Chương 153: Ngoại truyện: Đối sách
Trong mắt ba người hiện ra một chút ảm đạm. Nhưng cũng chỉ một chút liền hết.
Nam tu sĩ họ Trịnh đ·ã c·hết tên là Trịnh Cần. Ba người còn lại lần lượt tên Hàn An Nhiên, Kế Bi, Tề Huỳnh.
Hàn An Nhiên dựng kiếm trận phòng hộ, bảo bọc mọi người lại.
Bên cạnh của Kế Bi không biết từ lúc nào đã thêm ra ba bộ t·hi t·hể, đồng loạt mang tu vi Nguyên Anh sơ kỳ.
Tề Huỳnh lấy ra cự đao, hai mắt vốn dĩ luôn bình thản đã biến thành màu đỏ máu. Đao của hắn cũng tràn ra sát khí, hướng thẳng đến phía tia sáng vừa rồi phát ra.
Không hề do dự, Tề Huỳnh phóng thẳng về trước. Trên người hắn mơ hồ hiện ra hư ảnh một con mãnh hổ.
Đao đến tựa như hổ trảo, mãnh liệt và cuồng bạo muốn xé tan con mồi.
"Yêu vật, đền mạng."
Kế Bi cũng phối hợp hành động, tầm mắt của hắn khẽ nhắm, túi trữ vật được thôi động.
Trên không trung lại thêm ra vô số khối xương trắng, cả người cả yêu đều có, bên trên chúng được khắc họa nhiều nét phù văn.
"Địa Cốt Sát Trận Nhập Tam Thi."
Kế Bi đọc ra pháp quyết, lại thi triển từng đạo thủ ấn trên tay.
Tay hắn đánh ra 1 chữ "Bi" hòa vào trong từng chiếc xương. Sau đó, tất cả xương trắng lần lượt dung nhập vào bên trong ba cỗ t·hi t·hể kia.
Ngay lúc này, trên thân của từng t·hi t·hể tỏa ra vô số Địa Sát chi khí, lập tức tăng tu vi của chúng từ Nguyên Anh sơ kỳ lên Trung kỳ.
"Hàn đạo hữu, ngươi hộ ta nhục thân. Ta cho Tam thi đối phó đối phương. Phía Tề đạo hữu cũng nhờ ngươi, để mắt."
- "Được."
Tam Thi lập tức phi độn tiến đến chỗ mà thủy cầu được bắn ra.
Đối phương cũng không ẩn giấu, lộ ra thân hình của chính mình.
Một bên dùng thuật pháp ánh sáng là Hồ Mẫn Yêu Vương, bên còn lại dùng thủy cầu là Giao Trác Yêu Vương.
Sở dĩ bọn hắn không tiếp tục ẩn nấp bởi vì đã bị phát hiện, không còn có thể như trước đó dễ dàng ẩn giấu khí tức.
Hai bên cũng không tốn thời gian nói nhảm. Nhân- Yêu hiện tại xem như tử địch, không cần thiết nhiều lời.
Giác Trác hóa thành hình Giao, xoay người phi độn, hướng thẳng đến phía của Hồ Mẫn.
Vừa rồi tách ra bởi vì thực hiện kế giương Đông kích Tây, giảm lại số lượng của đối phương, bây giờ nên hợp lại đối địch.
Hồ Mẫn cũng hiểu ý, lập tức muốn bay về phía hắn.
Thế nhưng chiến đao của Tề Hoành đã trảm đến trước tiên.
Hồ Mẫn mở ra phòng hộ, đồng thời thi triển thuật pháp Thiên Dương Tịch Nhãn lần nữa.
"Hừ."
Tề Huỳnh hừ một tiếng. Hắn bị ánh sáng cản lại, không tiếp tục tiến bước. Thế nhưng đao lại nhanh hơn.
Chiến đao xuyên phá vỡ phòng hộ nhưng cũng vì thế mà khựng lại.
Tuy vậy, chân khí đến từ bên trong đó vẫn tiếp tục tiến. Chân khí bá đạo vô cùng, đánh thẳng vào người của Hồ Mẫn.
Hồ Mẫn lùi lại một bước, khóe miệng nôn ra một chút máu. Nguyên Châu trong người nàng cũng bị Chân Khí ảnh hưởng đến, phải dùng đến một phần năng lượng để tiêu trừ chúng.
Giao Trác bay đến bên cạnh nàng, dìu lấy phần lưng. Hắn trợn mắt, gầm thét về phía Tề Huỳnh:
"Ngươi muốn c·hết!"
Kèm theo đó là tiếng Giao hống manh mẽ, mang theo uy áp của tu vi Yêu Vương viên mãn.
Tề Huỳnh bị uy áp đẩy lùi. Trong mắt lại không hề có một vệt sợ hãi, mà tràn đầy chiến ý.
Người của Võ Thần Điện, không sợ chiến!
Chiến đao trên tay hắn được chiến khí bao trùm, hòa cùng sát khí ban nãy.
Tề Huỳnh vung tay lên, tiếp tục tung ra một trảm.
Giao Trác thấy vậy, khinh miệt khịt mũi.
Giao trảo của hắn vung lên, kình khí ngưng tụ, phá nát một chiêu kia của Tề Huỳnh, tiếp tục bức lui đối phương.
Tiếp đến, Giao Trác vốn đã hóa thành Giao, lao thẳng đến hắn, sau lại xoay đuôi, dùng toàn bộ lực lượng mạnh không thể đỡ nổi ra đòn quyết định.
Giao Long Bãi Vỹ!
Tề Huỳnh giơ lên chiến đao chống cự, ánh mắt như cũ không hề có một chút sợ hãi.
Lúc này, Tam Thi cũng ra trận. Chúng chia ra làm ba vị trí phân biệt, xếp thành hình tam giác.
Địa sát chi khí từ trong người chúng tràn ra ngoài, tự thành trận pháp.
Địa Cốt Sát Trận!
Đuôi Giao mang theo uy thế không thể chống nổi, giáng thật mạnh về phía Tề Huỳnh. Vốn dĩ định dứt điểm nhanh đối phương nhưng nó không ngờ được, trợ thủ của đối phương kịp thời tới.
Phát giác được dị dạng, đuôi giao liền đổi hướng, tránh né cái này quỷ dị sát khí.
Giao Trác không khỏi kinh ngạc, nói:
"Thật là một nước cờ âm độc. Dùng địa sát chi khí dày đặc thế này làm trận pháp, mong muốn giăng bẫy ta."
Hồ Mẫn đã khôi phục lại thương thế, loại trừ hết Chân khí của Tề Huỳnh trước đó.
Nàng chuyển dời đôi mắt về vị trí của Hàn An Nhiên, nghi ngờ nói ra:
"Trác ca, kiếm tu kia rõ ràng là mạnh nhất nhưng lại chỉ đứng ở kia một mực thủ hộ. Bọn chúng hẳn đang có mục đích khác."
Giao Trác không vội, không chậm mà nói:
"Ừm, hẳn chúng ta đoán đúng. Tên kia hẳn có tác dụng quan trọng đối với chúng. May mắn diệt sát thành công.
Hiện tại bọn chúng đang câu giờ cũng vì muốn lấy lại tên kia."
Hồ Mẫn nghi ngờ càng sâu thêm, hỏi:
"Lấy lại? Chẳng phải hắn đ·ã c·hết hay sao?"
Giao Trác tiếp tục vừa t·ấn c·ông Tề Huỳnh, vừa tránh né Địa Cốt Sát Trận của Tam thi, lại tranh thủ giải thích cho Hồ Mẫn.
Lần này đơn giản chỉ là công kích bình thường, không dùng toàn lực. Bởi vì có Địa Cốt Sát Trận ở đó, Giao Trác không muốn đánh liều.
"Theo ta suy đoán, người bị g·iết kia hẳn của cái chỗ y tế kia, vì vậy nên chiến lực mới yếu như vậy. Nhiệm vụ của hắn tới đây phần lớn có liên quan đến việc làm r·ối l·oạn Long Mạch. Còn mấy tên này có nhiệm vụ bảo hộ hắn.
Cũng may, trực giác của Mẫn nhi ngươi nhạy bén, phát giác được hắn có chỗ không thích hợp, vì vậy mới chọn diệt sát hắn đầu tiên. Không ngờ lại là một cái thành công ngoài ý muốn.
Còn có tên kia dùng đến ba cái t·hi t·hể, còn có quỷ dị Địa sát chi khí. Hắn hẳn chuyên về thi đạo, có sở trường luyện chế t·hi t·hể."
Hồ Mẫn hiểu ý của hắn, vội cắt ngang nói:
"Ý ngươi là bọn chúng muốn đợi tên Thi đạo luyện chế t·hi t·hể của cái kia Y sĩ, sau đó mới tiến hành t·ấn c·ông chúng ta?"
Giao Trác vừa công kích Tề Huỳnh, vừa nói ra suy đoán. Mà Tề Huỳnh thì đã tiêu hao hết hơn nửa phần Chân khí trong cơ thể. Không còn chống cự được bao lâu, hắn liền sẽ bị Giao Trác chơi c·hết.
"Ừm, ta đoán không chỉ như thế.
Bọn chúng đáng lẽ có thể chọn cách hợp lại đối phó chúng ta trước, sau đó mới bỏ thời gian cho cái t·hi t·hể."
"Thế nhưng bọn chúng không chọn làm như vậy. Lí do hẳn phải nằm ở Luyện thi chi pháp.
Ta suy đoán cần phải lập tức luyện thi ngay lập tức, nếu không sẽ xem như bỏ."
Hồ Mẫn nhìn về phía Tề Huỳnh, trong con mắt đẹp lần đầu hiện ra một cỗ sát ý.
"Vậy chúng ta g·iết tên lưu manh này trước rồi đi đến phía kia. Tránh trường hợp bọn chúng có thể liên thủ."
Giác Trác không đồng tình, nói:
"Ta nãy giờ cố tình vờn tên này chỉ bởi vì đang thăm dò kiếm trận của người kia. Không hề đơn giản chút nào, đương nhiên đi đôi với nó sẽ tiêu hao không ít linh lực để duy trì." Nói xong, mặt hắn hơi một chút kiêng kỵ.
- "Ý ngươi là bây giờ chúng ta lập tức đổi mục tiêu, tiến hành toàn lực công kích nàng? Nhân lúc ả ta không thể toàn lực xuất thủ, chúng ta có thể nhất kích tất g·iết?"
"Không chắc chắn. Nhưng khả năng rất cao. Chỉ cần ả đàn bà này c·hết đi thì việc đối phó hai tên còn lại liền dễ dàng."