Chương 152: Ngoại truyện: Nguyên Tằm Tang Thụ
Nhân Yêu đại chiến đang đi vào giai đoạn quan trọng. Đa số cường giả của các tộc đều được điều động tham gia ở tiền tuyến, đi vào lãnh thổ Nhân giới.
Giao Trác và Hồ Mẫn là một trong số ít vị Yêu Vương còn ở lại bảo vệ hậu phương. Yêu Hoàng thì càng không cần nói, số lượng lác đác ít ỏi đếm không quá một bàn tay.
Giao Trác lấy ra một tấm bản đồ da thú, nghiêm giọng nói:
"Yêu giới hiện tại có hơn 50 đầu Long Mạch lớn nhỏ trên lục địa. Trong số đó, số lượng Long Mạch thiếu đi Yêu Vương canh giữ đã quá một nửa, cũng bởi vì bọn hắn được phái đi tiền tuyến.
Không rõ Nhân tộc muốn làm gì, nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất xảy ra. Chỉ cần hơn mười đầu Long Mạch bị r·ối l·oạn, Yêu giới nhẹ thì sẽ bị hủy một phần nhỏ, còn nếu như con số này tăng lên, thiệt hại có thể sẽ phải bằng diện tích của 1 Bộ."
Hồ Mẫn trợn to mắt ngọc, không thể tin.
"Cái gì? Nghiêm trọng đến vậy? Trác ca ngươi không đùa ta chứ? Vẫn còn có mấy vị Yêu Hoàng ở lại nữa mà."
Giao Trác lắc đầu, nói:
"Không thể hoàn toàn dựa vào các Yêu Hoàng. Nhân tộc đưa một số lớn Nguyên Anh tu sĩ đến đây, phía tiền tuyến hẳn sẽ có biến cố. Bọn chúng lần này hẳn có chuẩn bị kỹ càng, đương nhiên đã tính đến đối sách cùng các vị Yêu Hoàng kia. Yêu Hoàng bọn hắn cũng không thể giải quyết được hết thảy."
Nói đến đây, Giao Trác nhìn về phía Hồ Mẫn, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
"Cho nên, mỗi vị Yêu Vương chúng ta cần phải cố gắng hết sức mình xử lý ngoại địch, bảo vệ từng đầu Long Mạch.
Mà Mẫn nhi ngươi, cũng phải tham gia vào."
Hồ Mẫn không do dự chút nào:
"Ta biết ngươi muốn nói gì. Ta đến đây vì lo cho ngươi, đương nhiên sẽ không để ngươi tiến vào trong đó một mình."
- "Mẫn nhi, thế nhưng..."
"Không cần nói nhiều. Ý ta đã quyết, mau chóng theo đuôi bọn chúng."
Một nơi nào đó sâu bên dưới Long mạch.
Một tổ đội bốn người đang dừng lại, cẩn thận quan sát trước mắt.
"Địa Môn này không đơn giản. Dựa theo niên đại mà nói, hẳn phải từ rất rất lâu rồi. Ta đọc văn tự ghi trên này không hiểu." Nữ tu sĩ họ Hàn lắc đầu nói.
"Tiên Đường của chúng ta cũng không có ghi chép gì về loại văn tự này. Loại gỗ này, ta cũng chưa từng thấy qua. Tề đạo hữu, Kế đạo hữu có phát hiện gì không?" Tu sĩ họ Trịnh nói.
"Trịnh đạo hữu khéo đùa. Thời gian Võ Thần lập phái không bao lâu, sao có thể có dạng ghi chép cấp bậc này bên trong? Mà nếu có, một cái Ngưng Hồn tu sĩ nho nhỏ như ta sao có thể được tiếp xúc đến." Tu sĩ họ Tề cảm thán.
Vị tu sĩ cuối cùng im lặng suy nghĩ, sau đó lấy ra một tấm lệnh bài bằng gỗ, phía trên có viết một chữ "Bi". Hắn yên lặng so sánh rất lâu, cuối cùng có được đáp án. Hắn quay người lại, nói:
"Kế mỗ ngược lại với các vị, nảy ra một cái suy đoán."
"Lệnh bài này các ngươi hẳn cũng biết rõ lai lịch. Bốn đại chấp pháp của Tội Thi Ngục đều nắm giữ cho mình một cái. Nhưng có một việc ít người biết rõ, Lệnh bài được làm bằng một loại thần mộc hiếm có, Nguyên Tằm Tang Mộc."
Nữ tu sĩ họ Hàn kinh ngạc, hỏi:
"Là một trong thập đại thần mộc, có khả năng hấp thu Thiên địa Nguyên Khí để sinh trưởng? Cực kỳ mạnh ở khả năng trấn áp, là linh tài mà bất kỳ trận pháp sư nào cũng mong muốn? Nơi xui xẻo như các ngươi cũng có may mắn đạt được đồ vật bậc này?"
Nói đến đây, con mắt nàng chợt lóe sáng, nhìn chằm chằm về hướng cửa gỗ, hơi thở càng thêm dồn dập, lắp bắp không nói rõ lời.
"Không lẽ, cái cửa này... Cũng là Nguyên Tằm Tang Mộc."
Tay của nàng siết thật chặt đè nén, trong lòng lập tức nghĩ đến bản mệnh linh kiếm của chính mình.
Cửa gỗ cao lớn vô cùng, kể cả mấy con yêu thú to lớn như Giao Long, Đằng Xà cũng chỉ tốn một góc nhỏ nếu đi vào.
Tu sĩ họ Kế cầm trên tay lệnh bài, cũng cảm khái, nói:
"Phải gọi là Nguyên Tằm Tang Thụ. Đây là một cây còn sống, hoàn chỉnh nguyên vẹn chưa từng bị tác động đến."
Tu sĩ họ Tề cũng bị lời này làm động tâm. Hắn liếc mắt trên mấy tán cây, tìm kiếm Nguyên Tằm.
Tu sĩ họ Trịnh chợt ho một tiếng, quay lại chủ đề:
"Khục. Chư vị, nếu đã xác định được đây là Nguyên Tằm Tang Thụ, vậy cũng có thể chắc chắn phía trước đúng là nơi chúng ta cần tìm. Huyền Cơ La Bàn chỉ đúng nơi rồi. Nên nhớ chúng ta cũng không có dư dả quá nhiều thời gian, dù cho đã có các vị Nguyên Sư hỗ trợ cầm chân Yêu Hoàng của đối phương."
Tu sĩ họ Kế cầm lên la bàn, trở lại thần thái nghiêm túc, dặn dò:
"Bên trong hẳn có càn khôn khác. Địa Môn do Nguyên Tằm Tang Thụ tạo thành cũng không đơn giản. Đi vào cần phải càng thêm cẩn thận, không rõ ràng có yêu vật, quỷ quái gì sinh sống ở đó hay không.
La Bàn chỉ có thể dẫn chúng ta đến đây, còn lại phải tự đi tìm. Nếu như phát hiện được Long Mạch chi tâm, chỗ Nguyên Khí tụ hội cần phải lập tức làm theo kế hoạch trước đó."
Bốn người gật đầu nhìn nhau, sau đó lần lượt tiến vào bên trong.
Kết quả trái với dự đoán của bọn họ. Sau khi cẩn thận thăm dò bên trong, mặc dù Linh khí vô cùng nồng đậm, lại không hề có bất kỳ sinh vật nào sống ở bên trong.
Nhóm bọn họ tiến vào không gian này đã hơn một canh giờ nhưng vẫn chưa có bất kỳ manh mối nào.
"Những hòn đảo bay này rốt cục là thứ quỷ gì? Bên trong không hề có linh khí, nhìn qua chẳng khác gì một hòn đảo bình thường?
Tu sĩ họ Kế chau mày, vốn còn định nhắc nhở.
Chợt, một tia sáng chói lóa chiếu rọi vào tầm mắt hắn.
"Không xong. Là Thiên Dương Tịch Nhãn của Minh Hồ tộc. Không được nhìn nó, cũng không được cảm giác đến, mau mở ra phòng hộ. Trịnh đạo hữu, nhất là ngươi, mau..."
Nữ tu sĩ họ Hàn lập tức phản ứng được, xuất ra Kiếm trận bảo hộ, mà nàng cũng liền chuyển di đến vị trí của tu sĩ họ Trịnh trong chớp mắt.
Không chờ đến lời nói kết thúc, lại có một tiếng xé gió vang lên.
Một viên thủy cầu vụt bay thẳng về hướng nhóm người.
Nhanh hơn cả chớp mắt, liền đã xuyên thẳng vào đội hình, tiến vào vị trí trung tâm.
Kiếm trận lập tức mở ra, nữ tu sĩ họ Hàn cũng đã xuất hiện ở vị trí trung tâm. Xung quanh nàng còn xuất hiện thêm một đạo thân ảnh khác, là tu sĩ họ Tề.
Cả hai cùng lúc phản ứng, lập tức tiến về bảo vệ vị tu sĩ họ Trịnh.
Nhưng... đã chậm một bước. Chỉ trong khoảnh khắc chớp mắt kia, thủy cầu liền đã chạm đến tu sĩ họ Trịnh, xuyên thấu Nguyên Anh của đối phương.
Khi mà cả ba vừa mở ra thuật pháp đối kháng với tia sáng kia, vừa lấy lại được thị giác thì đã thấy được một đạo thân ảnh ngã xuống, ở giữa lồng ngực bị thủng một lỗ, mà Nguyên Anh bên trong cũng đã tiêu tán.
Tu sĩ họ Trịnh, vẫn lạc.