Chương 214: Dưỡng dược chi đạo
Dưỡng dược chi đạo, hay còn có thể gọi là trồng và dưỡng cây linh dược, bao gồm tám bước:
1/ Giám định: tu sĩ cần phải kiểm tra kỹ càng thông tin của loại linh dược mình muốn trồng.
2/ Tuyển nhưỡng: bước này yêu cầu tu sĩ phải chọn loại đất phù hợp với yêu cầu của linh dược, không thể tùy tiện lựa chọn bất kỳ loại đất nào để trồng.
3/ Phòng trùng: tu sĩ phải sử dụng biện pháp ngăn ngừa côn trùng hoặc sinh vật có hại tác động đến quá trình phát triển của linh dược. Thông thường tu sĩ sẽ sử dụng trận pháp để làm việc này.
4/ Tụ linh: cung cấp các loại linh khí, linh lực... cần thiết cho linh dược. Thông thường tu sĩ sẽ dùng trận pháp để tụ linh, hoặc là linh lực của chính mình để nuôi cây hoặc giàu có hơn còn có thể dùng linh thạch thay thế.
5/ Gieo hạt: chọn thời điểm thích hợp để trồng dược. Linh dược là vật sống nên cũng rất n·hạy c·ảm với môi trường. Tùy vào loại linh dược mà chúng sẽ có thời gian thích nghi cũng như quấn rễ vào đất khác nhau. Ví dụ, nếu tu sĩ gieo hạt của Như Thủy Hương vào mùa nóng, thời tiết khô cằn thì hạt giống sẽ không thể nảy mầm được.
6/Dưỡng thành: quy trình chăm sóc. Trong quá trình linh dược được trồng thì tu sĩ phải bỏ thời gian để quan sát cũng như chăm sóc chúng. Nếu như linh dược xuất hiện biểu hiện lạ thì phải tìm cách giải quyết. Không phải cứ vứt linh dược đại một chỗ là chúng có thể tự mình phát triển được.
7/ Thu dược: thời điểm thu hoạch. Tu sĩ cần phải nắm rõ thời gian linh dược đạt tới trạng thái tốt nhất để tiến hành thu hoạch. Đối với các loại linh dược cấp thấp, nếu như để cho linh dược phát triển quá lâu sẽ dẫn đến khô héo hoặc chất lượng suy giảm.
8/ Phong tồn: xử lý linh dược sau khi thu hoạch, tiến hành bảo quản. Bước này là bước cuối cùng nhưng cũng là quan trọng nhất. Nếu như tu sĩ có thao tác xử lý không đúng sẽ làm hư linh dược hoặc làm cho nó biến chất. Sau khi xử lý xong sẽ đem nó bảo quản. Bảo quản có nhiều cách như sử dụng trận pháp bảo quản, sử dụng huyết văn bảo quản, hoặc dùng bí thuật...
Trong số tám quy tắc trên, Nguyễn Long Duy không hề quên một cái nào. Nhưng trước đó hắn không hề toàn tâm toàn ý trồng dược. Ngược lại, hắn rất lơ là đối với việc này.
Khi trồng dược xuống linh điền thì trong đầu của hắn chỉ mang theo tâm lý "Sao cũng được".
Lí do đơn giản bởi vì Nguyễn Long Duy dễ dàng đạt được những linh dược này chứ không phải vất vả cố gắng. Vì thế nên hắn không trân trọng chúng.
Đáng tiếc, Nguyễn Long Duy chỉ mới nhận ra được vấn đề này khi về đến nhà.
Hắn đứng nhìn linh điền, trầm tư suy nghĩ: "Chẳng lẽ lại nhổ lên trồng lại?"
Đang lúc quan sát linh điền, một đống dây leo rơi vào tầm mắt hắn: "A chờ đã. Dây leo sao lại thế này?"
Dây leo là đồ vật mà Nguyễn Long Duy nuôi dưỡng từ lúc còn ở Vạn Niên Đông Uyên. Lúc trước hắn vứt đại dây leo ở linh điền, không có chú ý đến nó, đa phần đều chỉ nhìn linh dược mà thôi.
Bây giờ quan sát kỹ mới biết dây leo đã phủ rộng khắp linh điền, bám vào từng cây linh dược. Mà dược lực trên từng cây linh dược cũng vì thế mà vận chuyển qua lại trên dây leo, truyền đi đến các cây khác.
Ở tu tiên giới, tu sĩ dùng linh lực để nuôi dưỡng linh dược, từ đó có thể thuần hóa nó để điều khiển theo ý mình.
Như đã đề cập trước đó, linh lực do tu sĩ tu luyện ra từ linh khí. Còn pháp lực tu luyện ra bằng cách tu luyện theo công pháp, dùng linh khí cùng linh lực làm nguyên liệu. Nhưng pháp lực dùng để thi triển thuật pháp là chính, thường không dùng để dưỡng dược.
Trường hợp của dây leo do Nguyễn Long Duy nuôi cũng tương tự như vậy. Chỉ có điều mức độ linh lực mà dây leo hấp thu từ Nguyễn Long Duy là rất lớn.
Lúc trước ở Yêu giới, bởi vì không muốn tăng lên tu vi nên hầu như mỗi ngày hắn đều đút cho dây leo ăn linh lực dư thừa trong cơ thể, dẫn đến việc dây leo biến dị lúc nào không hay.
"Nếu như vậy thì ta có thể cho dây leo làm mắt trận của Mộc Hành Tụ Linh Trận. Từ đó có thể kiểm soát được toàn bộ linh dược khác."
"Ừm. Đây xem như là một phát hiện rất lớn. Nếu có thể luân phiên di chuyển dược lực trên linh dược thì việc trồng linh dược sẽ dễ dàng hơn rất nhiều."
"Tuy nhiên lại có một vấn đề khó khăn ở đây. Dây leo này là từ phàm leo được ta nuôi dưỡng nên mới có linh. Tính ra nó không có phẩm cấp. Mà không có phẩm cấp thì sao có thể làm mắt trận?"
Bỗng, Nguyễn Long Duy nhớ đến một vấn đề, hai tay hắn vỗ lại cùng nhau.
Bốp.
"Ha ha. Thì ra là thế. Thì ra là thế. Quá tốt."
Nguyễn Long Duy thoắt cái liền biến mất tại chỗ, sau đó đã xuất hiện tại giữa linh điền, bứt ra một mảnh dây leo cầm trên tay: "Dây leo à. Ta và ngươi hữu duyên như thế. Vậy thì làm ta linh dược bản mệnh luôn đi."
Người ta nói không ngoa khi đỉnh cao của Dưỡng dược chi đạo chính là linh dược bản mệnh.
Mỗi một vị tu sĩ khi bước vào con đường dưỡng dược này đều sẽ có mong muốn tìm một cây linh dược thật tốt vừa thích hợp chính mình để luyện làm linh dược bản mệnh. Tương tự như Tần Trinh Nhi lúc trước gặp được Thổ Linh Thảo.
Không như các linh dược khác, tu sĩ có thể bồi dưỡng phẩm cấp của linh dược bản mệnh. Đồng thời, tu vi của tu sĩ cũng sẽ tăng lên nếu như phẩm cấp của linh dược bản mệnh tăng.
Nghĩ xong liền làm. Nguyễn Long Duy lập tức chui vào phòng để luyện hóa dây leo thành bản mệnh linh dược. Hắn thậm chí còn gửi truyền tin linh phù thông báo cho Vân Huỳnh rằng bản thân cần phải bế quan nên không thể thực hiện nhiệm vụ trong mấy ngày tới.
Cũng may, Tần Trinh Nhi đã hướng dẫn hắn chi tiết cách luyện bản mệnh linh dược. Ừm, nói đúng hơn, Nguyễn Long Duy đã yêu cầu đối phương cho phép hắn quan sát quá trình thực hiện.
Muốn luyện thành linh dược bản mệnh không cần phải có tu vi cao, chỉ cần bản thân tu sĩ hòa hợp cùng linh dược.
Vấn đề này vừa khéo, dây leo và cơ thể hắn vô cùng tương tích.
Nguyễn Long Duy sử dụng thuật pháp mà Tần tiên tử đã dạy cho, đem dây leo hóa nhỏ vào phần bụng.
Ngay khi dây leo vừa được hấp thu trong đan điền liền ngoan ngoãn nằm ở một bên. Việc cần làm là phải bỏ ra thời gian dùng linh lực luyện hóa dây leo trở thành một phần của cơ thể.
Tương tự như luyện hóa lạc mạch, hoặc luyện hóa pháp khí để nhận chủ, linh dược cũng cần thời gian lâu.
Ngày qua ngày, từng sợi linh lực không ngừng chui vào bên trong dây leo, dần dần biến nó thành một phần cơ thể.
Đồng thời, hắn cũng hiểu rõ được nguyên lý cấu tạo của dây leo, thật sự xem nó như là một phần của cơ thể.
Mãi đến ngày thứ 9 rốt cuộc cũng hoàn thành. Dây leo được luyện hóa xong, bên trong dây leo đựng đầy Mộc linh lực, đồng bộ hoàn hảo cùng khí tức trên người.
Cùng lúc này, linh điền xuất hiện dị biến.
Toàn bộ dược lực trên từng cây linh dược được chuyển vào bên trong dây leo. Giữa dây leo dù cho bị chặt đứt vẫn luôn có liên kết với nhau, theo liên kết này mà toàn bộ dược lực tiếp tục được truyền vào bên trong cơ thể Nguyễn Long Duy.
"Đây là cái gì?"
Nguyễn Long Duy không có thời gian thắc mắc nhiều, hắn vội điều khiển dây leo hấp thu toàn bộ dược lực. Cũng may mắn, toàn bộ dược lực đều là Mộc hệ nên hắn vẫn còn có thể khống chế được.
Lần này, Nguyễn Long Duy dùng toàn bộ lực lượng trong cơ thể để cưỡng ép dây leo hấp thu dược lực. Chân khí, linh lực, Hạo Nhiên chính khí đều có đủ.
Theo thời gian, dây leo liên tục hấp thu toàn bộ dược lực, đồng thời tăng lên phẩm cấp.
Phàm leo thành dây leo cấp 1 hạ phẩm đến cấp 1 trung phẩm, cấp 1 thượng phẩm, cấp 1 cực phẩm.
Nguyễn Long Duy cảm giác được điều sắp xảy ra, tâm tư vui vẻ:
"Chẳng lẽ nó muốn tăng lên cấp 2 luôn?"
Đúng là như vậy. Dây leo liền muốn tăng lên cấp 2.
Dược lực được ba loại khí lực còn lại dẫn dắt, bắt đầu di chuyển khắp cơ thể, tẩm bổ cơ thể.
Cơ thể vốn đã quen với ba loại khí lực, bây giờ lại bắt đầu thân quen cùng với dược lực.
"Nó đang thay đổi? Chẳng lẽ nó đang hỗ trợ ta trúc cơ?"
"Lại một lần nữa trúc cơ. Là Dược đạo Trúc Cơ?"
Nói như thế. Là Tứ đạo Trúc Cơ?