Chương 213: Học cách trồng dược
Tiếng lành lan xa, Nguyễn Long Duy tự nhiên trở nên nổi tiếng. Ngày càng nhiều tu sĩ Luyện Khí kỳ, thậm chí là Trúc Cơ kỳ nghe danh mà tìm đến chỗ ở của hắn để hỏi mua trận pháp.
Thiên Bảo Lâu đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội lần này, lập tức ăn theo xu hướng, treo biển quảng cáo thông báo Nguyễn Long Duy là trận pháp sư độc quyền của Thiên Bảo Thương Minh.
"Mại dô. Mại dô. Nơi đây phân phối độc truyền trận pháp do trận pháp sư nổi tiếng Nguyễn Long Duy dùng tu vi Luyện Khí Kỳ để phản sát 5 t·ên c·ướp tu đây."
- "Ô. Có chuyện này à?"
"Có chứ. Có chứ. Để ta kể ngươi nghe nhé. Lúc đó trận sư đi ra ngoài làm nhiệm vụ vô tình gặp c·ướp tu tập kích, thế mà trên mặt hắn không có một chút hoảng sợ nào. Ngươi có biết vì sao không?"
-"Không biết. Vì sao vậy?"
"Bởi vì trên phi chu sớm đã được bố trí rất nhất loại trận pháp phòng ngự. Chỉ là công kích của mấy t·ên c·ướp tu Trúc Cơ rác rưởi mà thôi, sao có thể công phá được?"
- "Ô, lợi hại như vậy?"
"Đó là đương nhiên. Ta còn chưa kể hết. Nghe nói khi nói Nguyễn trận sư sử dụng Hỏa Hành Tất Sát Trận để đánh g·iết mấy tên Trúc Cơ đó."
- "Hỏa Hành Tất Sát Trận? Tên này nghe oách quá. Nhưng vì sao ta chưa từng nghe qua?"
"Quá là oách xà lách luôn chứ sao. Ngươi chưa nghe là tất nhiên. Bởi vì đây là trận pháp do Nguyễn trận sư cải tiến, đã tiến hành đổi tên. Ngươi muốn nhìn xem qua không? Ở đây chúng ta có sẵn mẫu, không chỉ thế còn có nhiều loại khác nữa."
-"Thật sao? Cho ta xem chút."
"Tốt. Ngươi ngồi xuống uống tách trà, đợi một lát liền sẽ có."
Nguyễn Long Duy ngồi ở phía sau quầy tính tiền, đã nghe hết đối thoại vừa rồi. Hai mắt hắn híp lại, trong lòng nghĩ thầm.
"Quả là lựa chọn đúng đắn. Miệng lưỡi của nhân viên tiếp thị không phải chuyện đùa. Đổi lại là ta, hẳn sẽ cứng miệng."
Lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng nói, mang mười phần vui vẻ.
"Nguyễn trận sư, để ngươi đợi lâu. Đáng lý ra ngươi không cần tới đây. Tự chúng ta sẽ cho người mang vật liệu đến."
Người đến là Tâm Diệc, quản lý Thiên Bảo Các.
Nguyễn Long Duy có thể biết được niềm vui của đối phương đến từ đâu. Hắn đương nhiên sẽ không vạch trần.
"Ồ, Tâm tiền bối khách sáo quá rồi. Ta tiện đường trở về sau khi làm nhiệm vụ thôi."
"Như thế cũng tốt, vừa vặn có thể cùng ngươi bàn chuyện. Đây là vật liệu tháng này. Ngươi kiểm tra một chút." Tâm Diệc móc ra một cái nhẫn trữ vật, đặt lên bàn.
Nguyễn Long Duy cầm nhẫn kiểm tra, hài lòng đáp:
"Đã đủ rồi. Nhiêu đây vật liệu đã đủ. Đúng theo giao kèo, qua tháng sau ngài cử người đến chỗ của ta lấy hàng là được."
- "Được. Vậy ta nói tiếp chuyện khác. Hiện tại danh tiếng của ngươi đã nổi khắp thành Bắc Kiếm. Giá cả khi bán ra có nên tăng thêm hay không? Dù sao số trận pháp này mỗi khi có hàng đều bán rất chạy."
Nguyễn Long Duy đáp:
"Không cần thiết phải hỏi ta. Ta tin tưởng nhờ cậy quý các phân phối. Các người cứ bán theo định giá của chính mình là được. Ta chỉ cần lợi nhuận ổn định, còn lại đều không quá để tâm."
Tâm Diệc hỏi hắn vấn đề này chủ yếu để gây thiện cảm với Nguyễn Long Duy mà thôi. Lợi nhuận từ mấy trận pháp cấp bậc Luyện Khí này căn bản không đáng bao nhiêu với Thiên Bảo Các.
Từ đầu đến cuối, thứ mà Thiên Bảo Các mong muốn khi hợp tác cùng hắn chính là danh vọng. Trước đây là vì muốn tiếp cận Trận Pháp Đường, hiện tại là vì muốn tiếp cận nhóm khách hàng tu sĩ cấp thấp.
Lại nói thêm vài câu, Nguyễn Long Duy rời khỏi Thiên Bảo Các. Hắn đi ra bằng cửa chính nên thu hút không ít ánh mắt. Đáp lại những ánh mắt này, Nguyễn Long Duy nhẹ gật đầu.
Dược Phường. Linh dược viên của Tần gia.
Nguyễn Long Duy đến thăm hai chị em Tần Trinh Nhi, Tần Bảo Nhi, đồng thời tiếp tục học tập trận pháp.
Trận pháp do Tần Trinh Nhi bày ra không phải là trận pháp bình thường, mà là một loại trận pháp dùng linh dược dưỡng linh dược.
Tài liệu bày trận này bao gồm nhiều loại vật liệu khác nhau giúp bổ trợ dược tính cho linh dược.
"Nguyễn đạo hữu, lúc trước ta giảng cho ngươi đến đoạn trồng dược đúng không?"
Nguyễn Long Duy chỉ tay về hướng gốc linh dược hệ thủy, nói:
"Đúng vậy. Đến đoạn của bó Như Thủy Hương này."
Tần Trinh Nhi gật nhẹ đầu, bắt đầu giảng dạy:
"Vậy để ta nói lại từ chỗ trận pháp."
"Trận này là một loại trận kết hợp giữa 3 trận pháp thuộc tính Thủy, Thổ, Mộc tương ứng với ba hệ linh căn của ta, cũng ứng với ba bó linh dược cấp hai hạ phẩm Như Thủy Hương, Tinh Thổ Súng, Tố Mộc Thảo."
"Dùng ba loại linh lực bồi dưỡng cho ba loại linh dược này, đem nó dưỡng thành mắt trận. Từ đó, các linh dược khác bên trong trận có thể hấp thu được dược lực từ ba loại linh dược này."
"Đồng thời, chúng ta có thể mượn trận pháp để tùy chính số lượng dược lực mà mỗi cây linh dược cần để hấp thu."
"Ví dụ như có cây cần hai loại dược lực là Thủy, Thổ thì ta có thể điều chỉnh trận pháp cung cấp hai loại dược lực này cho nó."
Nguyễn Long Duy hỏi:
"Nếu vậy như linh dược yêu cầu Hỏa hành hay Kim hành thì sao?"
Tần Trinh Nhi đáp:
"Vậy thì chỉ cần ném linh thạch vào bù đắp chỗ thiếu. Tuy nhiên cách này khá tốn kém nên chúng ta thường không chọn linh dược không tương thích với linh căn của người dưỡng dược để gieo trồng."
- "Linh khí không đủ sao?"
"Không đủ. Nếu chỉ dùng linh khí trong linh mạch cấp 2 hạ phẩm thì chỉ đủ trồng cao nhất là linh dược cấp 1 thượng phẩm. Đương nhiên, đây chỉ mới tính ở linh dược cấp một, số cấp của linh dược càng lên cao sẽ chỉ càng khó trồng hơn."
- "Như vậy thì [Tụ Linh] là giai đoạn khó nhất rồi?"
"Đạo hữu đừng chủ quan, mỗi giai đoạn trồng dược đều có độ khó khác nhau, chỉ cần ngươi không cẩn thận sẽ dẫn đến hao tổn."
- "Tiên tử nói đúng. Vừa vặn ta có vài thắc mắc ở chỗ [Dưỡng Trình] muốn hỏi thăm."
Vấn đề mà Nguyễn Long Duy muốn hỏi Tần Trinh Nhi liên quan đến linh điền chỗ ở của hắn. Bởi vì lần trước gieo trồng không có kinh nghiệm nên có vài cây đã xuất hiện biểu hiện xấu.
Mãi đến tối, Nguyễn Long Duy mới rời đi, trên mặt hiện rõ vẻ lưu luyến.
Tần Bảo Nhi cầm chậu nước tưới cây, thuận miệng hỏi:
"Tỷ. Ngươi với Nguyễn trận sư đang trong giai đoạn ấy ấy hả?"
Tần Trinh Nhi bất ngờ, hỏi:
"Giai đoạn gì?"
Tần Bảo Nhi đặt chậu nước xuống, lại gần nói nhỏ:
"Giai đoạn tìm hiểu nhau đó. Mẹ nói phải qua giai đoạn tìm hiểu mới đến giai đoạn cưới nhau."
Boong.
Tần Trinh Nhi không chút do dự nào, đem tay gõ cái đầu em gái mình. Nàng vội vàng giải thích:
"Đồ đần. Con nít không biết chuyện đừng nói bừa. Chúng ta chỉ trao đổi lợi ích mà thôi."
Tần Bảo Nhi đưa tay xoa đầu, nói:
"Được rồi, tỷ. Ta chỉ hỏi ngươi thôi mà, đâu cần phải ra tay mạnh bạo. Vì mẹ dặn ta phải nhớ dòm chừng ngươi nên ta mới hỏi thôi. Mà lại, ngươi cũng đã lớn tuổi."
Boong.
"Ta ba mươi sáu tuổi, so với tuổi thọ hơn ba trăm năm của tu sĩ mà nói thì cũng mới chỉ hơn 10 tuổi mà thôi. Ta không cần ngươi dòm chừng."
Tần Bảo Nhi tránh sang một bên, nói:
"Tùy ngươi thôi, tỷ. À mà hình như người bên Quan gia cũng sắp đến đây."
Tần Trinh Nhi liếc xéo nàng, nói:
"Không cần nhắc đến người kia."
Tần Bảo Nhi gật đầu:
"Tỷ yên tâm. Ta biết, sẽ giấu giếm cho ngươi."
Tần Trinh Nhi mệt mỏi với em gái của mình, cũng không mệt mỏi giải thích nữa.
Nguyễn Long Duy đi dạo ở trước, không có nghe thấy được hai cô nàng trò chuyện. Hiện tại hắn chỉ muốn về nhà thử nghiệm trồng dược.