Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 151: Manh mối không ngờ đến




Chương 150: Manh mối không ngờ đến
Nguyễn Long Duy không chắc chắn mình đã đắc tội người nào.
Hắn mới tới thế giới này không lâu, đa phần đều chỉ an phận tu luyện, không cùng với người khác tạo nên xung đột.
Nếu như nói đến người mà hắn đắc tội, có thể liệt kê đến:
+ Hoàng Thái An, trưởng lão Vĩnh An Tông. An Lộc thành thuộc địa bàn của Vĩnh An Tông. Nhưng khả năng này khó mà xảy ra. Đối phương dùng công pháp ma đạo ra tay với hắn, cộng thêm đầu tư tốn kém để dùng Thiên Phạt. Vì thù của một tên tu sĩ luyện khí, không ai lại chi nhiều đến vậy, hơn nữa còn không phải là tử thù.
+ Quách quản sự: từng là người của Tiêu Thủy thương minh tại Ngụy quốc. Hắn từng bị Nguyễn Long Duy phá kế hoạch, nhưng cũng không có khả năng hao thủ bút lớn đến vậy.
+ Vị cường giả Hải Triều Tông: hắn từng gặp qua khi chạm đến Kiếm linh của Mục lão. Lần đó nhờ ngộ ra kiếm tâm mới thoát khốn.
Nghĩ đến đây, đôi mắt của hắn lóe lên một vệt tinh quang, phát hiện ra được vấn đề.
"Hẳn là người kia rồi."
Hắn từng nghe Lỗ Thâm chấp sự kể cho tình huống khi đó, mặc dù không nhiều nhưng đại khái hiểu rõ.
Sư phụ hắn hẳn đã đồng quy vu tận kẻ địch, Hải Triều Tông Tông chủ Hạ Hầu Trường Giang. Mà Mục lão rất có thể là thủ hạ của đối phương.
Như vậy tới nói, người bên trong kiếm linh hắn gặp có thể là một cường giả khác của Hải Triều Tông. Bọn chúng hẳn muốn g·iết ta bịt đầu mối nên mới ngụy tạo hiện trường giả.
Hơn nữa, người biết được thân phận của hắn khi đó, chỉ có Mục lão.
Đôi mắt thanh tỉnh của hắn hiện lên dao động, sau đó cụp nhẹ xuống nhìn đất.
"Là người muốn g·iết ta sao, Mục lão?"
Thi đạo tiền bối nhìn ra được tâm trạng của hắn, hỏi:
"Thế nào?"
Nguyễn Long Duy lại hành lễ từ xa với xương ngón tay đang bay, chân thành thật ý nói lời cảm tạ.

"Đa tạ tiền bối giải thích. Vãn bối rốt cuộc minh bạch sự tình. Tưởng chừng vấn đề này như đã lạc vào bên trong sương mù, rốt cuộc cũng đã được tiền bối cầm lên ngọn đèn rọi đường soi sáng cho vãn bối."
Thi đạo tiền bối nói tiếp:
"Được không cần dài dòng. Lão phu đang muốn nhờ ngươi một việc, giúp đỡ ngươi giải đáp nghi vấn trong lòng cũng là việc nên làm. Tiếp theo, ta lại nói đến việc ngươi bị chuyển di đến đây."
"Ngươi nói khi đó khí lực của ngươi vốn đã khô kiệt, nằm yên chờ c·hết. Sau đó nhắm mắt ngủ một giấc, tỉnh dậy đã khỏe lại, còn bị đưa đến nơi đây."
Nguyễn Long Duy gật đầu.
"Đúng vậy, tiền bối."
Thi đạo tiền bối nói:
"Cái này cũng chỉ là suy đoán, không có chứng cứ xác thực. Nhưng thôi ta cứ nói ra.
Ở thời đại của ta, trong tu chân giới có lưu truyền một cái thuyết pháp. Thuyết này nói Thiên Đạo vô tình, nhưng cũng hữu tình."
"Sở dĩ vô tình, bởi vì tạo công bằng cho chúng sinh.
Sở dĩ hữu tình, cũng bởi vì công bằng cho chúng sinh."
"Theo ta đoán, hẳn Thiên Phạt lần đó nhắm vào ngươi là sai. Ngươi là người rút kiếm nhưng lại không phải người gieo nhân. Muốn trừng phạt, đáng lẽ nên trừng phạt người gieo chứ không phải ngươi. Cho nên sau khi ngươi độ kiếp thành công, Thiên đạo cũng công bằng hộ ngươi một mạng, chuyển dời ngươi đến đây."
Nguyễn Long Duy kinh ngạc, vội vàng hỏi:
"Hộ ta một mạng? Nhưng chẳng phải chỉ cần cứu sống ta là được rồi sao?"
Nói xong câu này, hắn lại chợt hiểu ra, bổ sung thêm một câu.
"Chẳng lẽ ý của ngài, ta ở lại đó cũng sẽ c·hết trong tương lai. Người kia sẽ không buông tha?"

Thi đạo tiền bối gật đầu, nói:
"Theo ta suy đoán có thể là như vậy. Tây Vực mà ngươi nói có lẽ quá nguy hiểm, Thiên Đạo ắt hẳn tính toán được hết thảy đều là tuyệt lộ nên mới đưa ra phương án này."
Giống như đọc được suy nghĩ của đối phương, Thi đạo tiền bối nói tiếp:
"Cũng đừng nghĩ lợi dụng Thiên Đạo. Lần này là cơ hội hiếm hoi mà ngươi có được. Vốn dĩ Thiên Đạo rất ít khi [hữu tình] chứ đừng nói đến việc bị người khác lợi dụng. Trước đây tu tiên giới cũng đã có rất nhiều người thử làm những hành động còn vĩ đại hơn ngươi, mong muốn được Thiên Đạo ưu ái, thế nhưng sau cùng vẫn c·hết bởi vì Thiên Kiếp. Cơ hội mà ngươi có, có lẽ là cơ duyên vạn năm khó gặp." Ở lời nói cuối cùng, Thi đạo tiền bối không nén được nỗi niềm cảm khái.
Nguyễn Long Duy thắc mắc, tự hỏi:
"Cơ duyên?"
- "Chính là cơ duyên. Ngươi gặp phải Lôi kiếp, không c·hết mà còn sống. Cơ thể lẫn khí lực đều được Lôi kiếp gột rửa, hỗ trợ tôi luyện.
Ngươi không để ý sao? Tu vi của ngươi chỉ là Trúc cơ sơ kỳ nhưng thân thể lại không chỉ dừng ở đó."
Hắn hỏi:
"Không phải vì ta tu luyện Võ Đạo nên thân thể mới như vậy sao?"
Thi đạo tiền bối phủ nhận: "Không hề. Để ta kể cho ngươi một chuyện."
Sau khi nghe xong, hắn mới hiểu được. Hóa ra Võ Thần khi xưa sáng lập ra Võ Đạo, cũng phải độ kiếp ở từng đại cảnh giới. Cũng nhờ độ kiếp, Võ Thần hấp thu được Lôi kiếp chi lực, mượn nhờ nó đột phá giới hạn của bản thân.
Nguyễn Long Duy chợt nhớ đến trước đó. Quả thật sau khi đến Yêu giới, hắn mới bắt đầu phát hiện cơ thể của mình có điểm khác lạ. Nhờ vậy mới có thể ngộ ra phương pháp Tam Đạo Trúc cơ.
Như vậy tới nói, lần trước bị Thiên Phạt là cơ duyên sao?
Có nên nói một tiếng cảm ơn đến vị chủ mưu kia không? Ừm nhưng mà là ai ấy nhỉ?
Thi đạo tiền bối cắt ngang suy nghĩ của hắn, lại hỏi:
"Còn nghi vấn gì không?"
Nguyễn Long Duy lấy tay chỉ chính mình mà hỏi:

"Có cách nào cho ta trở về Nhân giới không tiền bối? Ở lục địa Yêu thú này khó mà có thể đột phá tu vi. Công pháp thiếu, truyền thừa thiếu, tài nguyên tu luyện cũng thiếu. Đã thế còn phải đối diện với nguy cơ sinh tử bất kỳ lúc nào."
Thi đạo tiền bối trả lời:
"Lão phu dù cho là Nguyên Anh tu sĩ, nhưng lạc hậu so với thời đại, sao có thể biết cách trở về? Như ngươi nói, hai giới này không nhận biết lẫn nhau, chứng tỏ cũng không có phương thức để qua lại."
Nguyễn Long Duy thở dài. Vậy là phải ở đây tu luyện cùng các bạn yêu thú rồi?
"Thế nhưng..."
Nghe hai chữ này, tâm tình hắn chợt chuyển. Hai mắt lập tức sáng lên.
"Thế nhưng làm sao vậy tiền bối?"
Thi đạo tiền bối không giận vì bị cắt ngang, chậm rãi nói tiếp:
"Như lão phu nói qua. Thiên Đạo có hữu tình, cũng có vô tình. Chỉ hộ ngươi một mạng, không hộ ngươi cả đời. Có lẽ đợi kiếp số của ngươi ở Tây Vực qua đi, ngươi liền có thể trở về."
Nguyễn Long Duy xúc động tột cùng. Muốn chạy lại ôm tên tiền bối này. Dù cho chỉ là một khúc xương cũng phải ôm.
Hắn thật chán cái này Yêu giới. Trốn chui trốn nhủi không dám đi đâu. Trải qua mười năm thôi mà đã như một tên người rừng. Về Nhân giới dù cho có nguy hiểm, nhưng cũng dễ dàng nâng cao thực lực lên. Đáng mạo hiểm lắm. Còn hơn ở Yêu giới này, thực lực không tăng nhanh, nguy hiểm còn ẩn giấu bốn phía. Chẳng hạn như cái Long Mạch này, vừa vào liền biến đổi. Quá là tà ma.
Hắn lại cảm ơn Thi đạo tiền bối lần nữa.
Thi đạo tiền bối hài lòng, chậm rãi nói tiếp:
"Như vậy lão phu cũng đã giải đáp khúc mắc trong lòng của tiểu hữu xong. Có thể yên tâm nhờ tiểu hữu một chút rồi."
Nguyễn Long Duy gật đầu đồng ý, sảng khoái đáp ứng:
"Tiền bối mời nói. Chỉ cần là việc trong khả năng, vãn bối nguyện dốc sức hoàn thành."
Đôi dòng của tác giả:
Các chương ngoại truyện sắp tới được ta trau chuốt rất nhiều. Độc giả đừng nên skip nhé.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.