Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 156: Ngoại truyện Nghịch mệnh




Chương 155: Ngoại truyện: Nghịch mệnh
Hộp gỗ mở ra, từ đó hiện ra sáu thanh châm, là loại châm dùng để châm cứu cho người bệnh.
Kế Bi, lúc này đã kiểm soát thân xác đ·ã c·hết của Trịnh Cần, sử dụng Ngự châm thuật để điều khiển từng thanh châm một.
Mỗi thanh châm lần lượt rơi vào vị trí, chính xác đâm vào từng đầu mạch trên cơ thể của Hàn An Nhiên.
Kế Bi vận dụng thuật pháp này nhuần nhuyễn vô cùng, tựa như hắn chính là một tên y sư đã làm việc này suốt đời.
Chợt, Hàn An Nhiên rung nhẹ người trong giây lát. Là do cơ thể tự động phản ứng trước cơn đau, ngay cả nàng cũng không thể áp chế hết được.
Giờ phút này, bên trong cơ thể xuất hiện biến hóa. Linh lực của nàng vốn đã tiêu hao hết sạch thì bây giờ lại trở về nguyên vẹn, thậm chí còn tăng lên hơn nữa.
Không biết từ khi nào, trang phục ngụy trang đã bị rách mất, để lộ ra dung mạo của nàng. Khuôn mặt dịu dàng không son phấn đi kèm đôi mắt đen lãnh đạm. Nhưng nó lại đang biến đổi. Từng nếp nhăn trên trán bắt đầu xuất hiện. Mà tóc của nàng cũng biến. Mái tóc tung bay trong gió, từ màu đen óng ánh chuyển dần thành trắng bạc. Dấu hiệu lão hóa hiện ra, sinh cơ bắt đầu giảm dần.
Lục châm đâm vào, chuyển đổi sinh lực của nàng thành linh lực, cũng trợ giúp nàng tăng lên tu vi.
Đây là một chuyển trong Lục Châm Bách Chuyển. Tên gọi Nghịch Mệnh.
Giao Trác nằm ngơ ngác dưới đất đá vụn, không còn có khả năng di chuyển. Hắn trơ mắt nhìn thấy nữ nhân tưởng chừng như đã vô dụng trước mắt này hồi phục linh lực nhanh như tên bắn.
"Trác ca, ngươi không sao chứ?" Hồ Mẫn đến cạnh, dịu dàng thăm hỏi. Sau đó nàng chuyển dời tầm nhìn, đồng thời hiện ra một đôi mắt lạnh về phía hai người Kế Bi, Hàn An Nhiên.
Nếu như có thể g·iết người bằng đôi mắt, hai người này hẳn phải c·hết trăm, ngàn lần.
Giao Trác không còn sức trả lời, chỉ có thể cố gắng truyền âm, mang theo vẻ tràn đầy hối hận.
"Mẫn nhi, mau đi. Nữ nhân kia sắp hồi phục đủ linh lực, mục tiêu tiếp theo của nàng sẽ là ngươi. Mau chạy, chạy càng xa càng tốt. Cũng không cần lo đến ta. Chuyện ở nơi đây, chúng ta không còn có thể lo liệu được nữa."
"Ngươi không cần nói nữa. Chỉ cần cố gắng khôi phục thương thế đi. Ta tự có cách giải quyết." Hồ Mẫn nói xong, lấy ra rất nhiều linh dược cao cấp, đẩy toàn bộ vào miệng của Giao Trác.

"Mẫn nhi. Ngươi nghe ta..." Giao Trác không đếm xỉa đến những linh dược này. Hắn chỉ điên cuồng truyền âm khuyên nàng.
Nhưng Hồ Mẫn bỏ hết thảy ra ngoài tai.
Hồ Mẫn bước về phía trước, thân hình đi theo đó hóa to lên, trở về hình dáng Minh Hồ.
Nương theo cử động của nàng, hai mắt cáo tỏa ra bạch quang. Theo sau đó, toàn bộ lông cáo đồng thời phát sáng.
Ánh sáng lóa mắt hiện ra, ngăn lại toàn bộ tầm nhìn lẫn khả năng cảm giác xung quanh.
Thuật pháp Thiên Dương Tịch Nhãn.
Cũng trong cùng một khoảnh khắc đó, Hồ Mẫn cũng tan biến tại chỗ.
Độn quang lẫn vào không khí. Sau đó, Hồ ảnh xuất hiện ở bên cạnh hai người.
Đuôi cáo vung thành một đường cong v·út, bỏ qua vị trí của Hàn An Nhiên, trực diện công kích thân thể Trịnh Cần, hay hiện tại có thể xem như là Kế Bi.
Hàn An Nhiên cũng không phải hạng người tầm thường, đương nhiên sẽ không bị dạng t·ấn c·ông này làm cho kinh ngạc.
Ngón tay của nàng vươn ra, nhẹ nhàng chỉ một điểm về phía Kế Bi.
Kiếm ý lập tức xuất hiện. Số lượng kiếm gỗ nhiều không đếm xuể hiện ra, hóa thành một bức tường gỗ xoay tròn, bọc lại toàn bộ Kế Bi. Mỗi thanh kiếm tuy nhỏ, nhưng đều mang lại cảm giác tựa như đại thụ trong rừng sâu đã sừng sững đứng vững suốt bao nhiêu năm tháng.
Keng.
Đuôi cáo chạm vào tường gỗ giống như khi chân người đá vào tấm sắt vậy, không hề gây ra thương tổn nào cho đối phương mà còn tự làm đau chính mình.
Đồng thời, một phần lông cáo bị Kiếm Ý bén nhọn cắt đứt, tạo thành tổn thương cho Hồ Mẫn.

Hồ Mẫn không để ý v·ết t·hương, trong đôi mắt vẫn giống như trước đây mang theo một vẻ băng lãnh.
Trên ba đuôi còn lại bắt đầu xuất hiện linh lực hội tụ, cột sáng giao hội cùng nhau, vẽ thành một hình tam giác.
Diệt Tuyệt Quang Trụ xuất hiện, được bắn thẳng về phía của Hàn An Nhiên.
Hàn An Nhiên vẫn lạnh lùng như cũ.
Đối mặt với công kích này, trước mặt nàng hiện ra một thanh kiếm gỗ. Kiếm vừa hiện, liền trảm.
Hai đòn đánh khủng bố v·a c·hạm vào nhau, tạo nên dư chấn không hề nhỏ.
Hàn An Nhiên bị đẩy lùi lại hai bước chân. Còn Hồ Mẫn lui tận năm thước.
Ai mạnh, ai yếu đã có thể phân biệt rõ ràng.
Mọi thứ này đều diễn ra trong chưa tới thời gian một hơi thở.
Hồ Mẫn không cam lòng nhưng lập tức trở về nhân hình, hóa thành độn quang chạy trốn.
Hàn An Nhiên nhìn Kế Bi đang bị bọc lại bởi tường gỗ, rồi nhìn sang Giao Trác đang nằm gục không thể động đậy. Không suy nghĩ quá nhiều, nàng cũng hóa thành độn quang đuổi theo Hồ Mẫn.
Đợi đến khi chiến trường nơi này chỉ còn Giao Trác cùng Kế Bi thì tường gỗ tạo bởi kiếm gỗ cũng tan biến. Kế Bi bước ra khỏi đó. Hắn không nói lời nào, lập tức cách không túm lấy nhẫn trữ vật trên t·hi t·hể của chính mình cách đó không xa.
Kế Bi lấy ra một đống vật liệu bày trận, đem chúng tản ra khắp hòn đảo bay.
Tiếp đến, hắn niệm pháp quyết, tạo thành trận pháp. Sau đó, lại lấy chính mình làm trận nhãn, xem bản thân như vật liệu hạch tâm.
Kế Bi tĩnh tọa ngồi xuống, vừa bắt đầu mở trận, vừa đưa hết cả ý thức của bản thân trở về ngón tay của mình. Ngón tay này có vết ghép nối vẫn còn mới, hình dạng cũng không giống với chín ngón còn lại của Trịnh Cần.

Đương nhiên đây là ngón tay trước đó Kế Bi vất vả đổ dồn tu vi của chính mình luyện chế.
Bí pháp này giúp hắn đưa ý thức dồn vào một bộ phận của cơ thể cho phép hắn tiến hành đoạt xá t·hi t·hể kẻ khác.
Mà loại đoạt xá này không phải như thông thường. Điều kiện yêu cầu vô cùng hà khắc.
Một là cần phải lập tức thi triển bí pháp ngay khi đối phương vừa c·hết, thời gian trôi qua càng lâu càng khó có thể thành công.
Hai là người đoạt xá cần phải dùng tu vi làm vật dẫn để tiến hành quá trình đoạt xá.
Tuy mất đi tu vi nhưng cái lợi mà nó đem đến cũng rất lớn. Người đoạt xá có thể có được toàn bộ kiến thức và kỹ năng mà chủ t·hi t·hể trước đó sở hữu.
Chính vì vậy, sau khi đoạt xá thì Kế Bi liền có thể thực hiện được Lục Châm Bách Chuyển.
Bí pháp này của Kế Bi có tên: Đoạt Thi Hóa Công.
Về phần trận pháp, có tên là Cầm Tội Tản Linh Trận.
Mục đích của trận này để giam giữ, không cho người ở bên trong vận dụng thuật pháp, cũng không thể chuyển hóa Linh Khí xung quanh thành Linh lực.
Trận này nhắm vào Giao Trác. Kế Bi mang tu vi Luyện khí kỳ, không thể đối phó một tên Yêu Vương đang hấp hối. Chỉ có thể giam hắn lại, dùng trận pháp này nhờ thời gian g·iết c·hết hắn.
Dù cho có được nhiều linh dược đến đâu, không có Linh lực luyện hóa Linh dược liền sẽ vô dụng, trở thành đồ bỏ bên trong bao tử của Giao Trác mà thôi.
Một bên khác.
Hồ Mẫn bị Hàn An Nhiên truy đuổi, không thể chạy tới Địa Môn để thoát ra ngoài.
Vừa phải tránh né công kích từ phía sau của Hàn An Nhiên, vừa phải suy nghĩ đối sách, Hồ Mẫn chỉ có thể chạy vòng quanh bí cảnh này.
Chợt, trong lúc Hồ Mẫn còn đang suy nghĩ xem phải làm gì tiếp theo, có một tia sáng lóe lên, hướng về phía nàng.
Không là gì khác mà chính là chiến đao được ném tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.