Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 155: Ngoại Truyện Phản kích




Chương 154: Ngoại Truyện: Phản kích
Hàn An Nhiên mở to đôi mắt yên lặng nhìn người đối diện.
Kế Bi đang thi triển một loại bí pháp vô cùng kỳ dị. Lão già này cắn phăng một ngón trên bàn tay, lại dùng máu tươi đó làm huyết chú, tự mình tế luyện nó.
Sau đó, từng giọt tu vi của hắn được truyền vào chính ngón tay của mình. Dù cho không thể nhìn thấy được biểu cảm của đối phương qua lớp mặt nạ ngụy trang nhưng có thể đoán được đau đớn bên trong khó có thể tả.
Quá trình khiến tu vi của chủ thể không ngừng ngã xuống, rất nhanh liền từ Nguyên Anh trung kỳ viên mãn rớt xuống Nguyên Anh Sơ kỳ. Ngay sau đó, Nguyên Anh của hắn cũng dần dần tiêu biến.
Lúc này, Giao Trác Yêu Vương đột ngột công kích đến, hắn bỏ qua mục tiêu cũ, không thèm xử lý nốt Tề Huỳnh đang trọng thương nặng ở cạnh bên.
Hồ Mẫn cũng nhảy khỏi người hắn, để lộ ra chân thân.
Chính là một con hồ ly bốn đuôi khổng lồ, lông trắng như tuyết, dùng hết tốc độ lao đến chỗ kiếm trận.
Trên mỗi bốn đuôi nó tỏa ra ánh sáng, bắt đầu tụ về từng điểm đầu của phần đuôi.
Linh quang hội tụ, hóa thành một điểm chấm nhỏ. Hết thảy bốn điểm cùng kết nối với nhau, tạo thành một hình vẽ hình Kim Tự Tháp.
Kim Tự Tháp này vừa hiện ra, ánh sáng của không gian này cũng trở nên ảm đạm theo. Bên trong nó hiện ra một chuỗi phản ứng của Quang linh lực cùng Yêu lực của Hồ Mẫn, tạo thành một nguồn năng lượng khổng lồ.
Không hề do dự, nàng vung nhẹ đuôi, đem toàn bộ năng lượng này bắn thẳng về phía đối phương.
Một đường tia sáng bắt đầu từ vị trí của Hồ Mẫn, kết thúc ở vị trí của Kiếm Trận hiện ra, hủy diệt hết thảy mọi thứ trên đường đi.
Hàn An Nhiên lùi lại một bước, khóe miệng chảy ra máu tươi.
12 thanh chuôi kiếm tạo thành kiếm trận cũng không chịu nổi, lần lượt thay phiên nhau vỡ nát từng mảnh.
Trong khoảnh khắc này, gương mặt xinh đẹp của Hồ Mẫn hiện ra một vệt ý cười.
Giao Trác tận dụng cơ hội, lập tức dùng lại chiêu cũ, vung mạnh đuôi Giao vỗ về phía trước.

Giao Long Bãi Vỹ.
Đôi lông mày của Hàn An Nhiên chau lại. Mồ hôi cùng máu chảy quyện lại cùng nhau. Thương thế vừa rồi đương nhiên không nhẹ, nhất là khi nàng phải lãnh trọn đòn công kích này.
Dù thế, nàng vẫn y nguyên như cũ đứng chắn phía trước, bảo hộ cho Kế Bi.
Trước mặt nàng hiện ra một thanh kiếm gỗ, tay nàng vung lên nắm lấy, lại dùng toàn lực còn sót lại của mình đưa tay vung kiếm.
Kiếm gỗ tiến thẳng.
Kiếm ý bên trong ẩn chứa toàn bộ sở học tu kiếm cả đời của Hàn Y Nhiên.
Mà nương theo uy thế của nó, bên cạnh xuất hiện ra vô số thanh kiếm gỗ khác.
Kiếm ý gia điệp cùng nhau, tạo thành cảnh tượng hùng hồn.
Rừng cây xung quanh cũng thay phiên nhau hiện ra Kiếm ý tương tự, không hẹn mà gặp cùng hướng thẳng về phía Giao Trác đánh tới.
Cây cối xung quanh lần lượt mất đi sức sống, hóa thành từng khối gỗ c·hết. Lá rụng xuống thân cây, mang theo kiếm ý, mượn nhờ thế rơi xuống mà đẽo gọt thân cây, biến nó thành một cây kiếm hoàn chỉnh.
Chỉ trong một khoảnh khắc, kiếm gỗ từ một hóa vạn. Kiếm Ý phủ khắp bốn phương.
Nhất Niệm Sinh Kiếm, Vạn Kiếm Tề Xuất!
Ầm Ầm Ầm.
Kiếm ý chém vào đuôi Giao không ngớt, sau một kiếm liền tiếp đến mười kiếm, sau mười liền một trăm.
Thế công phá tưởng chừng như không thể đỡ nổi của Giao Trác rốt cuộc bị ngưng lại. Đuôi hắn cũng bị băm nát, để lộ ra phần xương ở đuôi. Vô số mảnh thịt vụn từ không trung rơi xuống.
Tiếp nhận đau đớn cực độ, Giao Trác trở nên điên cuồng. Hắn thân là con trai của Giao Long Yêu Hoàng, thiên phú nhục thân vốn bất khả chiến bại lại bị h·ành h·ạ đến mức này.

Niềm kiêu hãnh bị chạm vào, đã không thể nào giữ được cái đầu lạnh.
Hắn nén lại cơn đau, điên cuồng lao đến. Miệng Giao mở to, muốn nuốt chửng rác rưởi nhân tộc kiếm tu này.
Hàn An Nhiên không còn đủ sức phản kháng. Đòn vừa rồi đã dùng hết toàn lực của nàng. Nàng trơ mắt nhìn đối phương lao đến, tâm tình như cũ vẫn vô cùng kiên định.
Hồ Mẫn ở phía xa đang nhìn chằm chằm cử động của Tề Huỳnh cùng Tam Thi. Đột nhiên, nàng, trong lòng không hiểu, lại sinh ra cảm giác bất an.
Nhưng nàng không có thời gian suy nghĩ.
Tề Huỳnh bất chấp thương thế trên người, vung thẳng chiến đao về phía của nàng. Trên thân hắn lại hiện ra hình ảnh Mãnh Hổ lần nữa.
Chiến đao uy lực vô cùng mạnh, bên trong lại chất chứa Chân khí bá đạo.
Hồ Mẫn đã từng ăn qua thua thiệt, hiển nhiên sẽ né tránh không tiếp nhận.
Nàng theo bản năng tự vệ, lập tức thu nhỏ thân hình, trở về nhân dạng. Mượn ưu thế này, chỉ nhẹ nhàng lắc người đã né đi được đường đao.
Lần này nàng thành công né được cũng không quá quan trọng. Bởi Tề Huỳnh cũng không còn bao nhiêu sức lực, khả năng uy h·iếp đến nàng không nhiều.
Cùng lúc với hành động này, nàng cũng nhìn về phía Tề Huỳnh, ánh mắt không khác gì cách nhìn về phía một kẻ điên.
"Ngươi điên rồi sao? Sức lực yếu ớt đó cũng mơ tưởng nhúng chàm bản Vương?"
Mà khi lời nói của nàng vừa được thốt lên, bên cạnh cũng xuất hiện ba đạo thân ảnh đang hóa thành độn quang xẹt qua người nàng. Tốc độ siêu việt thực lực tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.
Tề Huỳnh ngã nhào xuống đất, cắm thanh đao làm điểm tựa, nhoẻn miệng cười, lại nhìn về phía thân ảnh đẹp tựa như tranh vẽ ở trên trời cao kia, hữu khí vô lực phun ra một câu châm chọc:
"Không nỡ g·iết ngươi rồi."
Hồ Mẫn nhận ra mình rơi vào mưu kế của đối phương, trong lòng càng thêm căng thẳng.

Ầm ầm ầm.
Âm thanh nổ tung truyền đến phía sau tai của Hồ Mẫn. Nàng vốn còn chưa kịp cảm giác đến tình huống phía sau lưng, liền đã xảy ra sự tình. Vốn dĩ còn muốn xuống tay diệt trừ thứ nhân tộc đáng c·hết này, cũng vì sự tình phát sinh đột ngột mà không làm.
Hồ Mẫn xoay người lại, hóa thành độn quang hướng về phía Giao Trác.
Ở phía bên kia chiến trường.
Trên thân Giao của hắn vốn đã vô cùng cứng cỏi của hắn, lại vừa xuất hiện thêm một cái lỗ thủng.
Giao Trác không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ một khắc trước, hắn còn đang chuẩn bị nuốt chửng Hàn An Nhiên. Liền sau một khắc đã b·ị đ·ánh nằm bẹp xuống đất.
Hàn An Nhiên vẫn lạnh lùng như cũ, quay đầu về sau. Nàng cất giọng, hỏi:
"Kế đạo hữu, ngươi thế nào?"
Kế Bi vẫn đang đổ dồn tu vi vào trong đoạn xương ngón tay kia. Hắn bình thản trả lời, không hề có chút đau đớn nào hiện ra trong lời nói:
"Đã đến bước cuối cùng. Bần đạo vừa rồi đã dùng bí pháp để thiêu đốt tu vi, đem ba cái Tam Thi kết hợp cùng một chỗ, bộc phát ra sát chiêu. Con Giao này hẳn sẽ không còn sức chống cự. Tiếp theo, ta cần phải nhanh chóng gia tăng tốc độ hoàn thành. Bởi vì tu vi mất đi kia nên tu vi sau khi đoạt thi thành công sẽ không được đến Trúc Cơ kỳ, vỏn vẹn dừng lại ở Luyện khí kỳ.
Nhưng việc này vẫn không ảnh hưởng đến kế hoạch hành động của chúng ta. Sau khi ta giúp ngươi hồi phục, đạo hữu phối hợp cùng với Tề đạo hữu vây g·iết con Hồ yêu kia, sau đó trở về đây mở trận, liền có thể đánh thức ta. Sau đó tiếp tục nhiệm vụ."
Nói xong, Kế Bi bắt đầu bấm niệm pháp quyết.
Mặc dù mất đi một ngón tay, nhưng khả năng kiểm soát linh lực của một vị tu sĩ từng là Nguyên Anh kỳ không phải đơn giản. Hắn vẫn dễ dàng sử dụng được bí pháp.
Sau câu niệm cuối cùng, hai mắt Kế Bi liền trở nên vô thần, cả thân thể cũng ngã gục xuống đất.
Hàn An Nhiên vốn muốn đỡ lấy, nhưng cũng vô lực.
Mà t·hi t·hể của Trịnh Cần ở bên cạnh, lại đột nhiên mở mắt, tay chân bắt đầu cử động.
Trịnh Cần đứng dậy, mở ra hộp gỗ, lạnh lùng nói:
"Hàn đạo hữu, ta bắt đầu. Ngươi cố gắng chịu đựng."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.