Chương 231: Tiệc trà (1)
Bắc Kiếm Thành, Đan Phường, Trà Lâu, sân thượng, bàn trà ghế gỗ.
"Quan công tử, ngài rốt cuộc đã đến. Mời ngồi, mời ngồi."
-"Hừ. Như đã nói trước đó, lần này ta đến không đại biểu cho Quan gia lẫn Minh Thuận Môn, cũng sẽ không có ý định giúp đỡ các ngươi."
"Quan công tử đừng vội. Ngài ngồi xuống, uống tách trà."
-"Phì... Hạ phẩm trà. Đắng như vậy cũng dám đem ra."
"Công tử thứ lỗi. Là sơ suất của tại hạ, đây ta lại pha một ấm mới. Ngài chờ một chốc."
Lúc mà những lời này phát ra, ở một bên còn lại của bàn trà có một tu sĩ ngồi đó. Hắn đưa tay sờ cằm, không có để tâm đến ồn ào mà là chậm rãi đánh giá tòa sân thượng này.
Trước mắt hắn, nơi từng là chiến trường tàn nát ngày hôm qua đã biến trở lại thành một tiểu lâm viên đẹp đẽ.
"Nhất giai thượng phẩm Linh Tùng, Nhị giai hạ phẩm Thạch Liễu, Nhị giai trung phẩm Huyền Ngọc Lan..."
"À, bụi cây đọng đầy sương kia, từ mùi vị phát ra để phán đoán thì là Nhu Tịnh Thủy Trà, phẩm giai còn không thấp, đã là Nhị giai thượng phẩm. Dù cho là ở Nhu gia cũng khó mà dư ra."
...
"Chỉ dùng chưa đến một ngày đã có thể khôi phục khuôn viên đến trình độ này. Nếu như là người không biết thì thật còn tưởng nhầm nơi đây vốn dĩ luôn như vậy."
"Bất quá... cũng chỉ là mặt ngoài mà thôi."
"Trước đó, trận pháp bên trong đã b·ị c·hém nát bởi mấy đao kia, bây giờ vẫn còn chưa kịp bố trí lại."
"Dù vậy, khả năng xoay sở vật tư này vẫn rất khá. Logistics cung ứng không tồi. Xem ra Quan gia này không hổ danh nhà giàu."
"Nếu chỉ dùng tầm mắt hạn hẹp của ta để so sánh... Ừm, hẳn là đứng đầu."
Tu sĩ này không phải ai khác, chính là Nguyễn trận sư của Trận Pháp Đường.
Đang vào lúc hắn đang suy tư thì lại có người đánh nhiễu:
"Nguyễn đạo hữu cảm thấy ta nói như vậy đúng chứ?"
Nghe vậy, Nguyễn Long Duy nhấc tách trà lên, thổi nhẹ một hơi như thói quen, chậm rãi dùng từng ngụm nhỏ rồi bắt đầu nhận xét:
"Thơm dịu, không quá nồng. Vị hậu đến chậm, ngọt nhẹ nhưng có cảm giác tự nhiên."
"Không sai với tên của nó, Văn Nhã Trà."
Người vừa hỏi là Văn Đài An Cát, nghe được lời này thì cảm thấy rất đúng, nhẹ gật đầu.
Ghế còn lại là Quan Thượng Bảo thì truyền ra một tiếng hừ nhẹ. Bên cạnh hắn có một vị tu sĩ trung niên đứng đó im lặng, chính là chủ trà lâu.
"Hừ. So với cái trước đó thì còn tạm được. Nhưng cũng chỉ là lời khách sáo mà thôi."
"Chưa cần so với trà nhà ta, chỉ bằng vào trà tại lầu này đã ăn đứt."
Văn Đài An Cát nghe vậy không giận, lái sang chủ đề khác:
"Đúng vậy, đúng vậy."
"Hôm nay Nguyễn đạo hữu mời ta đến đây uống trà có phần đột xuất nên còn chưa kịp chuẩn bị. Đã để chư vị ở đây chê cười."
"Đợi lần sau Quan công tử có dịp ghé thăm Văn Đài gia, ta nhất định sẽ đem lá trà thượng hạng mời công tử dùng."
"Nhưng... không biết là khi nào thì Quan công tử sẽ đến? Để Văn Đài gia chúng ta sớm chuẩn bị."
Quan Thượng Bảo nghe vậy thì hai mắt hơi giật, xua tay nói:
"Không cần, không cần. Ta cũng không có ý định ghé thăm."
Nghe đến đây, trong lòng Văn Đài An Cát chợt chững lại, ngoài miệng tạm thời không có lời ra.
Hắn đưa mắt nhìn sang phía Nguyễn Long Duy, nháy nháy tín hiệu cầu cứu.
Nguyễn Long Duy không có làm ngơ, thuận theo yêu cầu phá tan bầu không khí ngột ngạt:
"Vấn đề gia tộc khoan hãy nói."
"Mọi người đến đây đối ẩm, cũng không thể chỉ uống thôi. Như vậy đi, chúng ta giao lưu tâm đắc tu luyện một chút."
"Cái này để tại hạ mở đầu."
"Tại hạ sở tu chính là trận đạo chi pháp, dưỡng dược chi đạo."
"Trước bàn về trận pháp, ta học theo cổ nhân bày trận, cũng từ đó phát triển theo hướng phù hợp với bản thân."
"Các vị có biết như thế nào là trận? Như thế nào là pháp? Lại bắt nguồn từ đâu?"
Quan Thượng Bảo nghe vậy, hứng thú nói:
"Ta lúc nhỏ không giỏi cái này nên cũng không có để tâm. Bây giờ lại không hiểu rõ. Xin rửa tai lắng nghe."
Văn Đài An Cát thì không có quá chú tâm, chỉ nói:
"Mời đạo hữu giảng."
Lúc này, ngón tay Duy khẽ động, linh lực truyền vào tách trà, lần lượt cách không nâng lên hơn trăm giọt nước, chuyển động về từng vị trí khác nhau trên bàn trà. Mà theo đó, hắn bắt đầu nói:
"Trận pháp trên thế gian này vô số, biến thể lại nhiều làm sao."
"Tại hạ học nông, chỉ mới nhìn đến được một góc nhỏ, hôm nay thử nói ra cùng chư vị."
"Trận là hình thức, sử dụng cấu trúc vật chất để tiến hành diễn sinh, tối ưu hóa thuật thức."
"Trong khi đó, pháp lại là hồn cốt, nguyên lý vận hành của trận."
"Một trận mà không có pháp thì chỉ là thứ vô dụng, ngược lại, nếu chỉ có pháp mà không có trận thì được gọi là thuật pháp, mà không phải là trận pháp."
"Như vậy muốn nắm rõ trận pháp thì trước tiên cần phải hiểu rõ cả trận và pháp. Từ đó tiến hành bố trí."
"Ví dụ: thông thường ta có thể sử dụng dược lực để bổ sung chất lượng cho nước trà."
Dược lực bỗng chốc xuất hiện, tiến hành gia tăng chất lượng nước trà. Tốc độ không nhanh, mắt thường cũng có thể thấy rõ.
Văn Đài An Cát thấy vậy cũng bất ngờ vô cùng. Hắn mới gặp vị này không lâu, còn chưa hiểu rõ cho lắm. Bây giờ xem ra vị trận sư này lại là Dược đạo Trúc Cơ khiến cho trong lòng không khỏi hạ thấp đánh giá người này xuống một bậc.
Quan Thượng Bảo thì ngược lại hoàn toàn. Hắn vốn dĩ đã có được thông tin Nguyễn Long Duy là Dược đạo Trúc Cơ nhưng vẫn còn hoài nghi. Dù sao, Dược đạo Trúc Cơ vẫn luôn yếu đến khó tin. Mà người ở trước mặt này thì cùng nửa chữ yếu cũng không có liên hệ.
Sau khi minh họa xong, Nguyễn Long Duy tiếp tục nói:
"Mà nếu như ta đổi sang dùng trận pháp thay vì thuật pháp, tiến hành nâng cấp lên một bậc thì lại thế nào?"
Hơn trăm giọt nước chất chứa linh lực bắt đầu kéo dài, nối lại cùng nhau thành tầng tầng trận pháp.
"Cái mà ta làm là mượn nước trà làm vật dẫn cho linh lực di chuyển."
"Trận pháp chân chính thật ra lại chính là do linh lực vẽ ra, mà không phải nước trà."
Duy búng ngón tay, linh lực theo đó bắt đầu ngưng tụ trong lòng bàn tay, biến thành một khối lập phương, mơ hồ có từng sợi dây vô hình đang liên kết đến nhiều nơi trên trận pháp do nước trà mới tạo thành.
"Trận nhãn tập trung năng lượng chủ yếu để duy trì hoạt động của trận pháp."
Trận pháp thành hình, bắt đầu hoạt động. Dược lực lần lượt tiến về hai tách trà của Văn Đài An Cát và Quan Thượng Bảo.
Văn Đài An Cát kinh ngạc:
"Đúng là đang tăng cường dược lực cho nước trà. Mà tốc độ này còn nhanh hơn so với Nguyễn đạo hữu tự làm."
"Nhưng mà trận pháp này có chút không giống bình thường, đây lại đang dùng nước làm vật dẫn cho linh lực bố trận."
"Dù không phải nhưng lại có hơi giống với [Hư Không Tạo Trận] trong truyền thuyết."
"Xem ra đạo hữu thật là không tầm thường."
Quan Thượng Bảo im lặng không nói. Hắn mù tịt về trận pháp nên không rõ trận này tốt đến đâu. Nhưng mà hắn âm thầm đối chiếu cùng với các trận pháp sư từng gặp trước đó, dù cho là các tiền bối lâu năm trong Môn cũng chưa có gặp trận này.
Vì nghĩ không ra nên hắn bắt đầu truyền âm hỏi chủ trà lâu, tiếc là chủ trà lâu đam mê trà đạo, không biết đến nửa chữ trận pháp.
"Văn Đài huynh quá lời."
"Đây xem như không là gì. Dù cho là tốc độ gia tăng nhưng lại tiêu hao rất nhiều linh lực để duy trì trận pháp."
"Lợi bất cấp hại."
"Chỉ là để ví dụ cho chư vị hiểu rõ nguyên lý của trận pháp mà thôi."
Nguyễn Long Duy không có để cho mọi người thắc mắc lâu đã thu hồi lại trận pháp, bắt đầu giải thích. Hơn trăm giọt nước cũng theo đó trở về lại tách trà của hắn.
"Đây cũng không phải cái gì đó [Hư Không Tạo Trận]. Mà là trận pháp nguyên sơ."
Văn Đài An Cát nghe vậy thì chau mày:
"Trận pháp nguyên sơ?"
Nguyễn Long Duy gật đầu:
"Đúng vậy, là trận pháp nguyên sơ, cũng có thể gọi là sơ khai."
"Cái gì cũng cần có khởi đầu. Trận pháp cũng thế."
"Theo ta thì khi mà tu sĩ còn chưa nghĩ ra cách bày trận thì họ đã phải mày mò suy nghĩ rất lâu."
"Ban đầu, không phải là từ cái vật liệu bày trận, mà có khi chỉ là ý tưởng từ các loại thuật pháp thông thường."
"Mà trận pháp ta vừa làm khi nãy có lẽ cũng có phần tương tự với một trong số những cách đầu tiên đó."
"Tu sĩ sử dụng linh lực để bày trận. Nhưng dù cho thành công thì hiệu suất vẫn không được tốt. Tiêu hao so với khi không dùng trận thì chênh lệch rất nhiều, lại còn phải một mực sử dụng linh lực để duy trì."
"Từ đó, tu sĩ mới tìm ra cách phương án thay thế cho trận pháp, dần dần phát triển đến mức độ của chúng ta bây giờ."
"Đương nhiên, đây chỉ là lý giải của ta đối với trận pháp mà thôi."