Chương 208: Nhiệm vụ ngoài thành
Đầu tiên, hắn thực hành trước với mấy gốc linh dược 200 năm.
Quy trình cấy ghép rất đơn giản, chỉ cần đem linh dược trồng vào đất.
Thế nhưng quá trình đem nó trồng vào đất lại không đơn giản.
Tu sĩ phải dùng loại linh lực phù hợp với linh dược để giao lưu cùng với rễ cây, chậm rãi làm trung gian giữa nó cùng đất trong linh điền. Chỉ khi nào linh dược cảm thấy thích ứng được với đất trong linh điền thì mới tính là hoàn thành cấy ghép. Nếu như linh dược không thể thích ứng được với linh điền thì nó sẽ dần dần héo mòn và c·hết.
Không giống như khi được đặt ở trong hộp gỗ và được trận pháp bảo tồn, linh dược khi ở ngoài tự nhiên sẽ rất nhanh hư hỏng.
"Xem ra Tiểu Huyền vẫn còn được việc. Mấy linh dược mà nàng hái này đều được bảo quản kỹ lưỡng."
Trước đây, Tiểu Huyền hỗ trợ hắn hái dược đều đựng vào hộp gỗ cùng với một loại trận pháp bảo tồn linh dược đặc trưng của Linh Nhĩ Kiến nhất tộc.
Đương nhiên là trước khi đưa cho Tần Trinh Nhi thì Nguyễn Long Duy đã xóa nó đi, thay thế bằng trận pháp mà thời nay thường dùng để bảo quản linh dược.
Trải qua một buổi luyện tập vất vả, Nguyễn Long Duy tự rút ra được một số kiến giải.
Đối với những linh dược này đều là Mộc hệ thì hắn không hề gặp khó khăn, chỉ đơn giản cắm vào là xong.
Về phần các loại thuộc tính khác, Nguyễn Long Duy bó tay. Bởi vì hắn không thể điều khiển các loại linh lực này.
Ai bảo Thiên linh căn không khổ chứ? Bước ra đây trồng linh dược sẽ hiểu!
Bởi vì tạm thời chưa tìm được cách nên Duy lại đem các linh dược này cất vào trong hộp gỗ, chờ đợi khi rảnh sẽ ghé qua hỏi thăm Tần Trinh Nhi.
Một mảnh sân nhỏ trống không của hắn bây giờ đã thành một thửa linh điền ngập tràn mùi thuốc.
"Ừm, nên bày trận che lại."
Nghĩ xong hắn lấy ra một ít trận kỳ, lại tiếp tục bày trận che lại mùi vị.
Trận này dựa trên một loại huyễn-dược trận bên trong truyền thừa Trận pháp vô danh, đã được Nguyễn Long Duy cải tiến qua vài lần.
Nhờ được Hồ Mẫn Nguyên Châu hỗ trợ rất nhiều kiến thức về huyễn thuật nên Nguyễn Long Duy có thể nắm rõ được trận pháp trong thời gian ngắn, khiến cho huyễn cảnh trở nên càng chân thật.
(Huyễn: giả. Huyễn cảnh: cảnh tượng giả. Huyễn trận: trận pháp đưa tu sĩ vào trong hình ảnh giả để đánh lừa)
Sau khi bày trận xong, hắn bắt đầu rời khỏi nhà, chuẩn bị ra ngoài.
Thật ra Nguyễn Long Duy dự định sẽ đi ngủ vào buổi sáng vì hôm qua đã phải thức cả đêm. Nhưng sáng nay lại có linh phù truyền tin bay đến thông báo cho hắn nhiệm vụ nên đành phải bỏ dở giấc ngủ.
Trên thực tế, tu sĩ tu luyện không cần ngủ, có thể mượn nhờ linh lực tác động lên tinh thần, xua tan mệt mỏi.
Nhưng Nguyễn Long Duy không phải người ưa thích dùng thuốc Panadol từ khi còn ở Trái đất nên hắn thường lựa chọn ngủ.
"Oáp, mau chóng đi làm nhanh còn về."
Nhiệm vụ hôm nay nằm ở ngoài thành Bắc Kiếm, do một tiểu gia tộc đưa ra yêu cầu sửa chữa trận pháp phòng hộ.
Thông thường, Nguyễn Long Duy sẽ chỉ được giao nhiệm vụ ở trong thành. Nhưng hôm qua hắn chợt đổi ý, gửi yêu cầu đến Vân Huỳnh để xin nhận nhiệm vụ bên ngoài thành, viện lí do đơn giản là "đổi gió".
Hắn mượn nhờ trận pháp gia tốc để hỗ trợ di chuyển đến cổng thành, sau đó lấy ra một cái phi chu nhỏ để di chuyển.
Phi chu do Trận Pháp Đường cấp cho tu sĩ Luyện Khí kỳ viên mãn ra ngoài làm nhiệm vụ, giúp cải thiện tốc độ di chuyển. Đây là đãi ngộ mới được Vân Huỳnh cập nhật gần đây. Vừa vặn thay, ở Trận Pháp Đường lại chỉ có một mình Nguyễn Long Duy là Luyện Khí kỳ viên mãn.
"Tốc độ tạm được, bằng một nửa so với phi chu của ta. Có điều thời gian bay hơi lâu, cũng không thể ngủ trong lúc đó."
"Phi chu" của Nguyễn Long Duy là phi chu được Thiên Kiếm Sơn Trang cấp cho trước đó để hoàn thành nhiệm của thành An Lộc. Tốc độ thích hợp cho tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ sử dụng.
Bởi vì sự cố lần đó nên mọi người đều mặc định là phi chu đã hư. Thật ra nó vẫn đang chờ được phủi bụi trong nhẫn trữ vật của Nguyễn Long Duy, chỉ là không có cơ hội dùng tới.
Hắn điều khiển phi chu suốt ba ngày mới đến nơi.
Gia tộc này họ Đinh, định cư trên một tòa núi nhỏ, dựa vào mật độ linh khí tỏa ra có thể xác định đây là một cái linh mạch cấp 1 thượng phẩm.
Tộc trưởng của bọn họ tên Đinh Nhậm, cũng là người có tu vi cao nhất Luyện Khí mười ba tầng, thiếu một đầu lạc mạch thứ 13 cần đả thông là đã có thể bắt đầu tiến hành Trúc Cơ.
Không giống với Nguyễn Long Duy, dù cũng là có tu vi Luyện Khí mười ba tầng nhưng đã đả thông đầu lạc mạch thứ mười ba, nên được gọi là Luyện Khí kỳ viên mãn.
"Đa tạ đạo hữu đã ghé qua tiểu gia xem qua trận pháp. Đây là tiền công 150 viên như trước đó đã hứa, kèm theo 20 viên linh thạch mà bản gia đặc biệt bồi dưỡng riêng cho đạo hữu vì đã không quản đường xá xa xôi mà nhanh chóng đến đây."
Đinh Nhậm lấy ra từ trong túi trữ vật một bao vải đựng linh thạch, bên ngoài rách rưới cũ kỹ. Trong lời nói của hắn thể hiện vẻ chân thành, thật ý.
Nguyễn Long Duy ngạc nhiên hỏi: "Ồ, có ý gì? Ta chỉ kiểm tra trận pháp hộ các ngươi mà thôi. Trận pháp không hoạt động bởi vì tài liệu bày trận bị tiêu hao theo thời gian, chỉ cần các vị bù đắp lại như ta nói là được. Tính ra ta cũng không có sửa chữa gì. Tiền công như giao ước trước đó chỉ nên tính 1 nửa mà thôi."
Đinh Nhậm lắc đầu nói: "Đạo hữu không cần như thế. Chúng ta vẫn nên trả đủ."
Nguyễn Long Duy tiếp nhận túi linh thạch, đồng thời móc ra 95 viên thối lại cho đối phương:
"Không cần thiết. Nguyễn mỗ nhận đủ phần mình." Nói xong, Nguyễn Long Duy biểu lộ chính mình công tư phân minh, nhắc nhở lại một lần. "Hộ tộc đại trận của các ngươi còn dùng rất tốt, ta đã xem xét qua không hề có vấn đề gì. Chỉ là có một ít nguyên liệu bày trận bị mất đi nên cần phải bổ sung cho đủ."
"Vấn đề này, e là trong tộc của các người có chuột."
Còn có một câu Nguyễn Long Duy không có nói ra. Những chỗ trận pháp bị thiếu đều nằm ở những vị trí rất khó tìm đến. Xem ra con chuột này cũng không phải chuột phổ thông.
Trước đó, Nguyễn Long Duy tốn hai ngày để dạo quanh nơi đây, tìm kiếm nguyên nhân trận pháp bị hư. Lí do lâu như vậy là vì Luyện Khí kỳ không có thần thức, phải tự mình kiểm tra từng nơi.
Hiện tại, nhiệm vụ đã xong nên hắn bắt đầu quay trở về. Bởi vì đã nhớ đường nên phi chu được thiết lập tự hành bay về phía trước.
Nguyễn Long Duy nằm trên một chiếc ghế gỗ, bắt đầu nhìn trời suy ngẫm.
"Hôm trước ta nói chuyện với Tần cô nương có hơi thô lỗ. Dù cho là thiết lập nhân vật tán tu thường lỗ mãng nhưng vẫn cảm thấy có phần lố lăng. Lần sau gặp lại cũng nên nói tiếng xin lỗi."
Đúng lúc này, có một tiếng xé gió truyền đến tai, đánh vỡ suy nghĩ của hắn.
Vụt.
Một thanh phi kiếm bay thẳng đến phi chu, trực tiếp hướng về phía người đang nằm trên ghế gỗ.
Keng.
Kiếm vừa bay vào phạm vi của phi chu chợt bị cản lại. Một loạt trận văn cũng theo đó xuất hiện bên trên phi chu.
"Là trận pháp phòng thủ của phi chu."
"Nếu đã thế thì không cần nương tay. Tất cả cùng lên đi."
"Được."
Nguyễn Long Duy híp mắt lại, cảm giác đến từng phương hướng phát ra âm thanh. Trong không khí có gió, hắn đương nhiên có thể nghe rõ toàn bộ.
Tiếp đến, hắn đứng dậy khỏi ghế, lấy từ trong túi trữ vật ra hơn mười cái linh phù truyền tin, truyền linh lực vào rồi vờ ném tứ tung khắp nơi. Đương nhiên, các nơi này có bao gồm những chỗ không có người mai phục.
Vụt. Vụt. Vụt.
"Muốn cầu viện? Mơ tưởng!"
Năm bóng người hiện ra, trực tiếp đánh thẳng vị trí từng cái linh phù. Hơn mười cái linh phù vừa bay ra đã bị phá hủy hơn hai phần ba.
Nguyễn Long Duy lộ ra sợ hãi, lắp bắp nói:
"Đạo hữu... ngươi từ nơi nào đến? Vì sao... vì sao lại t·ấn c·ông Nguyễn mỗ?"
Một tên trong đó cười nhạo, lớn tiếng nói:
"Người c·hết không cần biết!"