ngoại môn. Động phủ nơi Cao Bá Thành đang ở.
Trên người của Cao Bá Thành tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, tựa như một ngôi tượng bằng vàng đồng, sau đó từng lớp vỏ ngoài dần dần bong tróc ra. Từng mảng lá mỏng kim loại rơi xuống để lộ ra da thịt. Tư thái, hình dạng không hề khác trước đó nhưng khi thần thức cảm nhận đến thì sẽ phát hiện được bên trong từng lỗ chân lông đều cất chứa một loại năng lượng Kim thuộc tính dị thường đặc biệt.
"Đây là Kim Hành chi thể sao?" Nguyễn Long Duy thắc mắc.
Tiếp đến, Cao Bá Thành giơ tay về trước. Kim linh lực theo đó tụ hội trên tay, hóa thành hình dạng một thanh kiếm bằng vàng. Cao Bá Thành xoay cổ tay, điều khiển phi kiếm bay lửng trên không để cho nó hấp thu toàn bộ Kim linh khí xung quanh, hóa thành hơn trăm bóng kiếm ảnh. Toàn bộ chúng lần lượt hướng về phía Cao Bá Thành, đâm xuyên vào bên trong cơ thể, chạm đến từng bộ phận, tế bào, đem gọt bỏ toàn bộ phần thịt, cơ dư thừa không cần thiết mà còn chưa được chuyển hóa thành Kim thuộc tính, lại từ những chỗ vừa được loại bỏ đó tạo ra từng phần thay thế.
Thời gian chậm rãi trôi, hơn trăm thanh kiếm ảnh dần dần tụ tập về vị trí nơi linh hồn.
Lại nói, linh hồn ở nơi nào? Cái này người ngoài không biết được, chỉ đại khái hiểu được nó nằm bên trong cơ thể mà thôi, còn về vị trí chính xác thì chỉ có chủ nhân của cơ thể mới biết. Trong quá trình trúc cơ, chủ nhân của cơ thể có khả năng cảm ứng được việc toàn bộ cơ thể thay đổi, cũng cảm ứng được vị trí của linh hồn từ đó bắt đầu quá trình cô đọng.
Kiếm bay lần lượt bay đến bên cạnh hơn, tạo ra lực chạm rất yếu, chỉ vừa đủ để kích thích linh hồn khiến cho nó (ở vào trạng thái sương khí mờ mờ ảo ảo) dần dần xích lại gần nhau rồi hóa thành chất lỏng, từ lỏng lại cô đặc lại một chỗ, hóa thành thần hồn.
Lại trôi qua bảy ngày, toàn bộ quá trình đều đã xong. Linh khí đầy ắp trong người của Cao Bá Thành đều được chuyển hóa toàn bộ thành linh lực. Vòng xoáy Kim linh khí trước đó đổ về đã được hấp thu hoàn toàn, đã tiêu tán vô tung. Vị Cao sư đệ này cao hứng vô cùng, không hề điệu thấp một chút. Toàn bộ linh lực trên người này của hắn đồng loạt vận chuyển.
Bùm.
Một t·iếng n·ổ lớn vang lên, động phủ như muốn sụp đổ. Cao Bá Thành mở mắt ra, cấm kiếm chỉ thẳng lên trời, phá tan trần nhà của động phủ, ngưng tụ ra hàng trăm bóng kiếm ảnh màu vàng đem toàn bộ mây trắng đánh bay, chiếu sáng thay phần của Thái Dương, bao phủ cả một vùng trời ngoại môn, tựa như muốn cùng trời cao tranh đấu.
Phong thái vô cùng bá đạo không thẹn với cái tên Diệt Thiên Kiếm Kỹ.

Nguyễn Long Duy nhìn thấy cảnh này lắc đầu lẩm bẩm, cưỡi kiếm rời đi:
"Rốt cục Trúc cơ rồi. Còn cả kiếm vàng nữa chứ. Ta không cẩn thận cũng phải ôm hận với cái đó mất. Đến Kiếm Sơn thôi, ở lại nguy hiểm lắm."
Kiếm Sơn không cao bằng Thiên Sơn, diện tích cũng không lớn. Nơi đây giống như một cái nghĩa trang kiếm vậy. Mỗi thanh kiếm đều có khu vực của riêng mình, chiếm dụng diện tích mấy ngàn mét vuông.
Cũng giống như Thiên Sơn, vị trí nơi ở của Kiếm cũng phân chia theo thực lực. Từ dưới đi lên thì uy lực của Kiếm ý sẽ càng mạnh.
Nguyễn Long Duy không dám cưỡi kiếm phi hành, dù sao đây cũng coi như là mộ, sao có thể đạp lên đầu tiền bối mà bay? Hắn không vội nên chậm rãi dạo bộ lên núi.
Ở chân núi đều là kiếm cấp bậc linh khí, là của các đệ tử Luyện khí kỳ. Nguyễn Long Duy leo hết 1 ngày mới đến khu vực tiếp theo, là khu vực của pháp khí, nơi các tu sĩ Trúc cơ để lại kiếm.
Trên đường đi lên, Nguyễn Long Duy đều thả ra một ít pháp lực ra xung quanh. Đáng tiếc, không có thanh kiếm nào đáp lại. Thậm chí, có vài thanh kiếm nhìn như còn mới nhưng thật ra đã quá cũ, vừa bị pháp lực của hắn chạm vào liền gãy nát.
"Thẩm sư huynh lừa ta sao? Kiếm lởm đến thế này mà lại bảo tốt?"
Có không ít thanh kiếm làm bằng gỗ đáp lại hắn nên Duy sinh ra ý nghĩ chúng có thể chịu đựng Mộc linh khí trong người mình. Nhưng hắn lại không vội quyết định cũng như không muốn chọn lấy vì hiện tại hắn mang danh phận Chử Sen sở hữu Phong linh căn.
Ngày thứ hai lại trôi qua, Nguyễn Long Duy tở dài chán chường, lại thất vọng cắm một thanh kiếm vỡ xuống đất. Hắn đang đi khắp khu vực pháp khí tìm kiếm vận may, lại vô tình làm gãy hơn chục thanh phi kiếm. Quá trình này làm kinh động đến nhiều vị đệ tử nội môn khác cũng đang ở Kiếm Sơn tham ngộ. Không ít người đều cảm thấy tò mò, thay nhau truyền âm:
"Đây là ai? Vì sao lại vào đây phá kiếm? Trưởng lão nào mới thu đệ tử sao?"
"Ta không rõ. Hắn không mặc trang phục đệ tử nội môn lẫn không mặc trang phục đệ tử ngoại môn nhưng trên người lại có lệnh bài thân phận."

"Theo tu vi trên người hắn thì có lẽ đây là đệ tử mới tấn thăng Trúc cơ, còn chưa kịp nhận trang phục."
Ở Thiên Kiếm Sơn Trang, đệ tử ngoại môn, nội môn, thủ tịch thường sẽ mặc áo bào một màu cụ thể. Lần lượt là đen, xanh dương, trắng.
Chỉ riêng Nguyễn Long Duy không mặc áo bào. Đây không phải là do hắn không làm theo môn quy, mà là do môn quy không có. Mặc theo màu là do mọi người tự đưa ra để nhìn đồng nhất mà thôi. Quanh năm suốt tháng hắn chỉ vui đầu tu luyện nên không biết được vấn đề này.
Lúc này, một vị đệ tử nội môn mặc áo bào xanh, tiến lên bắt chuyện:
"Này sư đệ mới tới, không biết quý danh là gì? Vì sao ta nhìn ngươi rất lạ mắt đây?"
Nguyễn Long Duy đang đi xung quanh lựa kiếm, bỗng b·ị b·ắt chuyện thì khá bất ngờ. Hắn yên lặng đánh giá đối phương một chút, vị tu sĩ hơi ốm này là Trúc cơ trung kỳ, như vậy liền là sư huynh. Sau khi xác định được thì Duy ôm quyền chào hỏi:
"Chào sư huynh. Sư đệ vốn xuất thân bình thường, cũng không có quý danh gì, tên ta chỉ một chữ Sen, mang họ Chử. Vì sinh lòng ngưỡng mộ bản trang nên ba năm trước đây ta bái nhập vào đây làm đệ tử ngoại môn. Sư huynh không biết ta cũng phải thôi, ta thường chỉ tập trung tu luyện ở động phủ, không ra ngoài nhiều."
Sư huynh hơi ốm ngạc nhiên khi nghe được câu trả lời, hỏi lại: "Ra là Chử sư đệ. Sư huynh tên Lữ Minh, là đệ tử nội môn..."
"Khoan đã, chờ chút... Ngươi nói ba năm trước ngươi bái nhập vào bản trang sao? Lúc đó ngươi là tu vi gì?"
Nguyễn Long Duy không giấu giếm, thành thật trả lời:
"Luyện khí tầng năm."
Lữ Minh nghe thấy câu này, liền cảm thấy choáng đầu, lẩm bẩm: "Tầng năm? Tầng năm liền chỉ cần tu luyện tại chỗ ba năm liền đột phá Trúc cơ sao?"
Mấy vị đệ tử nội môn khác ở nơi xa trước đó đều để ý động tĩnh bên này nên đang chú ý lắng nghe. Bọn họ lúc này cùng đều sững sờ tị chỗ.
Từ khi nào thiên Kiếm Sơn Trang lại có thêm một thiên tài rồi? Cao Bá Thành thì bọn hắn biết, thế nhưng Chử Sen lại là cái quỷ gì đây?
Trước đó là một cái đệ tử họ Thẩm được chú định danh phận [thủ tịch] từ nhỏ, bây giờ lại là hai cái thiên tài. Thời đại này dễ kiếm thiên tài như thế sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.