Chương 211: Hồng Giang Ly
Bảo An Đường chuyên về quản lý an ninh của tòa thành. Chấp Pháp Đường chuyên về việc xử phạt, thi hành pháp luật trong thành.
Nguyễn Long Duy tưởng rằng chính mình sẽ bị giam giữ thật lâu, cũng như bị kiểm tra toàn bộ tư trang trên người.
Nhưng trên thực tế hắn chỉ được hai vị Đường chủ thẩm vấn một lúc rồi thả ra, không hề bị lục soát thân thể hay dò xét nhà ở. Thời gian bị giữ lại còn chưa đến một ngày.
Theo suy đoán của hắn, đây là do Trận Pháp Đường đứng ra bảo lãnh cho chính mình.
"Nguyễn Long Duy, ngươi có thể đi rồi. Chuyện này sẽ được chúng ta điều tra kỹ càng. Chắc chắn sẽ đưa ra một lời giải thích."
-"Vậy vãn bối xin phép cáo lui."
Không ngoài dự đoán, Nguyễn Long Duy đã nhận được linh phù truyền tin của Vân Huỳnh trên đường về nhà. Nội dung trong thư yêu cầu hắn đi đến Trận Pháp Đường một chuyến.
Bên trong Trận Pháp Đường. Một hành lang dài hướng sâu dưới lòng đất.
"Vân quản sự, chúng ta đang đi đâu?" Nguyễn Long Duy hỏi người ở phía trước, âm thầm suy đoán trong lòng.
Lần này Vân Huỳnh cho gọi hắn tới hẳn là vì Quy Giáp Dẫn Nguyệt Trận.
"Không cần hỏi. Lát nữa ngươi liền sẽ rõ."
Không biết đi qua bao lâu, hai người rốt cuộc tới nơi.
Nơi này rất rộng lớn, diện tích có thể so với toàn bộ Nội thành. Trước mắt hắn hiện ra rất nhiều loại trận pháp, được đặt rải rác xung quanh.
Long Duy vừa nhìn liền xác định được một số loại trong số đó.
"Những trận pháp này đều đang dẫn dụ [khí] tới đây? Âm sát chi khí, Địa sát chi khí, Địa Mạch chi khí,..."
"Những khí này đều có điểm chung đến từ lòng đất."
Đúng lúc này, tiếng nói của Vân Huỳnh đánh gãy suy nghĩ của hắn.
"Đường chủ. Người đã được đưa đến."
Đường chủ? Là Trận Pháp Đường Đường chủ? Ngưng Đan kỳ?
Không đợi Vân Huỳnh nhắc nhở, Nguyễn Long Duy lập tức hành lễ, hướng về phía mà Vân Huỳnh đang nhìn mà cúi:
"Thuộc hạ Nguyễn Long Duy. Xin được gặp qua Đường chủ."
Ở bên cạnh truyền đến tiếng, giọng nói trầm ngang, mang theo một chút tiếng ồ ồ bên trong: "Các ngươi đã đến rồi sao? Ngồi xuống đợi một chút, bên này sắp xong rồi."
Nguyễn Long Duy giật mình, còn tưởng mình nghe lầm. Bởi vì giọng nói này quá đặc biệt. Hắn có thể xác định được người nói ra là nữ, nhưng âm lượng lại rất giống đàn ông.
"Chẳng lẽ giống Cửu Dạ, là một cái bán nam bán nữ? Ừm, không giống lắm. Loại giọng điệu giống như này ta từng nghe qua ở đâu đó rồi."
Nhưng còn có một vấn đề quan trọng hơn, ở bên cạnh hắn có trận pháp cùng người khác. Vậy mà hắn còn không có phát hiện được.
Vân Huỳnh bắt đầu tìm chỗ ngồi xuống, Nguyễn Long Duy cũng bắt chước làm theo.
Hắn đưa ánh mắt về phía Vân Huỳnh, ý đồ dò hỏi nhưng chỉ gặp được đáp lại bằng một cặp mắt đầy ẩn ý, trong đó như muốn trả lời nước đôi "Ngươi không cần nhìn ta, đợi lát nữa liền sẽ biết".
Lại tiếp tục đợi hơn ba ngày, cơ thể của Nguyễn Long Duy bắt đầu xuất hiện dấu hiệu buồn ngủ. Khi hắn còn đang muốn giơ tay lên che miệng để ngáp thì chợt.
Ầm ầm.
Bên cạnh truyền đến rung chấn.
Trận pháp được kích hoạt, khí xung quanh lại bắt đầu tụ tập về đây. Từ bên trong đó có một người đi ra.
Người này khoác áo màu xám đen bên ngoài, mặc kèm một bộ đồ vải bên trong. Đây là một vị nữ tu sĩ, bộ dạng khoảng chừng 40. Tóc đen được cột bừa sau đầu, trên trán phủ đầy nếp nhăn.
Nguyễn Long Duy nhìn thấy liền biết được lí do mình cảm giác quen thuộc. Vị đường chủ này không khác gì Giáo sư của hắn khi còn đi học đại học. Là kiểu người chỉ chú tâm làm việc không chú ý đến vẻ ngoài.
"Theo như giọng nói kia, đúng là một cái bác học điên rồi."
Những suy nghĩ này lướt qua đầu hắn rất nhanh liền biến mất. Tiếp đến lại phải tiếp tục chào hỏi.
Người này nhìn thấy Nguyễn Long Duy chuẩn bị cúi người lần nữa thì chợt lắc tay nói:
"Không cần đa lễ. Ngươi cứ thoải mái, tùy thích là được."
"Giới thiệu một chút. Ta là đường chủ đương nhiệm của Trận Pháp Đường, tên Hồng Giang Ly. Về sau ngươi cứ thoải mái gọi."
"Ừm. Lần này gọi ngươi tới có hai việc cần nói. Nhưng trước hết, ngươi lại đây uống trà rồi từ từ nói chuyện."
Hồng Giang Ly nói liên tục mấy cái đối thoại, sau đó vung tay cách không tạo ra một cái trận pháp.
Trận pháp xuất hiện, sau đó hóa thành một cái bàn và hai cái ghế. Bên trên lần lượt xuất hiện tách và ấm.
Nguyễn Long Duy giật mình sửng sốt, không tin vào trước mắt. Thủ pháp tạo trận pháp này quá kỳ ảo. Đây là lần đầu tiên hắn thấy được có người cách không bày trận. Dù cho là khi Kế Bi giảng dạy cho hắn về tâm đắc, hoặc khi hắn đọc qua truyền thừa trận pháp đều chưa từng thấy qua. Hắn đã từng quan sát Hóa Thần nguyên sư là Cửu Dạ bày trận, cũng không thể cách không tạo trận như vậy.
Nguyễn Long Duy rốt cục hiểu rõ cái gì là nhân ngoại hữu nhân.
Vân Huỳnh nhìn thấy chỉ có hai cái ghế liền hiểu, vội nói:
"Vậy thuộc hạ xin phép lui ra ngoài trước. Đường chủ có việc cần xin cứ gọi ta."
Hồng Giang Ly thoải mái phất tay:
"Ừ, ngươi đi đi."
Nhìn thấy Nguyễn Long Duy còn đang đứng đó, Hồng Giang Ly hỏi, giọng điệu lộ rõ sự khó chịu: "Ngươi, Nguyễn Long Duy đúng không? Vì sao còn chưa ngồi?"
Nguyễn Long Duy không dám ngồi, dù sao bối phận hai bên là Ngưng Đan cùng Luyện Khí. Hắn âm thầm liếc nhìn Vân Huỳnh, hi vọng đối phương có thể hỗ trợ chính mình.
Đáng tiếc, họ Vân kia trốn rất nhanh, thoắt cái đã rời xa khỏi tầm mắt.
"Vãn bối nghĩ mình vẫn nên đứng thì hơn."
Hồng Giang Ly híp mắt lại, nghiêm túc nói: "Ta ngồi còn ngươi đứng. Như vậy ta cần phải ngước mắt nhìn ngươi khi nói chuyện à? Người trẻ tuổi hiện tại đều ngông cuồng như thế sao?"
Nguyễn Long Duy không hiểu nổi người trước mắt suy nghĩ gì, đành phải ngồi xuống theo.
"Đây. Uống trà đi." Hồng Giang Ly vui vẻ rót trà cho hắn.
Nguyễn Long Duy đành phải uống, cũng khen: "Cảm ơn tiền bối. Trà ngon."
"Nhưng không biết hôm nay tiền bối gọi ta đến đây vì...?"
Không đợi hắn nói hết câu, đối phương liền đã xen vào:
"Thoải mái. Thoải mái. Không cần căng thẳng. Hít một hơi thật sâu xem nào."
Nguyễn Long Duy không dám cãi, liền hít một hơi rồi thở ra, đem linh khí hoàn thành một chu kỳ tuần hoàn trong cơ thể.
Nước trà đi vào lập tức phát huy công dụng, giúp cho tinh thần vô cùng sảng khoái.
Ngay sau đó, Hồng Giang Ly trực tiếp hỏi: "Không tệ. Dù cho có xen lẫn một chút rác rưởi bên trong cơ thể nhưng Mộc linh lực rất tinh thuần nha. Còn không biết ngươi tu hành công pháp gì?"
Nguyễn Long Duy lập tức phát giác có điều không ổn trong lời nói này. Nhưng hắn không biết chỗ không ổn này nằm ở đâu.
"Là do nước trà có độc? Không đúng, cơ thể vẫn bình thường. [Ẩn Tức Thuật] cũng được vận chuyển bình thường. Như vậy vấn đề ở đâu?"
"Thử nghĩ lại. Người này nói cơ thể xen lẫn một chút rác rưởi. Là đống khí tức do ta dùng [Trộm Khí]?"
Lúc chưa xác định được nguyên nhân thì còn có thể tồn đọng lại chút tâm lý may mắn. Hiện tại khi đã xác nhận được rồi thì trong lòng chỉ cảm thấy sợ hãi.
Mà đây lại còn là loại cảm giác càng nghĩ càng thấy sợ.
Nguyễn Long Duy thường xuyên sử dụng [Trộm Khí] để giả tạo khí tức trên người, trộn lẫn cùng Mộc linh lực trong cơ thể khiến cho người khác lầm tưởng hắn là tạp linh căn.
Tuy nhiên, hiệu quả của [Trộm Khí] không thể duy trì quá lâu nên cần phải thường xuyên bổ sung. Cách đây mấy ngày Nguyễn Long Duy đã bổ sung một lần. Hiện tại chỉ còn chút ít khí tức trong cơ thể.
Sau đó, nước trà đi vào cơ thể của hắn, hỗ trợ thanh lọc cơ thể, đẩy tạp chất ra ngoài. "Khí tức" kia cũng theo đó bị đẩy ra.
Từ đó, hắn để lộ ra trong mắt của đối phương việc cơ thể chỉ tồn tại một loại Mộc linh lực.
Trên tu tiên giới không hiếm việc các tu sĩ tạp linh căn chỉ tu luyện một loại thuộc tính. Nhưng những công pháp mà những người này tu luyện phần lớn đều là các loại công pháp cấp cao.
Công pháp cấp cao đồng nghĩa lai lịch không đơn giản. Từ đó, thân phận tán tu của Nguyễn Long Duy sẽ bắt đầu bị nghi ngờ.
Đây chính là điều hắn không muốn xảy ra nhất.
Sau khi phân tích cùng suy nghĩ xong xuôi hết thảy chỉ trong thời gian một hơi thở, hắn bình tĩnh hỏi:
"Đường chủ, ngài muốn gì ở ta?"