Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 168: Thiên Kiếm phải vong? (1)




Chương 167: Thiên Kiếm phải vong? (1)
Trận pháp phòng hộ bị xúc động, Thiên Kiếm Sơn Trang lập tức sẵn sàng đối địch. Nương theo tiếng nói, bên trong Thiên Sơn, Kiếm Sơn lại xuất hiện thêm một lớp trận pháp khác.
Khác với trận pháp trước đó chỉ có khả năng ngăn chặn ngoại địch, cái mới này tràn ngập Kiếm Ý bên trong từng dòng phù văn.
Mà theo sau đó là 13 vị trưởng lão lần lượt xuất hiện ở nơi trận pháp bị công kích.
"Đạo hữu nơi nào, vì sao đến phá sơn trang nhà ta?" Giọng nói của nhị trưởng lão mượn nhờ kiếm ý của trận pháp để khuếch đại âm thanh, xông thẳng về phía trước.
Ầm.
Một đạo chưởng ấn màu đen đánh tới, đối kháng cùng với sóng âm.
"Ha ha ha. Không ngờ tới, Thiên Kiếm Sơn Trang quả thật là danh bất hư truyền. Dù cho hiện tại đã không còn Chân quân trấn giữ, nhưng thực lực vẫn còn như lúc trước. Trận pháp hộ sơn mang theo Kiếm Ý cấp độ Nguyên Anh kỳ, các ngươi ẩn giấu cũng quá kỹ rồi." Từ trong màn đêm dần dần hiện ra một bóng người.
Người này mặc áo bào đen, đai lưng treo lên rất nhiều đầu lâu. Vừa nhìn liền đã biết hắn là một tên ma tu.
"Đạo hữu quá khen. Thế nhưng ngươi cũng chưa trả lời câu hỏi kia." Nhị trưởng lão âm thầm truyền âm trao đổi kế sách cùng các trưởng lão còn lại, ở ngoài mặt lại giả vờ trò chuyện thăm dò.
"Hừ. Bản quân không có rảnh phí lời cùng n·gười c·hết. Hôm nay, các ngươi đều phải c·hết, không có ngoại lệ."
Nói xong, trên tay trái hắn bắt đầu hiện ra từng sợi chỉ mỏng tạo bởi linh lực. Mà trên tay phải cũng hiện ra một thanh châm.
Tiếp đến, một tờ phù màu đen được viết lên bởi các văn tự màu xám bạc hiện ra. Chỉ xỏ vào châm, bắt đầu khâu vào tấm hắc phù. Khi linh lực được rót vào dần dần, hắc phù bắt đầu to lên.
Khi kích cỡ của nó đạt tới kích thước bằng với một người trưởng thành, dị biến xuất hiện.
Hắc phù biến đổi thành một cái bóng người màu đen, mang theo thân hình tựa nam tính, lại tựa nữ tính.
"Mau kết ấn, gia cố trận pháp."
Nhị trưởng lão nhận ra đối phương muốn công phá trận pháp, lập tức hợp lại cùng 12 vị trưởng lão hành động.
13 thanh kiếm lập tức hòa vào trận pháp, đem nó gia cố toàn lực.
Thế nhưng 13 người đều là kiếm tu Ngưng Đan kỳ, sao có thể chống cự nổi hắc phù?

Cái bóng do hắc phù tạo thành chậm rãi giơ tay lên, chẳng hề để tâm đến phía đối diện.
Ầm.
Một lượng năng lượng hủy diệt khổng lồ phát ra, ngưng tụ thành một cái ma trảo.
Ma trảo cào thẳng vào trận pháp, bỏ qua toàn bộ Kiếm Ý bên trên nó.
Trong chốc lát, đại trận phòng hộ bị vỡ tan.
13 vị trưởng lão đồng loạt bị đẩy về phía sau, trên miệng phun ra rất nhiều máu tươi. Bởi vì bản mệnh linh kiếm của bọn hắn đều đang liên kết với trận pháp, cho nên cũng gián tiếp nhận thương tổn đến từ ma trảo.
"Giết." Một tiếng hô vang lên, bên ngoài lại hiện ra thêm mấy trăm thân ảnh khác nhau. Trải đều từ Trúc cơ sơ kỳ cho đến Ngưng Đan viên mãn.
Bọn chúng đồng loạt xông vào Thiên Kiếm Sơn Trang, tiến hành tàn sát.
Các đệ tử Trúc cơ cũng đã có mặt, bắt đầu nghênh đón địch nhân.
Keng. Keng. Keng.
Tiếng kiếm v·a c·hạm vào nhau, tiếng kiếm v·a c·hạm vào đao, cũng có tiếng kiếm v·a c·hạm vào châm.
"Các ngươi ở đây, ta xuống giúp đỡ bọn nhỏ." Một vị trưởng lão đè nén lại thương thế nói ra, sau đó xông về hướng phía dưới.
"Ai cho phép ngươi đi?" Người áo bào đen nhìn về hướng hắn hỏi.
Cây châm trên tay hắn được phóng ra, đâm xuyên vào thân thể vị trưởng lão kia. Ngón tay của người áo bào đen như một thợ khâu chuyên nghiệp, bắt đầu khâu lại toàn bộ kinh mạch của vị trưởng lão đó, mà Chân Đan của hắn, cũng bị từng sợi chỉ siết lại thật chặt.
12 người còn lại lập tức hành động, đem linh kiếm công kích đối phương. Từng người đều thi triển ra toàn bộ thực lực, không hề giữ lại chút nào.
"Thiên Thổ Kiếm Quyết."
"Thiên Hỏa Kiếm Quyết."

"Thiên Thủy Kiếm Quyết."
"Thiên Mộc Kiếm Quyết."
"Thiên Kim Kiếm Quyết."
Ngũ Hành Thiên Kiếm Trận là đặc trưng của Thiên Kiếm Sơn Trang, do 5 loại kiếm quyết bởi 5 tu sĩ trở lên phối hợp lại tạo thành kiếm trận.
Kiếm trận mang theo Ngũ Hành, khắc chế toàn diện Ngũ Hành thuật pháp của đối phương, cũng hỗ trợ tăng cường công kích của người kết trận.
"Có chút thú vị." Người áo đen nhìn lấy màn này, cũng tấm tắc khen. "Nhưng vẫn chưa đủ."
Ngón tay của hắn tiếp tục động, cây châm liền siết chặt sợi chỉ. Chỉ bị rút căng, liền xé nát toàn bộ thân thể vị trưởng lão kia.
Vút.
Châm bay được người áo đen thu hồi, trên đường bay về liên tục công phá Ngũ Hành Thiên kiếm trận.
Đáng tiếc, trận pháp này khắc chế Ngũ Hành nhưng người áo đen căn bản không tu luyện Ngũ Hành thuật pháp.
Thanh châm thoải mái di chuyển bên trong trận mà không bị cản lại. Bắt đầu công kích từng vị trưởng lão còn lại.
Châm càng đánh càng mạnh, mà tu vi của người áo đen càng lúc càng tăng đen. Thoáng cái đã từ Ngưng Đan viên mãn tăng lên đến Nguyên Anh sơ kỳ.
Nhìn như chênh lệch không lớn, nhưng khoảng cách đó lại là một con kênh lớn khó mà nhảy qua được.
Có một vị trưởng lão nhận ra, vội vàng nói:
"Hắn ẩn giấu tu vi. Hắn là chân quân."
- "Là chân quân cũng mặc kệ. Hôm nay không g·iết hắn, toàn bộ Sơn Trang sẽ bị diệt."
"Được, để ta lên trước."
Mỗi một trưởng lão đều hiện lên sát ý cùng quyết tâm trong mắt, miệng đều hô lên chiến ý thật to.
Một đường kiếm bay đến, chém về phía tay phải của người áo bào đen. Kiếm chiêu mang theo Thủy linh lực, hóa thành một quả Thủy cầu khổng lồ bao trùm đối phương.

Tiếp đến, lại vị trưởng lão ra tay. Lần này là Thiên Mộc Kiếm Quyết.
Mượn nhờ nước của thủy cầu, công kích của Thiên Mộc Kiếm Quyết lại được tăng cường.
Người áo bào đen dễ dàng tránh né, không tốn sức lực. Mà theo di chuyển của hắn, thanh châm cũng lợi dụng sơ hở khi đối phương ra đòn để phản công.
Lần lượt ba thuộc tính Hỏa, Thổ, Kim sau đó lặp lại là Thủy. Mỗi lần công kích, uy lực đều sẽ theo đó tăng cường. Mượn nhờ Ngũ Hành tương sinh, cho đến vị trưởng lão cuối cùng.
Nhưng người áo đen cũng không gặp phải trở ngại, dễ dàng khống chế được 11 vị trưởng lão.
Thiên Mộc Kiếm Quyết của Nhị trưởng lão là đường kiếm cuối cùng.
Mượn nhờ trợ giúp của mười một người trước đó, Thiên Mộc Kiếm Quyết cũng vì vậy mà được lợi, tăng lên 12 lần sức mạnh vốn có.
Mộc linh lực tụ vào thanh kiếm, chém thẳng vào tay phải của người áo bào đen.
Uy lực rất mạnh, nhưng tốc độ lại quá chậm.
Khoảng cách tu vi chênh lệch, cộng thêm việc bản thân còn mang thương trước đó nên đường kiếm cuối cùng này không thể tạo thành uy h·iếp đối với người áo bào đen.
"Các ngươi thua. Bây giờ cũng nên đi chịu c·hết." Người áo bào đen nói xong, chuẩn bị vung tay phải lên đánh ra một chưởng.
Chợt, dị biến phát sinh.
Đường kiếm của Nhị trưởng lão vốn tưởng là đã chém hụt lại bất ngờ phát huy tác dụng.
Mộc linh lực cuồn cuộn chảy vào bên trong tay trái người áo đen, bắt đầu rút đi sinh cơ trong cơ thể hắn.
"Ngươi dám!" Người áo đen nhận ra lí do, sắc mặt không còn giữ được bình tĩnh.
Hóa ra, nhát kiếm kia không trượt mà đi đúng mục tiêu.
Ngay từ đầu, mục tiêu của Nhị trưởng lão không phải là người áo bào đen, mà là những sợi chỉ do linh lực từ tay trái hắn tạo ra.
Linh lực có thể truyền đi từ đó, đương nhiên cũng có thể truyền ngược lại.
Hai mắt của người áo bào đen lộ ra tia máu, nhìn chằm chằm lấy mười hai vị trưởng lão như muốn ăn tươi nuốt sống họ, nhất là Nhị trưởng lão càng phải bị hắn dùng mọi biện pháp tàn khốc nhất để t·ra t·ấn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.