Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 208: Dược đạo




Chương 207: Dược đạo
"Ắt xì!" Nguyễn Long Duy cầm tách trà trên tay, còn đang chuẩn bị đưa vào miệng lại đột nhiên hắt xì, sau lưng cũng cảm giác thấy hơi lạnh.
Tần Trinh Nhi cùng Tần Bảo Nhi đều bị bất ngờ. Cô bé nhỏ hơn vội hỏi thăm trước tiên:
"Nguyễn trận sư, ngươi bị sao thế?"
Nguyễn Long Duy vung tay dùng linh lực tẩy trừ đi vết bẩn trên người, sau đó cúi đầu xin lỗi:
"Tần tiền bối, ta xin lỗi. Trong người chợt cảm thấy không khỏe nên mới có hành động mạo phạm như vậy. Thật là uổng phí linh trà mà ngài mời ta."
"Ừm... Cũng thật tiếc công Bảo Nhi pha trà."
Tần Trinh Nhi khẽ lắc đầu, nói:
"Đây cũng không tính là gì. Dù sao trà để lâu cũng đã nguội, khi khác ta lại mời đạo hữu dùng trà là được."
"Lại nói, những phương pháp gieo trồng linh dược ta đã nói qua từ nãy giờ, đạo hữu đã ghi nhớ hết chưa?"
Nguyễn Long Duy chỉ vào đầu, vui vẻ nói:
"Đa tạ tiền bối quan tâm. Vãn bối đã ghi nhớ hết thảy tám bước gieo trồng linh dược cơ bản. Cũng như cách xử lý linh dược sau khi hái."
Vừa nãy, Nguyễn Long Duy muốn nhờ Tần Trinh Nhi hướng dẫn cách cấy ghép linh dược. Không ngờ cô nàng này lại còn vô cùng nhiệt tình, chỉ dạy hắn một lượt đầy đủ kiến thức cơ bản về linh dược chi đạo.
Linh dược chi đạo, cũng được gọi là Dược Đạo, là một phương thức tu luyện nhờ vào việc sử dụng linh dược để gia tăng tu vi.
Nguyễn Long Duy nhìn Tần Trinh Nhi, biểu lộ ra chút khó xử, đồng thời dùng truyền âm thuật để nói với Tần Trinh Nhi:
"Ừm, tiền bối. Ta có việc muốn cùng ngài nói riêng. Bảo Nhi ở đây có chút không tiện."
Ban đầu, Tần Trinh Nhi còn chưa hiểu lắm nhưng nhìn thấy biểu lộ nghiêm túc của hắn thì đành đồng ý:

"Bảo Nhi, muội ra ngoài linh điền đi."
- "Vì sao á?"
"Muội cứ đi ra ngoài trước là được."
Đợi Tần Bảo Nhi đã rời đi xa, hắn mới lấy ra từ trong nhẫn trữ vật một chiếc hộp gỗ. Bề ngoài vô cùng sơ sài, thô sơ, được vẽ lên một trận văn đơn giản để phong tồn lại.
Tần Trinh Nhi nhìn chiếc hộp, trong đôi mắt đẹp lộ ra một chút khó hiểu:
"Đây là?"
Nguyễn Long Duy không vội trả lời, chỉ chậm rãi giải khai phong ấn.
Hộp gỗ được mở ra, bên trong tràn ra Thổ linh khí dồi dào, để lộ một sợi cỏ dài màu nâu. Điều này lập tức làm cho Tần Trinh Nhi thất thố:
"Thổ linh thảo. Thượng phẩm Thổ linh thảo ngàn năm!"
Sau đó, nàng lập tức vung tay kích hoạt trận pháp ở trong nhà gỗ, đem không gian xung quanh phong bế lại, tuyệt đối không thể để cho khí tức của thứ này lộ ra ngoài.
Giọng nói của nàng thu lại vẻ thất thố trước đó, trở về bình tĩnh như trước, điềm nhiên hỏi:
"Nguyễn đạo hữu, ngươi có ý đồ gì khi lấy ra vật này? Không sợ ta nổi lên tham niệm, s·át n·hân đoạt bảo?"
Nguyễn Long Duy lắc đầu, bình tĩnh đối diện với mỹ nhân trước mặt, trong đôi mắt rõ ràng bình thản:
"Tiền bối không cần thử lòng vãn bối. Ta lấy ra thứ này cũng phải trải qua cân nhắc nhiều lần. Bởi vì biết được đức tính của ngài nên mới dám lấy ra nó."
Tần Trinh Nhi không hiểu ý của hắn:
"Nhưng vì sao lại muốn cho ta nhìn thấy nó? Ta có thể đem đến lợi ích gì cho ngươi hay sao? Nếu như ngươi mong muốn có được Trúc Cơ Đan từ ta thì cũng không thể nào."

Nguyễn Long Duy giải thích:
"Tiền bối biết đạo lý [mang ngọc có tội] sao?"
- "Ừm, biết."
"Như vậy tiền bối cũng biết đối với tu sĩ có tu vi thấp như ta thì việc sở hữu thứ này không khác gì tự rước họa. Mà đợi đến khi có đủ thực lực để bán đi cũng đã là không cần thiết."
"Vì thế ta chọn đem nó hiến tặng tiền bối, mong muốn đổi nó lấy chỉ điểm của tiền bối."
Tần Trinh Nhi kinh ngạc, hỏi lại:
"Chỉ như vậy? Ngươi có biết giá trị của vật này không?"
Nguyễn Long Duy đẩy nó về trước, nói:
"Vãn bối biết rõ giá trị của nó, thậm chí còn cao hơn Trúc Cơ Đan. Cỏ này là linh dược cấp hai, đã hơn ngàn năm tuổi. Thích hợp nhất cho tu sĩ có Thổ linh căn dùng đến để gia tăng tu vi hoặc luyện làm bản mệnh linh dược."
Tu sĩ tu luyện Dược Đạo sẽ chọn một loại linh dược phù hợp với bản thân để làm bản mệnh linh dược của chính mình, đem nó bồi dưỡng. Đồng thời, linh dược có phẩm cấp càng cao thì hiệu quả càng tốt, tốc độ tu luyện cũng sẽ càng nhanh.
Mà linh dược của Nguyễn Long Duy lấy ra lại vô cùng hợp với người ở trước mắt này.
Tần Trinh Nhi chưa vội tiếp nhận linh dược, vẫn truy hỏi:
"Nhưng ta và ngươi quen biết chỉ mới 1 tháng có thừa. Vì sao ngươi lại lựa chọn tin tưởng ta?"
Nguyễn Long Duy còn chưa kịp bịa lí do, đã bị đối diện chặn ngang.
"Cũng đừng nói những lời như vì nhan sắc của ta hoặc là ta đem lại cho ngươi cảm giác đáng tin cậy."
Trong tu tiên giới, thứ vô giá trị nhất chính là lời nói. Tần Trinh Nhi là một tu sĩ Trúc cơ, cũng không phải thật sự là một thiếu nữ như vẻ bề ngoài của nàng, đương nhiên sẽ không ngây thơ.

"Bởi vì tiền bối không thể g·iết ta."
"Ta là người của Trận Pháp Đường, ta mà c·hết ở đây thì tiền bối sẽ là người đầu tiên bị nghi ngờ. Dù sao nơi này là thành Bắc Kiếm. Không phải là Tần gia."
"Dù vậy, việc ta lần lượt xuất ra trăm năm linh dược, rồi đến ngàn năm linh dược. Trong đầu tiền bối hẳn sẽ nghĩ ta còn có nhiều hơn nữa đúng hay không?"
"Nhưng việc này không đáng để tiền bối động thủ. Một cây Thổ Linh Thảo kia cũng đã quá dư dả rồi."
"Mà lại, như tiền bối đã nói trước đó. Ta và ngài chỉ cách nhau một cảnh giới mà thôi. Mà thân phận của ngài là tu sĩ gia tộc, từ nhỏ đã được gia tộc che chở khi tu luyện. Nếu như so sánh khả năng chiến đấu của ngài cùng một cái tán tu suốt ngày bôn ba khắp nơi như ta thì liệu sẽ có được bao nhiêu lợi thế?"
Nói đến đây, trên người của Nguyễn Long Duy toát lên không ít sát khí. Đều là do g·iết c·hết không ít tu sĩ áo đen trước đó tạo thành.
"Nếu như bàn về việc g·iết người thì vãn bối có lẽ chiếm ưu thế."
Cảm giác đến sát khí trên người đối phương, trong lòng của Tần Trinh Nhi lần đầu tiên cảm thấy được sợ hãi.
Cơ thể nàng không tự chủ, lập tức muốn lấy ra pháp khí phòng thân nhưng còn chưa làm thì lại bị hành động tiếp theo của hắn ngăn lại.
Duy thu hồi sát khí, chân thành nói ra: "Liệu đáp án này đã đủ để cho tiền bối hài lòng?"
Tần Trinh Nhi nhìn hắn, trong giọng nói tăng thêm mấy phần tôn trọng:
"Vậy nên đạo hữu thật sự chỉ muốn nhờ ta chỉ dạy cách trồng dược?"
- "Đúng vậy."
Sau đó, hai bên đạt được hiệp nghị, Tần Trinh Nhi đồng ý hướng dẫn Nguyễn Long Duy về linh dược, bù lại hắn trả cho nàng phí tổn là Thổ Linh Thảo. Đồng thời, cả hai cũng hướng tâm ma lập thệ, không nói ra chuyện ngày hôm nay cùng bất kỳ ai.
Tần Trinh Nhi nhìn bóng lưng của Nguyễn Long Duy rời đi, lại cúi đầu nhìn hộp gỗ trên tay mình, thở dài một hơi:
"Cũng không biết là chuyện tốt hay xấu nữa."
Nếu như đây là vật phẩm bình thường khác, nàng có lẽ đã từ chối đề nghị của Nguyễn Long Duy. Thế nhưng vật này lại vô cùng thích hợp với công pháp nàng tu luyện nên không thể không đồng ý.
Nguyễn Long Duy rời khỏi Dược Phường, trở về lại nhà ở, bắt đầu thực hành phương thức cấy ghép linh dược mà Tần Trinh Nhi đã giảng qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.