Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 210: Luyện khí chiến Trúc Cơ! (1)




Chương 209: Luyện khí chiến Trúc Cơ! (1)
"Không cần nói nhảm với hắn. Chúng ta để lọt không ít linh phù truyền tin. Mau ra tay nhanh gọn."
Nói xong lời này, năm người đồng thời lộ ra khí tức Trúc Cơ kỳ, xông đánh phi chu.
Nguyễn Long Duy nghe xong, càng thêm sợ hãi:
"Đạo hữu... à không. Tiền bối... có thể sang một bên nói chuyện không? Chúng ta không cần thiết phải đánh đánh g·iết g·iết... Có gì cũng nên cùng nhau đàm phán... Ta có rất nhiều linh thạch"
Hắn vừa nói, vừa không ngừng rót vào Mộc linh lực tăng cường lực lượng của trận pháp trên phi chu.
Trận pháp chồng lên nhau, gia tăng sức chịu đựng. Đương nhiên, đây đều là trận pháp của Trận Pháp Đường bố trí lên phi chu.
"Nói nhảm. Chúng ta đến chính là vì biết ngươi giàu. Mau chịu c·hết!"
Chiến đấu vô cùng căng thẳng. Ừm, là tu sĩ chiến đấu cùng phi chu.
Trải qua hơn nửa ngày, trời rốt cục đã tối. Trận pháp trên phi chu nhận phải không ít hao tổn, mà pháp lực "Luyện khí kỳ" của Nguyễn Long Duy cũng không còn lại quá nhiều để tiếp tục vận dụng.
Một tên tu sĩ bên phía kia nói: "Con rùa đen kia. Để ta xem ngươi còn có thể rút đầu được bao lâu?"
Mắt thấy tình cảnh sắp biến, Nguyễn Long Duy cắn răng đưa quyết định:
"Hừ. Mơ tưởng nhúng chàm linh thạch của bản trận sư. Hôm nay ta cùng các ngươi chơi tiêu hao chiến! Thử xem ai chịu chi hơn!"
Hắn móc ra hơn ngàn viên linh thạch hạ phẩm, bắt đầu bày trận.
Làm xong, hắn đập tay thật mạnh, hô to: "Ngũ Hành Tụ Linh Trận. Lên!"
Lấy phi chu làm trung tâm, Thiên Địa Linh Khí xung quanh ào ạt ùa về.
Tiếp đến, Nguyễn Long Duy phóng hai mươi tám cái trận kỳ cắm vào phi chu.

Từng cái trận kỳ đều được vẽ lên trận văn. Toàn bộ đều sở hữu một hình vẽ nhỏ hình mặt trăng khuyết ở chính giữa.
Theo thiên địa linh khí tụ về trong phi chu mà từng cái trận kỳ được bổ sung đầy đủ linh khí. Trận văn bên trên chúng lần lượt được phát động, biến thành những ô phòng ngự cỡ nhỏ.
Nguyễn Long Duy nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển linh lực.
Linh lực tuôn ra khỏi cơ thể, phân thành 28 nhánh khác nhau bắt đầu truyền vào bên trong từng lá cờ.
Ngay lập tức, linh khí bên trong trận kỳ cộng minh cùng với linh lực của hắn. Chúng lần lượt trở nên trong suốt, tựa như tấm gương phản chiếu hình ảnh của mặt trăng, đang hấp thu ánh sáng từ nó.
Hai mươi tám cái hình vẽ trăng khuyết được ánh trăng đêm chiếu rọi, đồng loạt bổ sung Minh Nguyệt chi lực vào bên vào trên trong trận pháp.
Thế gian có ngày đêm. Phân chia bởi nhật- nguyệt. Nhật có dương, Nguyệt có âm.
Dùng âm bày trận, mượn lực sao trời.
Minh Nguyệt chi lực đại biểu cho năng lượng của ánh trăng. Nhờ đó, trận pháp của Nguyễn Long Duy có thể dễ dàng hoạt động.
Trận pháp dẫn động Minh Nguyệt chi lực, tạo thành một quả cầu nhỏ lơ lửng trên đầu Nguyễn Long Duy.
"Quy Giáp Dẫn Nguyệt Trận. Lên!"
Ầm. Ầm. Ầm.
Hai mươi tám trận kỳ đồng loạt biến dạng, cùng nhau hợp lại thành hình một cái mai rùa. Bên trên nó tổng cộng có hai mươi tám ô, ẩn ẩn bên trên đều có một ngôi sao nhỏ.
Không ngừng lại ở đó, mai rùa dần to lên, vượt khỏi phạm vi của phi thuyền.
"Bích Thủy Du chiếu. Gia cố mai rùa!"
Lập tức, quả cầu nhỏ trên đầu Nguyễn Long Duy được chiếu rọi. Nguồn sáng đến từ trên trời sao, vị trí của Bích Thủy Du.

Hôm nay là ngày mà sao Bích Thủy Du chiếu rọi, cung cấp lực lượng cho mai rùa phòng thủ!
Năm tên tu sĩ t·ấn c·ông phát hiện bất thường, vội vàng lùi lại.
"Không ổn. Trận pháp chi thuật của người này quá lợi hại. Hiện tại còn có cái mai rùa này xuất hiện thì càng khó phá hơn."
-"Hiện mới qua hơn nửa ngày, vẫn còn thời gian. Tiếp tục cố gắng phá trận xem sao."
-"Ừm, ta cũng nghĩ thế. Trận pháp trên phi chu xuất hiện hao tổn nên hắn mới phải dùng đến mai rùa này. Toàn lực công kích một lần nữa, xem hắn còn cầm cự được bao lâu. Chỉ là một cái Luyện Khí kỳ mà thôi, ta không tin hắn có thể cầm cự được bao nhiêu lâu."
-"Được. Đúng lão Quách nói người này có giấu bí mật. Chỉ cần chúng ta g·iết c·hết hắn liền có thể độc chiếm được bí mật."
-"Khặc khặc. Đúng vậy."
Sau khi thương lượng, năm người tiếp tục điên cuồng t·ấn c·ông vào trận pháp hình mai rùa.
"Các vị mau... mau mau rời đi đi. Hiện tại... hiện tại vẫn còn kịp đó. Ta hứa... ta hứa sẽ không truy cứu hôm nay đâu. Các vị đều đeo mặt nạ trên người... ta không hề nhận ra được lai lịch các ngươi." Nguyễn Long Duy đứng bên trong phi chu, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi nhưng bên trong lại đang cười thầm. "Há há. Đâm mạnh vào nào. Càng mạnh ta càng khoái."
Không nên lầm tưởng, Nguyễn Long Duy không phải loại người thích khổ dâm hay là tiểu thụ thụ ưa b·ạo h·ành.
Hắn cười bởi vì Quy Giáp Dẫn Nguyệt Trận không chỉ là trận pháp phòng thủ.
Bên trong hai mươi tám cái lá cờ đang tích tụ Minh Nguyệt chi lực, kết hợp cùng thiên địa linh khí. Mà công kích do năm vị tu sĩ kia đánh lên cũng đang được trận pháp hấp thụ, truyền vào bên trong của quả cầu nhỏ.
Thời gian trôi qua, quả cầu càng lúc lại càng lớn, dung hợp nhiều loại lực lượng do đối thủ công kích cùng với Minh Nguyệt chi lực, Mộc linh lực cùng năng lượng trong thiên địa mà trận pháp đã hấp thu.
Đúng vậy, hắn đang tích tụ năng lượng để chuẩn bị tung ra một cú chí mạng!
Đương nhiên đây chỉ là ở góc nhìn của Nguyễn Long Duy.
Đối với năm tên tu sĩ ở bên ngoài lại khác. Bọn hắn không hề thấy được bất kỳ trận pháp hay quả cầu nào bên trong phi chu.

Nếu ở xa, tầm nhìn sẽ bị trận pháp trên phi chu chặn lại. Còn nếu ở gần thì trong mắt bọn chúng chỉ nhìn thấy được Nguyễn Long Duy đang hoảng loạn kích hoạt một cái pháp khí mai rùa để tạo nên trận pháp này.
Lí do đơn giản, bọn chúng đều rơi vào huyễn trận!
Đối với hiểu biết của tu sĩ bình thường, huyễn trận là một loại trận pháp yêu cầu đối phương phải đi vào bên trong trận mới có thể bị ảnh hưởng.
Vì vậy nên năm tên tu sĩ này đều tự tin với cảnh vật trước mắt chúng.
Tuy nhiên, bọn chúng đã phạm phải sai lầm bởi vì một kiến thức hay bị ngộ nhận khác, là phạm vi trận pháp ảnh hưởng.
Phạm vi ảnh hưởng của trận pháp không phụ thuộc vào phạm vi bày trận, mà phụ thuộc vào phạm vi bao phủ thực tế của nó.
Ví dụ. Một trận pháp có số cờ cắm ở phạm vi là 10 ô nhưng khả năng hoạt động lại có thể lên đến 12-13 ô.
Suốt ngày hôm nay, năm tên tu sĩ này liên tiếp t·ấn c·ông vào trận pháp phòng thủ trên phi chu, vô hình chung tưởng rằng đây chỉ là một cái trận pháp phòng thủ.
Nhưng Nguyễn Long Duy đã sớm bố trí huyễn trận vào đó, đồng thời tăng phạm vi ảnh hưởng của nó lên so với trận pháp phòng thủ.
"Ừm, còn chưa tới 1 tiếng nữa là tới lúc trời sáng rồi. Cũng nên giải quyết cho xong."
Vừa dứt lời, Nguyễn Long Duy lấy ra mấy thanh phi kiếm, phi đao, rồi lần lượt ném chúng thật mạnh về phía năm tên tu sĩ kia để t·ấn c·ông.
Cạch. Keng.
Bị t·ấn c·ông bất ngờ, những tên này vội vã dùng pháp khí để đỡ đòn rồi lùi về sau. Tuy vậy, chúng cũng tiện miệng chửi mắng.
"Tiểu ô quy. Ngươi rốt cuộc cũng không chịu nổi rồi sao?"
-"Rùa con chịu lòi đầu ra sao?"
- "Chỉ với chút đồ này thì cũng đừng nghĩ đến chuyện làm b·ị t·hương chúng ta. Ngươi cũng nên nhìn lại tu vi của chúng ta đi."
Nguyễn Long Duy ở bên trong phi chu, mỉm cười, đồng ý với bọn chúng:
"Đúng vậy. Các vị nói đúng. Chỉ với mấy cái pháp khí thượng phẩm thì không thể gây tổn thương đến các vị. Nhưng pháp khí trung phẩm trên tay các vị thì không hẳn có thể chịu được."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.