Chương 210: Luyện Khí chiến Trúc Cơ (2)
"Ngươi nói cái gì? Luyện khí kỳ cũng dám mở miệng đòi dùng pháp khí?"
- "Cẩn thận, những v·ũ k·hí kia có vấn đề."
Một tên trong số chúng nhận ra được vấn đề, vội vàng cảnh báo.
Lúc này, năm người mới nhìn lại v·ũ k·hí trên tay chính mình, tất cả đều bị sứt mẻ chút ít.
Bọn họ đồng loạt chửi bới, cũng đồng thời cố sức thu nhặt những pháp khí b·ị đ·ánh rơi xuống đất kia.
Đây dù sao cũng là thượng phẩm pháp khí. Với tu sĩ Trúc Cơ cũng xem như là một khoản gia tài.
Nhân lúc này, trận pháp bên trong phi chu xuất hiện dị thường.
Một cái phi chu khác hiện ra ngay bên cạnh, phóng nhanh như tên bắn về hướng khác để bỏ trốn.
-"Hừ. Ngươi muốn chạy?"
- "Thử hỏi qua ông nội của mày chưa?"
-"Đứng yên đó!"
-"Con dê béo, mau đứng lại!"
Năm tên tu sĩ đồng loạt xuất kích đuổi theo, công hướng của phi chu đang bỏ chạy. Mà cũng vì thế, bọn hắn vô tình tụ lại cùng một chỗ.
"Dê béo mụ nội nhà ngươi. C·hết hết đi." Nguyễn Long Duy cười ha hả, lập tức khởi động công kích.
Quả cầu nhỏ trên đầu Nguyễn Long Duy lúc này đã vô cùng sáng, tựa như một vầng trăng nhỏ. Năng lượng bên trong được phóng ra, tạo thành một trụ sáng dài hướng về năm bóng lưng kia.
Ầm!
Ánh sáng lóa mắt phủ khắp xung quanh, chiếu rọi màn đêm u ám, khiến cho ánh sao đêm cũng bị lu mờ.
Nguyễn Long Duy lấy tay che mắt, đồng thời điều khiển phi chu tiến về trước.
Theo ánh sáng bắt đầu tán dần, dưới mặt đất lần lượt hiện ra năm cỗ t·hi t·hể không hoàn chỉnh. Có cái thì mất đầu, có cái thì mất bụng, có cái thì chỉ còn một chân...
"Thử nghiệm lần này không tệ, trận pháp xem như hiệu quả. Còn có thể mượn cơ hội lần này để tăng cao uy tín ở Trận Pháp Đường lẫn hàng hóa bán ra ở Thiên Bảo Các. Quả là một công đôi việc."
Nguyễn Long Duy nhảy xuống mặt đất, tiến đến từng cỗ t·hi t·hể để xác nhận, cũng tiện tay thu nhặt túi trữ vật của bọn họ.
"Cả năm tên đều là Trúc Cơ sơ kỳ. Người này có gương mặt khá quen thuộc. Ừm, là người ở thành Bắc Kiếm, trước đó có gặp qua không lâu. Thân phận hình như là tán tu." Nguyễn Long Duy đi đến chỗ một tên tu sĩ, lột bỏ mặt nạ của đối phương, cũng tiện chân đá đối phương mấy cái. "Nhắm đến thân gia của ta ư? Xin lỗi nha, ta không có ý định làm từ thiện."
"Tính toán thời gian linh phù truyền tin đến thành, hẳn là trưa nay người Chấp Pháp Đường sẽ đến."
"Như vậy thì ta cũng nên chờ bọn họ đến để còn không bị hoài nghi."
Quyết định xong xuôi, Nguyễn Long Duy giữ nguyên hiện trường tại chỗ. Sau đó đi đến chỗ phi chu thứ hai.
Phi chu thứ hai nằm trên đường công kích của Quy Giáp Dẫn Nguyệt Trận nên gặp phải thương tổn rất nặng. Dù cho Nguyễn Long Duy đã bố trí hai lớp trận pháp gia cố nó.
"Xem ra không còn là phi chu, đã là nát chu. Cũng may là phi chu này thuộc dạng phi chu phổ thông nên không thể để người khác liên tưởng đến gốc gác của ta. Như vậy cứ để nó ở đây làm bằng chứng, có khi còn được thành Bắc Kiếm bồi thường."
Quyết định xong xuôi, Nguyễn Long Duy bắt đầu nhắm mắt lại tĩnh tọa tu luyện chờ đợi người của thành Bắc Kiếm tìm đến mình.
Tu vi thực tế của hắn hiện tại đã gần đến viên mãn của Trung kỳ. Nhờ có Thiên linh căn cùng Cửu Diệp Biến tự động vận chuyển trong cơ thể nên việc tu luyện không hề gặp trở ngại nào.
Tuy nhiên, hắn hiện tại không thể đột phá. Tam đạo Trúc Cơ mang đến chỗ tốt cực lớn, nhưng cũng có chỗ xấu. Tam đạo nghĩa là phải đồng thời đột phá ba đạo. Võ đạo bị đình trệ đồng nghĩa với việc tu vi bị đình trệ.
Nguyễn Long Duy không vội đột phá. Điều mà hắn muốn hướng tới chính là chắc chắn. Chỉ khi nào căn cơ thật vững thì hắn mới bắt đầu nghĩ đến chuyện đột phá.
Mặt trời mọc hướng đông, lặn về tây. Đêm sao u tĩnh, vắng lặng chợt bị tiếng ồn phá vỡ.
"Rốt cuộc đã tới." Nguyễn Long Duy mở to hai mắt, nhìn về nơi phát ra tiếng ồn.
Nơi xa có một phi chu đang bay tức tốc đến, phía trên còn trang bị đèn phát sáng. Tốc độ có thể sánh bằng lúc Nguyễn Long Duy ngự Thừa Phong Kiếm phi hành.
"Thượng phẩm pháp khí? Ừm, không phải. Tốc độ này là cực phẩm pháp khí." Hắn bình thản đánh giá phi chu.
Rất nhanh, phi chu liền đã xuất hiện tại trước mặt. Phía bên trên truyền theo tiếng nói. Theo ánh đèn chiếu rọi xung quanh, khung cảnh trong đêm tối dần hiện lên rõ ràng. Giọng nói đầu tiên mang theo vẻ nghi vấn, rồi đến kinh ngạc, cuối cùng là sợ hãi.
"Chúng ta là người của Bảo An Đường thành Bắc Kiếm. Xin hỏi, ngươi là Nguyễn Long Duy đúng không? Nhưng vì sao ngươi lại ở đây? Không phải ngươi gặp phải năm tên [c·ướp tu] Trúc Cơ kỳ tập kích hay sao?"
(C·ướp tu: mang ý nghĩa là tu sĩ chuyên đi ăn c·ướp. Tên hán việt trong các truyện thường là Kiếp tu nhưng ta cảm thấy không thuận miệng nên gọi c·ướp tu.)
"Chẳng lẽ ngươi trốn thoát truy kích của bọn chúng rồi? Không đúng, sao ngươi có thể dùng tu vi Luyện Khí để trốn thoát Trúc Cơ được?"
"Cái này... Cái này... Sao có thể có chuyện này được? Năm cái t·hi t·hể... đều mang tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Năm cái đều... đều đ·ã c·hết."
Nguyễn Long Duy đưa tay che mắt, trong lòng không vui vì bị rọi đèn thẳng vào mắt như vậy. Nhưng hắn vẫn thong thả đáp, bên tay còn lại cũng giơ ra tranh thủ giới thiệu:
"Đúng vậy. Ta là Nguyễn Long Duy, trực thuộc Trận Pháp Đường. Hôm qua trên đường trở về khi làm nhiệm vụ thì gặp phải bọn người này tập kích. May mắn ta có ẩn giấu không ít át chủ bài nên may mắn g·iết ngược được bọn chúng. Về phần túi trữ vật của bọn họ, có ba cái đã bị hủy, chỉ còn lại hai cái, đều ở trên người của ta."
Nói xong, hắn lấy ra hai cái túi trữ vật hơi nhàu nát, đưa lên phía trước.
Người ở trên phi thuyền nghe xong đều giống như ngây dại, không kịp phản ứng lại lời hắn. Mấy người khác lên tiếng thay, lần lượt nhảy xuống phi thuyền.
"Đạo hữu nói đùa. Đây là đồ vật của đạo hữu giành được bằng thực lực. Chúng ta lấy quyền gì có thể thu giữ?"
-"Đúng vậy. Nguyễn đạo hữu cứ giữ lấy tang vật. Khi nào trở về thành giao lại cho các vị Đường chủ kiểm tra là được."
-"Chúng ta là người của Bảo An Đường, đến đây để có nhiệm vụ viện trợ cùng truy bắt c·ướp tu. Đạo hữu chớ có hiểu nhầm."
Những người này có số lượng hơn mười người, tu vi đều là Trúc Cơ kỳ trở lên. Trong số đó còn có một người mà Nguyễn Long Duy có thể xem như quen biết.
Mặc dù những người này có tu vi cao hơn nhưng tất cả đều xưng hô ngang hàng cùng hắn. Lí do nằm ở năm cái t·hi t·hể trước mắt.
Trong tu tiên giới, thực lực làm chủ!
Nguyễn Long Duy gật đầu, thu hồi túi trữ vật:
"Vậy thì làm phiền các vị mau chóng ghi chép lại hiện trường hiện tại đi. Sau đó chúng ta cùng về thành Bắc Kiếm."
Nói xong, hắn mỉm cười nhìn về một vị người quen cũ đang cố lẫn mình vào phía sau.
Đây không ai khác, chính là Quách Cung, tu sĩ canh cổng mà Nguyễn Long Duy từng gặp qua trước đây khi tiến vào thành.
Khi Quách Cung nhìn thấy nụ cười "thân thiện" này thì sống lưng liền run rẩy bần bật. Nhưng hắn vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, mỉm cười đáp lại.
Lại trôi qua một ngày, Nguyễn Long Duy trở về thành Bắc Kiếm.
Ngay lập tức, hắn bị triệu hồi đến Bảo An Đường cùng Chấp Pháp Đường để được hai vị Đường Chủ "hỏi thăm" thông tin.
Người giữ chức vị Đường chủ đương nhiên là Ngưng Đan chân nhân.
Đối mặt với những lời "thăm hỏi" từ hai vị chân nhân, Nguyễn Long Duy đương nhiên sẽ ăn ngay nói thật.
Hắn thành thật khai báo bản thân bị bất ngờ khi gặp được nhóm c·ướp trên đường về. Nhờ có trận pháp phòng hộ trên phi chu do Trận Pháp Đường cung cấp cùng một ít trận pháp "đơn giản" mà bản thân học được mà đã thành công kéo dài thời gian.
Nhờ đó, Quy Giáp Dẫn Nguyệt Trận mới có thể được kích hoạt thuận lợi.
Đương nhiên, hắn cũng cam kết toàn bộ những lời trên đều là thật. Chỉ cần một trong những điều trên không xảy ra thì kế hoạch của hắn đã xong đời, chính mình thân tử đạo tiêu.