Chương 232: Tiệc trà (2)
Sau khi nghe câu trả lời này, Văn Đài An Cát bắt đầu suy tư, sau đó vỗ tay tán thưởng:
"Trận pháp bắt nguồn từ thuật pháp, ý tưởng ban đầu là thay vì sử dụng nội lực thì sẽ thay bằng ngoại vật. Sau thời gian dài dằng dặc phát triển mới có được như bây giờ."
"Lý luận hoàn toàn hợp lý nhưng mà có một vài trận pháp đặc biệt mà ta còn chưa nghe đến có tu sĩ sĩ dùng được thuật pháp liên quan. Ví dụ như..."
"Các loại trận pháp chuyển di rất phổ biến ở tu tiên giới, dù cho là di chuyển giữa các châu bộ với nhau. Còn nếu như nói đến về thuật pháp có thể làm đến mức độ này thì lại vô cùng thưa thớt, truyền văn lưu lại càng không hề có ghi chép."
Quan Thượng Bảo hiện tại như là nước đổ đầu vịt nhưng khi nghe đến câu này thì ánh mắt phát sáng như tóm được cơ hội:
"Hừ. Văn Đài gia các ngươi mới tồn tại bao lâu, còn có thể lưu lại được bao nhiêu văn thư?"
Nhìn thấy thần thái của Quan huynh trưởng, Nguyễn Long Duy âm thầm tấm tắc: "Đến rồi, đến rồi. Tích xưa, chuyện cũ."
Chủ trà lâu không nói gì, chỉ lo thực hiện bổn phận, bắt đầu thay tách trà, châm nước mới.
Văn Đài An Cát nghe vậy thì ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng đưa tay mời đối phương:
"Ồ, Quan công tử chỉ giáo cho."
Quan Thượng Bảo vỗ ngực tự hào, cười nói:
"Được, được. Bản công tử khai sáng cho ngươi."
"Minh Thuận Lục Sơn chúng ta gốc gác lâu đời, lưu truyền bao nhiêu thế hệ, từ nhỏ đã được tiếp cận đến nguồn tri thức khổng lồ. Trong đó có một cái ghi chép."
"Tu tiên giới tồn tại đã qua vô số thời đại, kéo theo đó là vô số thuật pháp, thần thông đã được sáng tạo ra. Một số loại lại rất giống với truyền tống trận."
"Nói không xa đâu, thượng cung cũng sở hữu loại thuật pháp này. Vài ngàn năm trước, thượng cung vốn đặt ở gần Đông Hải hơn, nằm giữa nhất giang Tiểu và nhị giang Đại. Bởi vì họa Thượng Quan năm đó mà phải dời cung, kéo về thất giang Định An đến giờ. Mà khi đó thượng cung di dời không bằng trận pháp mà do Thánh Mẫu tự mình làm."
"Thánh Mẫu một tay che trời khiến cho bóng đêm nhấn chìm cả Nam Bộ, sau đó một chỉ cách không khiến cho cả tòa cung điện biến mất tại chỗ, vài giây sau đã chuyển dời đến bờ Định An."
Nguyễn Long Duy nghe say mê, lại giả vờ hỏi:
"Huynh trưởng, chỉ có thế? Ví dụ cần nhiều chút."
Quan Thượng Bảo lườm hắn như đang lườm kẻ ngốc cố giữ bình tĩnh rồi đáp:
"Hừ. Không biết điều, còn dám xem nhẹ Thánh Mẫu chi uy."
"Tu vi ngươi chưa cao, hẳn là còn chưa nhìn thấy được thượng cung bao giờ."
"Thượng cung được xưng là Thánh Cung không phải là không có lí do. Nói đúng thì đó là một vùng đất thánh, được Hắc Ám chi lực xây lên thành một tòa cung điện khổng lồ."
"Ban ngày không có ánh sáng mặt trời chiếu đến, ban đêm không có ánh trăng rọi qua. Dù thế nhưng vẫn có thể dễ dàng phân biệt ngày đêm. Nhất là đệ tử thượng cung tu luyện tại đó có thể làm ít công to, tu vi nhanh chóng đột phá."
"Như vậy ngươi nói thử xem việc Thánh Mẫu dùng một chỉ đã có thể chuyển dời một vùng như vậy là kinh người đến đâu?"
Nguyễn Long Duy nghe vậy thì gật gù, ghi lại kiến thức vào đầu. Những thứ này ở Thiên Bảo Thương Minh không có mua được nên càng cần chú ý.
Văn Đài An Cát trầm trồ vỗ tay:
"Quả thật là kinh người. Nhưng chuyện lớn như vậy mà ta lại còn chưa hề nghe qua bao giờ, cảm thấy có chút khó tin."
Chủ trà lâu đứng hầu ở bên cạnh Quan Thượng Bảo thì không hề có cảm giác trầm trồ, ngược lại sau lưng đã đầm đìa mồ hôi.
Quan Thượng Bảo không có phát hiện ra, tiếp tục nói:
"Chưa nghe qua là tất nhiên, dù sao đây cũng là bí sử của thượng cung, trừ các thế lực lâu đời ra thì còn lại đều rất ít biết đến. Họa Thượng Quan khi trước dù gì cũng không phải chuyện đáng tự hào gì..."
Nói đến đây, Quan Thượng Bảo chợt sửng sốt, trên mặt tràn đầy hoảng hốt nhìn xung quanh.
Biết được âu lo của hắn, Nguyễn Long Duy đưa tay về sau gõ vào hư không, thoải mái nói:
"Huynh trưởng chớ lo. Hiểu huynh không ai bằng hiền đệ."
"Vừa nãy ta đã kịp bố trí trận pháp cách âm. Yên tâm sẽ không có gì tiết lộ. Trừ phi có Kết Đan kỳ Đường chủ muốn nghe lén, còn không thì muốn nghe được đối thoại của chúng ta phải phá trận trước đã."
"Nên là vẫn xin mời huynh trưởng tiếp tục kể. Hiện tại mới có 1 ví dụ, còn chưa đủ."
Tay gõ gõ vào không khí để lộ ra một tấm chắn vô hình bằng linh lực. Theo cường độ gõ tăng lên, tấm chắn cũng bắt đầu biến thành rõ nét. Trên đó hiện ra lít nha lít nhít trận văn, kết nối với từng gốc linh dược khác nhau.
Quan Thượng Bảo nghe vậy thì mừng rỡ, sau đó biến thành kinh ngạc vô cùng, hỏi:
"Còn có trận pháp cách âm? May mắn, may mắn."
"Chờ một chút. Ngươi bày trận từ khi nào?"
Nguyễn Long Duy mỉm cười không nói, tiếp tục chờ đợi các ví dụ tiếp theo.
Trước đây hắn đã ngậm qua không ít trái đắng nên lòng cảnh giác sớm đã rất cao. Nhân lúc khi tới còn chưa có người thì đã tranh thủ thả ra một ít dây leo, phân phối một ít vật tư để nó tiến hành bố trí trận pháp. Và đương nhiên là không chỉ có mỗi một loại cách âm.
Vốn là khi nghe được chữ "bí sử" thì Văn Đài An Cát trở nên hoang mang thì giờ lại thở phào:
"May là có Nguyễn đạo hữu lường trước."
Quan Thượng Bảo đấu mắt cùng Nguyễn Long Duy rất lâu, rốt cuộc cũng nhận thua. Hắn bắt đầu chậm rãi đánh giá trận pháp cách âm một phen, sau khi không hiểu được gì thì lắc đầu:
"Hi vọng trận pháp của ngươi hữu dụng."
Hắn cũng không sợ Nguyễn Long Duy bày m·ưu đ·ồ xấu, dù sao cũng đây là thành Bắc Kiếm, hành sự cũng còn cần phải cẩn thận.
Về phần như lưu lại bằng chứng thì càng không sợ. Lưu Ảnh Thạch, Lưu Âm Thạch sao? Dùng làm tư liệu tham khảo còn có thể nhưng nếu là bằng chứng tố cáo thì không được.
Tương tự như các loại video hay mp3 thì những vật phẩm lưu lại hình ảnh hay âm thanh ở thế giới tu tiên đều có. Nhưng ở đây còn tiến bộ hơn cả thế giới hiện đại, Lưu Ảnh Thạch hay Lưu Âm Thạch đều có thể dễ dàng bị chỉnh sửa bởi thuật pháp của tu sĩ, biến ảo nó để lợi dụng theo hướng có lợi cho mình. Trước đây đã từng có không ít vấn đề như vậy phát sinh.
"Ví dụ thứ hai ư?"
"Cái này thì càng phải nói đến thật lâu về trước."
"Truyền thuyết rằng ngày xưa đại lục này từng rất rất lớn, lớn hơn bây giờ rất là nhiều. Khi đó thì phiến đại lục xảy ra một trận tai kiếp kinh khủng, như là độc tố xâm nhiễm toàn thân, vô số nơi trên đại lục dần dần suy tàn rồi sụp đổ, chìm vào biển cả."
"Khi ấy rất nhiều vị đại tu sĩ muốn tìm cách cứu vớt chúng sinh. Mà rốt cuộc, họ tìm ra một cách, lại liên quan đến vấn đề chuyển di mà chúng ta đang bàn luận."
"Từng vị đại tu sĩ lần lượt đem tâm niệm hóa vào đại địa, biến mình thành dao rọc, chậm rãi cắt rời một mảnh của đại lục."
"Nhưng đại lục khi đó lớn biết bao, dù cho là nhiều vị đại tu sĩ cũng phải mất hơn trăm năm để hoàn thành cắt gọn một mảnh của đại lục, cũng chính là tiền thân của đại lục chúng ta đang đặt chân bây giờ."
"Nhưng mà đại lục đã bị tai kiếp làm ô n·hiễm n·ặng, dù cho cắt bỏ phần lớn vẫn không thể bỏ được hết. Lại trải qua một thời gian dài thanh tẩy tai kiếp, rốt cuộc phiến đại lục này mới hoàn toàn ổn định. Nhưng ổn định cũng chỉ không bao lâu thì lại có chuyện phát sinh. Đại lục khi bị cắt ra giống như vẫn còn một mối liên hệ vô hình cùng phiến đại lục cũ, sau một thời gian lại bắt đầu có dấu hiệu bị xâm nhiễm trở lại."
"May mắn là trong số các vị đại tu sĩ đã nghĩ ra một cách. Cách này là di dời đại lục mới ra xa thật xa khỏi đại lục cũ. Vừa khéo là vị tu sĩ này cũng có một loại thuật pháp thần thông có thể dời núi lấp biển, thậm chí là cả một phiến đại lục. Nhưng nó lại có một vấn đề chí mạng chính là một mình vị này không có đủ năng lượng để thi triển."
"Anh hùng theo thời thế mà sinh. Chín vị đại tu sĩ trong số đó tình nguyện hi sinh, dùng đạo hạnh cả đời cung cấp năng lượng để di chuyển đại lục."
Văn Đài An Cát thổn thức nghẹn ngào:
"Như vậy, ý của Quan công tử là thuật pháp thần thông kia?"
Quan Thượng Bảo gật đầu, trong giọng không nén nỗi xúc động cùng hướng tới:
"Là tiên pháp trong truyền thuyết, [Vật Đổi Sao Dời]."