Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 234: Tiệc trà (3) Định mệnh




Chương 233: Tiệc trà (3): Định mệnh
Văn Đài An Cát không nhịn được thốt lên:
"Tiên pháp ư? Thế gian này thật sự có tiên pháp?"
"Là loại kia do tiên nhân sử dụng?"
Không chỉ riêng Văn Đài An Cát, ngay cả Nguyễn Long Duy cũng bị câu nói kia kích động. Nét mặt hắn cũng vì thế mà thoáng xuất hiện một chút bối rối. Nhưng rất nhanh nội tâm đã bình tĩnh trở lại. Hắn nhíu mày, hỏi:
"Huynh trưởng không nhớ lầm chứ? Lẽ nào trong truyền thuyết thật sự nhắc đến hai chữ [tiên pháp]?"
Dù cho là truyền thuyết đi chăng nữa thì hai chữ tiên pháp này cũng quá chấn động. Nên nhớ rằng hạn mức cao nhất tu sĩ giới này có thể đạt đến là Hóa thần chi cảnh.
Mà Hóa Thần cùng với Tiên cách nhau xa thật là xa.
Nguyễn Long Duy từng sống ở thời hiện tại, đã đọc qua không ít ghi chép về Đạo giáo. Trong đó có đề cập đến mấy câu như: "Luyện tinh hóa khí, luyện khí hóa thần, luyện thần phản hư."
Giới này chỉ có đại tu sĩ Hóa Thần, còn chưa từng nghe nói qua hai chữ Phản Hư. Như vậy đùng một phát nhảy ra hai chữ [tiên pháp] quả thật khiến cho người ta chấn động.
Quan Thượng Bảo đắc ý trả lời, trên thân theo thói quen bắt đầu khuếch tán linh lực ra xung quanh:
"Hừ. Thế nào? Ngươi dám nghi ngờ bản môn?"
Không có bị lời lẽ h·ăm d·ọa tác động, Nguyễn Long Duy tiếp tục xoáy sâu chủ đề:
"Theo lời huynh trưởng nói trước đó thì đây là truyền thuyết, độ chính xác cũng không cao."
"Hơn nữa, huynh trưởng cũng chỉ là một cái Trúc Cơ kỳ cỏn con thôi. Tiểu đệ nghĩ là ngươi vẫn chưa có đủ tư cách tiếp xúc đến cơ mật quan trọng bậc này."
Trước đó Quan Thượng Bảo vốn còn đang huênh hoang đắc ý thì chợt như bị tạt nước lạnh, miệng há to, cứng đờ đứng tại chỗ. Sau một lát, hắn giống như là nhớ ra được gì đó nên lại bắt đầu cười:
"Ha ha ha. Ngươi nói đúng, quả thật là với cấp bậc của ta ở Hạ Hạ Sơn hiện tại còn chưa thể chạm tới những thông tin này."

"Nhưng mà..."
"Tỷ ta thì lại khác. Tỷ tỷ ta ở Thượng Thượng Sơn, địa vị còn rất cao. Cho nên lời nói của tỷ ta có thể xem như đáng tin cậy đúng chứ?"
Nói xong, hắn mỉm cười nhìn về phía Văn Đài An Cát, nháy mắt ra hiệu đối phương.
Văn Đài An Cát nhanh trí hiểu ý, vội vàng gật gật như gà mổ thóc:
"Đúng, đúng, đúng. Quan công tử nói không sai. Tỷ tỷ của Quan công tử là Quan Thượng Linh, Quan tiền bối, sở hữu tư chất bất phàm, là thiên tài ngàn năm khó gặp."
"Nếu như truyền thuyết này là do Quan tiền bối nói ra thì không thể sai."
Hiện tại Văn Đài An Cát đang muốn nương nhờ Quan gia, lời nói đương nhiên sẽ là nước đẩy thuyền trôi, thiên hướng Quan Thượng Bảo.
Đối với cái tên Thượng Linh này, Nguyễn Long Duy cũng có một ít hiểu biết.
Minh Thuận Môn có ba đại gia tộc, trong đó Quan gia là một trong số đó. Bên trong Quan gia lại có một tu sĩ trẻ tuổi được xem là thần đồng tu luyện, không ít người đều kỳ vọng nàng ta sẽ trở thành Môn chủ đời sau của Minh Thuận Môn. Mà người này không phải ai khác, chính là Quan Thượng Linh trong lời nói của Văn Đài An Cát.
"Song linh căn tu sĩ, từ nhỏ đã lộ ra thiên phú tu luyện kinh người. 12 tuổi đột phá Trúc Cơ, 50 tuổi ngưng thành Linh Đan. Bây giờ hơn 70 tuổi đã sớm đi qua trung kỳ."
"Tuy rằng người này giống như Thẩm sư huynh, đều là song linh căn nhưng trình độ lại khác biệt hoàn toàn."
"Ở Tây Vực nếu nhắc đến Linh Đan thì hiếm có vô cùng. Ngay cả ở Thiên Kiếm Sơn Trang đời trước cũng chỉ có sư phụ ta Thanh Diệp chân nhân."
"Nhưng mà sư phụ ta khi đó là dùng kiếm tâm ngưng tụ Linh Đan. Còn vị Quan Thượng Linh này thì lại không rõ."
"Dù sao mỗi vị thiên tài đều là nội tình quan trọng của mỗi gia tộc, không phải cái gì cũng sẽ để lọt thông tin ra bên ngoài được."
Trong mấy hơi thở, Nguyễn Long Duy đăm chiêu suy nghĩ đủ chuyện, đã rút ra được kết luận.
Hắn đan tay lại, mỉm cười hỏi:
"Hóa ra là tỷ tỷ của huynh trưởng. Như vậy thì cũng là trưởng tỷ của ta rồi."

"Nhưng mà ta lại không biết là huynh trưởng biết được bằng cách nào? Là do ngươi tự mình hỏi qua sao."
Quan Thượng Bảo đối diện cái mỉm cười như không cười này thì chợt cảm thấy không ổn. Hắn rụt rè đáp lại:
"Là do tỷ tỷ tự kể cho ta."
Nguyễn Long Duy hỏi tiếp:
"Không biết là khi nào?"
Quan Thượng Bảo càng thêm rụt rè hơn, nhỏ giọng đáp:
"Cái này có chút tế nhị."
Nguyễn Long Duy trấn an:
"Huynh trưởng yên tâm, ở đây chỉ có bốn người chúng ta, Tần tiên tử chắc chắn sẽ không biết."
Quan Thượng Bảo thở dài, bắt đầu kể:
"Thôi được. Là vào khi ta còn nhỏ. Lúc đó ta rất khó ngủ, hay thức dậy giữa khuya. Vì vậy mà tỷ tỷ thường xuyên ở bên cạnh kể chuyện để ta dễ ngủ hơn."
"Truyền thuyết này cũng từ một trong những câu chuyện đó mà ra."
Văn Đài An Cát nghe thấy điều này, trong đầu lập tức chỉ chú đến được điểm mấu chốt, đó là Quan Thượng Linh cực kỳ yêu thương Quan Thượng Bảo.
Chủ trà lâu thì vẫn như trước đó, đứng ở sân thượng lộng gió nhưng trên lưng đầm đìa mồ hôi.
Nguyễn Long Duy sớm đã đoán trước được đôi chút, trên mặt không hề lộ vẻ ngạc nhiên:

"Như vậy thì ví dụ này không tính được. Phiền huynh trưởng nêu ra ví dụ khác."
"Nhưng mà huynh trưởng nói cũng đã nhiều. Trước tiên uống tách trà lấy hơi đã rồi lại tiếp tục."
Quan Thượng Bảo trừng mắt hỏi:
"Còn phải kể tiếp?"
Nguyễn Long Duy nhún vai ra vẻ tùy ý:
"Cái này tùy ở ngươi thôi. Chúng ta ở đây uống trà bàn luận không có quy định gì cả."
Quan Thượng Bảo: "..."
Nhìn thấy được đối phương khó xử, Nguyễn Long Duy đành nói:
"Vậy thì trận pháp coi như xong đi. Gác chủ đề này lại, tiếp đến ta bàn về dưỡng dược chi đạo."
"Lại nói, như thế nào là dưỡng dược?"
Lần bàn luận này Nguyễn Long Duy không nói quá chuyên sâu, chẳng qua chỉ là những kiến thức mà Tần Trinh Nhi từng dạy cho hắn, kèm thêm chút tâm đắc của bản thân. Bởi vì vậy nên Quan Thượng Bảo cùng Văn Đài An Cát cảm thấy dễ tiếp cận hơn, lần lượt nói ra nhiều loại kiến giải. Thậm chí, chủ trà lâu sau khi được Quan Thượng Bảo hỏi thăm thì cũng tham gia vào trong chủ đề này. Nhờ đó, Nguyễn Long Duy thu hoạch được không ít.
Sau chủ đề dược đạo là đến phiên Quan Thượng Bảo. Lần này, hắn kể đến công pháp mà hắn tu luyện, cùng với quá trình tu hành từ nhỏ đến nay.
Từ nhỏ hắn đã được truyền thụ đao pháp, theo đó bắt đầu tu luyện. Đao pháp này tên là Hạ Sơn Ngũ Đao, bao gồm năm loại đao thức. Hiện nay hắn đã gần sáu mươi tuổi, đã luyện đến thức thứ hai.
Sau khi nghe qua chuyện, Nguyễn Long Duy hiểu thêm vị huynh trưởng một chút, theo đó thiện cảm cũng tăng lên.
Quan Thượng Bảo vốn xuất thân dòng chính Ngoan gia, lại có tỷ tỷ là thiên tài nên từ nhỏ được đặt kỳ vọng rất cao. Đáng tiếc là thiên phú của hắn lại quá đỗi bình thường, ngộ tính không quá tốt nên không thể nào làm được như kỳ vọng.
Bù lại, Thượng Bảo lại rất chăm chỉ nỗ lực. Hắn biết được điểm yếu của bản thân nên dứt khoát không hề dồn tâm vào đó, ngược lại chỉ chăm chú vào điểm mạnh của mình. Đó là luyện đao.
"Năm đó, ta luyện thành công thức thứ hai, Tích Thạch, thì bắt đầu xuống núi lịch luyện."
"Khi đó Hạ Hạ Sơn có cái nhiệm vụ đi đến Tần gia, ta hồn nhiên tiếp nhận mà không biết được chính mình đã rơi vào cạm bẫy."
"Nhưng cũng không phải là cái gì quá nguy hiểm mà ngược lại còn có chút sung sướng. Không sai, đó là bẫy tình. Vào khi đó, ta gặp được Tần cô nương. Nàng như một bông đóa bạch liên nở rộ đầu xuân."
"Chỉ vào một khoảnh khắc gặp mặt mong manh đó, ta lập tức đã xác định được nàng chính là định mệnh đời mình."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.