Chương 159: Ngươi ăn hết?
Nguyễn Long Duy nhảy xuống đất, bước đến gần Ngưng Châu, nói một câu chân thành:
"Ta đã phá được trận pháp, cũng đã giải trừ nguy hiểm ở phía trên. Hiện tại đã có thể đưa Giao Trác Yêu Vương xuống. Nhưng ta cảm giác bản thân không thể tự mình đem toàn bộ thân thể hắn xuống được. Phần xương cốt dính liền kia dù sao cũng quá nặng. Nên ta dự định đi qua Nguyên khí chi đảo tham ngộ. Nếu như may mắn đột phá tu vi thì có thể dễ dàng giúp ngươi hơn. Như vậy cũng hợp ý ngươi đúng không?"
Ngưng Châu yên lặng suy nghĩ, sau đó di chuyển lên xuống thể hiện đồng ý.
"À, thần thông kia còn dùng được sao?" Hắn hỏi đến Dương Quang Minh Ngộ.
Nguyên Châu lượn ngang qua ngang lại, thể hiện ý phủ định.
"Đáng tiếc." Nguyễn Long Duy hơi thất vọng. Có thần thông này hỗ trợ, hắn có thể tăng cao tham ngộ hiệu quả lên nhiều lần.
"Được. Vậy ngươi ở đây đợi cùng Tiểu Huyền."
Nói xong, hắn truyền âm cho Tiểu Huyền dặn dò thêm một câu.
"Cách 1000 dặm hướng Đông Nam, lệch phải có lối ra. Nếu như ta tham ngộ quá lâu ở trên đảo hoặc xảy ra chuyện, ngươi có thể ra ngoài trước."
Nói xong, hắn ngự kiếm rời đi, tiến thẳng về đảo Nguyên khí.
"A. Đảo gì cơ?" Tiểu Huyền nhìn về hướng hắn bay đi, chỉ thấy một khoảng trời mênh mông. Nàng còn chưa hiểu chuyện gì, muốn hỏi cũng đã không còn thấy người ở. Sau đó, lại nhìn về hướng Đông Nam. Xa xa có một chấm đen nhỏ ở trên trời cao.
"Có thể tới được, nhưng không thể ra. Yêu Binh sơ kỳ thì làm sao bay?"
Thiên địa Nguyên khí không phải vật tầm thường, Nguyễn Long Duy đương nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội. Hắn sợ có chuyện phát sinh, lại bị chuyển về Nhân giới.
Đến lúc đó, Tiểu Huyền kẹt ở đây vì không biết cửa ra sao? Cũng còn may là hắn suy nghĩ thấu đáo nên đã dặn dò trước.
Không bao lâu, hắn đã tới vị trí của đảo Nguyên khí.
Ừm, tuy không thấy được, nhưng xác định đã tới. Lí do đơn giản là không vào được, bị chặn lại.
Nguyễn Long Duy sử dụng thuật pháp mà Kế Bi dạy cho hắn, tìm kiếm lối vào đảo.
Rất nhanh, hắn đã cảm giác được vị trí lối vào.
Hắn men theo lối vào, chầm chậm tiến vào đảo.
"Lại là một không gian khác."
Linh khí bên trong càng tinh thuần, nhiều gấp bội so với bên ngoài. Hắn có cảm giác, chỉ cần ở đây tu luyện là có thể tốn rất ít thời gian để tấn thăng Kết Đan kỳ.
Không gian này không quá lớn, chỉ bằng khoảng một sân bóng.
"Linh khí nơi đây thật tốt, có nên cẩu không? Tu luyện đến thật mạnh rồi lại ra ngoài?"
Nguyễn Long Duy tự cười, lắc đầu tự nói:
"Vô tri tiểu tu sĩ. Huyễn tưởng mà thôi. Không có phương hướng tu luyện, làm sao có thể tu?
Lại nói, dù cho Kế tiền bối có dạy cho ta công pháp, chẳng lẽ cứ thế tin tưởng mà dùng?
Còn nữa, nơi đây nhiều khả năng là nơi bị Thánh tộc ẩn giấu. Ta lại trốn vào đây tu luyện, một ngày xui xẻo nào đó bị bọn hắn bắt được, phải làm sao?
Vẫn nên tranh thủ tham ngộ, sớm rời khỏi, tránh vướng vào rắc rối."
Nguyễn Long Duy vừa suy nghĩ, vừa đưa thần thức dò xét xung quanh. Rất nhanh, hắn tìm thấy được nơi mà Kế Bi miêu tả.
Trước mặt hắn là một cột trụ lớn gồm chín màu sắc khác nhau, bên trên có rất nhiều họa tiết.
Cột trụ được ngưng tụ bằng từng sợi khí mỏng với nhau, mờ mờ ảo ảo. Chín màu sắc thay phiên luân chuyển khắp vị trí của cột, cũng thay nhau xuất hiện ở từng vị trí họa tiết khác nhau.
Nguyễn Long Duy cảm thấy cách thức những họa tiết này giống như tranh ghi chép trong hang động thời tiền sử hắn từng xem trên TV vậy.
"Kỳ lạ. Vì sao có thể nhìn nhưng không thể nhớ? Vừa nhìn xong lại quên?" Nguyễn Long Duy đứng ở xa quan sát cột trụ.
"Chẳng lẽ đúng như Kế tiền bối nói là ta phải lại gần tham ngộ?"
Nguyễn Long Duy cố gắng cổ vũ bản thân tiến lên, không cần phải sợ hãi.
"Ta không có ác ý, không phải sợ.
Nhân Yêu đại chiến đã qua, Kế tiền bối cũng không yêu cầu ta dẫn nổ Long Mạch. Không cần sợ."
Nguyễn Long Duy đến trước cột trụ, bắt đầu quan sát.
"Bước đầu tiên, lấy bản thân."
Trên thân thể bắt đầu tản ra Linh lực, Chân khí cùng Hạo Nhiên chính khí. Nương theo đó, Minh Nguyệt Kiếm cũng xuất hiện.
"Bước thứ hai, ngộ thiên địa."
Hắn mượn nhờ từng loại lực lượng của chính mình, cảm nhận đến từng chuyển động của cột trụ, đưa bản thân hòa vào xung quanh. Cũng lúc này, hắn bước vào trạng thái vong ngã.
Mà các loại khí của hắn cũng biến thành hình rồng. Long ảnh vờn quanh cột trụ, đưa ánh mắt kiêu ngạo nhìn hướng đối phương.
"Bước thứ ba, quan sát bản nguyên."
Nguyễn Long Duy chăm chú quan sát chuyển động của Nguyên khí, nhìn rõ từng loại lực lượng bên trong. Những thứ này, hắn cảm giác được đến chúng, lại như không cảm giác đến. Mơ hồ ảo diệu không tưởng nổi.
Trải qua rất lâu, Nguyễn Long Duy lúc thì nói "Ta hiểu." lúc thì nói "Ta không hiểu.".
Lần này rơi vào trạng thái vong ngã, Nguyễn Long Duy không hề chú ý đến bất kỳ vật gì khác. Chỉ tâm tâm niệm niệm cảm nhận Thiên địa Nguyên khí mà thôi.
Cũng vì vậy, hắn không biết đến chuyện sắp xảy ra.
Trên mi tâm ngay trán bắt đầu phát sáng. Một đạo ấn ký cực kỳ mơ hồ hiện ra, không thể nhìn rõ hình dạng, chỉ thấy ánh sáng rất nhỏ tản ra.
Cột trụ cảm giác được ấn ký, chợt tỏ ra run rẩy.
Ấn ký không quan tâm đến cảm nhận của cột trụ. Nó cố gắng phát sáng hơn, nhưng không thành công. Nó bị nhốt ở trong, không làm gì được.
Nguyên khí bắt đầu tụ lại, chầm chậm bay vào bên trong mi tâm, bắt đầu giúp đỡ ôn dưỡng cho ấn ký.
Mà trong quá trình Nguyễn Long Duy tham ngộ, những suy nghĩ này của hắn cũng được Ấn ký tiếp thụ.
Lại một lúc lâu sau, khi Nguyễn Long Duy bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại.
Ấn ký cũng vì thế mà bắt đầu tối dần, nó lưu luyến để cho Thiên địa Nguyên khí rời khỏi mi tâm, trở về trụ cột.
Hắn mở mắt ra, hít một hơi thật sâu, cuối cùng thở dài thất vọng:
"Ta quên."
Hắn tham ngộ Nguyên khí, cũng nhận biết được nhiều thứ, ngoài ra còn nhìn trộm đến một ít lịch sử của giới này, nhưng khi tỉnh lại liền quên mất.
Thật sự quên sạch sành sanh.
Kế Bi có nói, tu vi không đủ hẳn sẽ quên nhưng sau này khi lĩnh ngộ ra được thứ này một lần nữa, hiệu quả sẽ nhờ đó tăng lên rất nhiều.
Nhưng Nguyễn Long Duy thất vọng ở việc quên đi lịch sử của giới này. Khó lắm mới có cơ hội nhìn trộm đến, thế mà lại quên.
Hồi phục lại tinh thần, hắn chuẩn bị rời khỏi đảo này.
"Cũng không biết đi qua bao lâu."
"Ừm." Nguyễn Long Duy nheo mắt lại, lấy tay sờ trán của mình, xong tự hỏi.
"Ngươi vụng trộm làm gì?"
Nói xong, hắn lại nhìn về phía cột trụ. Hẳn là đi ăn vụng?
'Ừm, tự lượng sức đi. Đừng có ảnh hưởng đến ta là được. Nhớ kỹ thân phận của chính mình. Ngươi ở nhờ, không được quậy phá."
Hắn không dùng đến ấn ký. Đối phương có sức cám dỗ như vậy, dùng một lần liền sẽ nghiện. Đến lúc đó đạo tâm sụp đổ, còn tu đạo được nữa sao?
Nhưng Nguyễn Long Duy cũng không lo lắng. Hắn đã có thể kiểm soát ấn ký. Phong ấn nó lại một chỗ không cho đi ra ngoài là xong.
Nghĩ như thế, hắn liền cất bước rời khỏi đảo.
Nguyễn Long Duy quay trở về đảo bay bên kia để gặp lại Kế Bi.
"Kế tiền bối, ta tham ngộ xong."
Giọng nói của Kế Bi không nén nỗi vẻ tò mò, hỏi:
"Ngươi chỉ ở đó tham ngộ?"
Nguyễn Long Duy gật đầu, hỏi:
"Đúng vậy, ta chỉ tham ngộ. Làm xong là đi ra liền. Có việc gì sao tiền bối?"
Kế Bi lâm vào yên lặng, lúc sau mới nói:
"Ngộ ra gì sao?"
Nguyễn Long Duy lắc đầu, nói:
"Có ngộ một ít thứ nhưng cuối cùng lại quên."
Kế Bi hoài nghi:
"Toàn bộ đều quên? Không nhớ được thứ gì? Tất cả cảm ngộ đều quên?"
Nguyễn Long Duy nhận ra được bất thường. Trong đầu lập tức nghĩ.
"Ấn ký chó, ngươi dám ăn cảm ngộ của ta?"