Chương 157: Ngoại truyện: Kết thúc
Sư huynh vẫn lạc. Nàng mất đi tri kỉ. Mà lí do của chuyện này hết thảy đều do Yêu tộc gây ra.
Nàng hận Yêu tộc, nàng muốn báo thù. Tất cả Yêu tộc đều phải chôn cùng sư huynh.
Nàng bắt đầu tu luyện Vong Tình đạo,
Sau đó không lâu, Nhân-Yêu đại chiến nổ ra. Nàng tự nguyện chiến đấu ở tiền tuyến, cũng tự nguyện đăng ký tham gia nhiệm vụ lần này. Chỉ cần Yêu tộc bị diệt, cái gì cần phải làm thì nàng đều sẽ làm.
Hàng loạt Long Mạch bị dẫn nổ, Yêu giới bị chìm xuống biển sâu.
Hàn Y Nhiên cầm Vẫn Mộc kiếm chém g·iết mấy chục đầu Yêu Vương chạy đi tị nạn. Sau đó tiếp tục t·ruy s·át từng tộc Yêu thú còn sót, đuổi tận g·iết tuyệt.
Đại chiến Nhân-Yêu kết thúc, nàng trở thành một trong những nhân vật chủ chốt của nhân tộc.
Bước vào Hóa thần chi cảnh, trở thành Vẫn Mộc nguyên sư. Một cái tên mà bất kỳ Yêu thú nào nghe qua cũng sẽ phải kh·iếp sợ, trốn chui trốn nhủi khắp mọi ngõ ngách.
Nàng ngao du bốn phương, trải nghiệm hồng trần. Thế nhưng nàng tu Vong Tình Đạo.
Trong mắt nàng, đã quên hết thảy tình cảm.
Nàng đi dạo từng bước, từ Bắc Bộ, đến Tây Bộ, Nam Bộ, rồi Đông Hải.
Trở thành đỉnh tiêm của tu chân giới, nàng cuối cùng cũng đạt được viên mãn.
Nàng đi đến một vách núi, này cũng có thác nước đổ xuống.
Nàng nhìn vào mặt nước, tự nói: "Chuyện ở đây đã xong, cũng nên phi thăng thôi."
Chợt, nàng nheo mắt lại. Bởi vì nàng cảm thấy không ổn.
Nàng thầm nghĩ: "Hình ảnh vừa rồi nhìn thấy, trông thật quen."
Nàng cúi đầu xuống thấp, ngồi chồm hổm nhìn xuống mặt nước.
Một cái bóng người hiện ra trước mắt.
Là một cô bé tầm bốn, năm tuổi đang vung lên kiếm gỗ, liên tục trảm vào mặt suối. Cô bé liên tục hỏi mình một câu hỏi.
"Ta luyện kiếm vì cái gì?"
Nàng ngắm nhìn cô bé, đôi mắt không có cảm xúc, chỉ chăm chú nhìn.
Qua thật lâu, nàng vẫn ngồi ở đó nhưng đang bắt đầu lặp lại câu hỏi của cô bé.
"Ta luyện kiếm vì cái gì?"
"Ta luyện kiếm vì cái gì?"
"Ta luyện kiếm vì cái gì?"
Nàng mơ hồ nhớ tới câu hỏi này. Đây là câu hỏi của sư phụ hỏi nàng.
Nàng nhớ được, nàng luyện kiếm vì nàng thích.
Sau đó, nàng lại nhìn thấy quá trình chính mình trưởng thành.
Nàng nhớ được, nàng luyện kiếm không còn chỉ vì thích nữa, mà vì rất nhiều lí do khác.
Lúc đó, nàng đã chọn bỏ đi sơ tâm.
Nàng tiếp tục, nhìn thấy chính mình hiện tại.
Nàng ngây ngẩn.
"Đây là ta?"
Đây là ta, vì sao ta lại không còn nhớ được những lí do kia nữa? Ta đã quên, vì sao?
Bên tai nàng có một thanh âm vang lên, thay nàng trả lời. Giọng nói này không phải của ai khác, lại là giọng của chính nàng.
"Vì báo thù... Vì tiêu diệt Yêu tộc..."
Nghe thấy lời này, hai con mắt của nàng chợt lóe lên huyết quang, hiện ra từng sợi gân máu trên mắt. Nàng tự lẩm bẩm.
"Yêu tộc đáng c·hết... Yêu tộc đáng c·hết... Yêu tộc đáng c·hết..."
Giọng nói lại vang lên bên tai, lặp lại lời của nàng.
"Đúng vậy... Bọn chúng đáng c·hết..."
Lúc này, kiếm gỗ vốn đang yên lặng đeo bên đai lưng nàng chợt lóe sáng, tự động rời khỏi vỏ.
Nàng bất ngờ, ngẩng đầu nhìn về nó, thắc mắc hỏi.
"Vẫn Mộc, ngươi bị sao vậy?"
"Ngươi không có vấn đề, mà là ta có vấn đề sao?"
Nàng lắc đầu không hiểu, tự chỉ chính mình.
"Ta không có vấn đề. Ta rất ổn."
Vẫn Mộc Kiếm vẫn phủ nhận lời nàng. Sau đó, nó làm một cái tư thế giống như muốn nói "Ngươi không tin, cứ thử vung kiếm."
Nàng không chần chừ, đưa tay nắm lấy Vẫn Mộc Kiếm.
Nàng vung tay về phía thác nước, chém một phát thẳng vào vách đá.
Nàng chỉ vung tay đơn giản, không dùng lực.
Tay nàng chạm vào nước, vô tình lại cảm nhận được cái lạnh.
Cái lạnh này, rất lâu không cảm nhận đến.
Cái lạnh này, thật rất nhớ.
Nàng cúi đầu nhìn kiếm gỗ trên tay, không tự chủ lộ ra một nụ cười.
"Cảm ơn ngươi. Ngươi đã nhắc ta nhớ."
Nói xong, nàng đưa tay cầm lên Vẫn Mộc Kiếm, lại vung ra một kiếm.
Lần vung kiếm này, dùng toàn lực.
Thế nhưng, xung quanh không hề bị ảnh hưởng. Thác nước vẫn đổ nước, vách đá vẫn sừng sững.
Nàng đứng lặng yên ở đó thật lâu.
Trên người nàng không biết từ bao giờ đã có dây leo bò lên, cũng đã có tổ chim được dựng trên đầu.
Nàng rốt cuộc cũng mở mắt ra, mỉm cười nói.
"Ta luyện kiếm vì ta thích."
Lời nói này vừa phát ra, Vẫn Mộc Kiếm liền chuyển động.
Một kiếm trảm hư vô,
Huyễn cảnh cùng tan biến.
Hàn An Nhiên lâm vào huyễn cảnh, đối diện với tâm ma của chính mình. Tưởng chừng như lúc đó nàng đã bị chính tâm ma của mình nuốt chửng nhưng cuối cùng lại thoát ra thành công.
Mà ở thực tại, cũng chỉ mới qua chưa tới một khắc của đồng hồ.
Hàn An Nhiên mở mắt ra. Nàng cảm giác được nguy hiểm, lập tức tránh né.
Miệng lớn của hồ ly chuẩn bị đóng lại để cắn xé con mồi này lại xui xẻo để nó vụt mất.
Hồ Mẫn nhìn chằm chằm Hàn An Nhiên, cảm thán nói:
"Mê Huyễn Trầm Luân, có thể khiến bao người chấp nhận chìm vào trầm luân lại bị ngươi dễ dàng phá vỡ. Ngươi quả thật làm cho bản Vương mở rộng tầm mắt."
"Nếu đã như vậy, chúng ta đành cùng nhau c·hết thôi." Nói đến đây, nàng nhìn về phía tòa đảo bay ở nơi xa, cảm giác được Giao Trác còn đang nằm thoi thóp ở đó, không rõ sống c·hết.
Hồ Mẫn vừa nói, vẫn vừa tranh thủ làm việc.
Nàng lợi dụng việc Hàn An Nhiên lách qua một bên, liền thi triển Diệt Tuyệt Quang Trụ ở 4 đuôi, bắn thẳng về phía Tề Huỳnh đang hấp hối phía dưới.
Tề Huỳnh không còn sức phản kháng, thậm chí còn rơi vào hôn mê. Cho nên hắn không có khả năng chống đỡ.
Quang Trụ xuyên thủng thân thể Tề Huỳnh, cũng hủy diệt Võ Hồn của hắn.
Tề Huỳnh, vẫn lạc.
Hàn An Nhiên cũng không ăn chay. Nàng không hề giữ lại dư lực như trước đó nữa, thi triển Chỉ Uyên kiếm pháp lần nữa.
Nhất Niệm Sinh Kiếm, Vạn Kiếm Tề Xuất.
Vô số kiếm gỗ đồng loạt đánh thẳng về phía của Hồ Mẫn.
Ở vị trí gần như vậy, nàng không thể né.
Hồ Mẫn cũng không né, mà chọn kích phát uy lực của Nguyên Châu, tiến hành tự bạo.
Một đòn toàn lực của Kiếm tu đấu với Yêu Vương hậu kỳ tự bạo. Thật khó mà so sánh được ai yếu, ai mạnh.
Hàn An Nhiên cảm nhận được đối phương muốn dẫn nổ, đương nhiên sẽ không ở lại.
Nàng lập tức biến về phía sau, né tránh công kích của con Hồ yêu điên này.
Thế nhưng vượt ngoài dự đoán của Hàn An Nhiên. Hồ Mẫn không hề tự bạo, mà không biết từ lúc nào bên cạnh nàng lại xuất hiện một Hồ Mẫn khác.
Trong mắt Hàn An Nhiên hiện tại, có tới hai Hồ Mẫn. Nàng vội vàng sử dụng thuật pháp, tạo ra vô số kiếm gỗ bảo hộ chính mình.
Nhưng Hồ Mẫn đã tính trước, sao có thể để Hàn An Nhiên làm như vậy?
Đuôi cáo của Hồ Mẫn vừa hiện ra liền đã ngưng tụ thành Diệt Tuyệt Quang Trụ.
Lần này chỉ bắn một tia, nhưng lại nhằm vào thẳng châm đang cắm trên người của Hàn An Nhiên.
Đúng vậy. Chính là 1 trong 6 cây châm trước đó.
Trong khoảng cách mặt đối mặt gần như vậy, pháp thuật dựng tường Kiếm gỗ không thể nào nhanh bằng tốc độ bay của Quang Trụ.
Rắc. Rắc. Rắc.
Châm bị chiếu rọi, nát thành từng mảnh. Sáu huyệt mất một, nghịch mệnh không thành.
Sinh cơ lẫn linh lực của Hàn An Nhiên lập tức tiêu tán, mà nàng cũng già đi với tốc độ mà mắt thường có thể thấy rõ.
Hóa trung niên.
Hóa lão niên.
Cuối cùng, hóa thành cát bụi.
Hàn An Nhiên, vẫn lạc.
Đến cuối cùng, Hàn An Nhiên cũng chỉ có thể chấp nhận. Mắt nàng nhắm lại, mà khuôn mặt dần dần già nua lại hiện ra một vẻ thanh thản. Nhiệm vụ thất bại, thân tử đạo tiêu.
Tuy thế, tình hình của Hồ Mẫn cũng không hề ổn.
Một Hồ Mẫn bị dính phải toàn bộ sát chiêu Vạn Kiếm Tề Xuất của Hàn An Nhiên, đã không còn tồn tại.
Hồ Mẫn thứ hai, tiếp cận áp sát Hàn An Nhiên cũng không khả quan hơn.
Con dao hai lưỡi của việc cận chiến đó là có thể dễ kết liễu đối phương nhưng ngược lại cũng khiến đối phương dễ dàng làm vậy với vậy.
Hồ Mẫn ho ra máu tươi, tinh thần cũng không còn tỉnh táo. Trên bụng nàng bị Vẫn Mộc kiếm đâm xuyên qua, đang bị kiếm ý của nó tàn phá toàn bộ cơ thể.
Bởi vì đã sử dụng bí thuật tách rời Nguyên Thần, tạo ra phân thân nên nàng bị trọng thương càng thêm nghiêm trọng. Tự biết bản thân không qua được cửa tử, nàng cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng, lấy ra Nguyên Châu khỏi người, sau đó rơi đập xuống mặt đất.
Hồ Mẫn Yêu Vương, vẫn lạc.
Đến cuối cùng, đôi mắt đẹp của nàng vẫn nhìn về phía hòn đảo bay ở nơi xa. Nàng hoàn thành trách nhiệm với gia tộc nhưng cũng vì vậy mà thất hứa với đạo lữ của chính mình.
"Trác ca à, ta đi vào luân hồi chờ chàng trước vậy."