Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 147: Đạo lữ ngày xưa




Chương 146: Đạo lữ ngày xưa
Hắn không hiểu nhiều về yêu đan. Theo suy đoán dựa theo thông tin từ Tiểu Huyền, yêu đan do yêu thú ngưng tụ Yêu lực mà thành, sau đó tiếp tục tích trữ yêu lực bên trong để dành sử dụng. Suy cho cùng, là đồ vật Hậu Thiên.
Mà Nguyên khí sinh ra đã có, là Tiên Thiên. Dù cho có thể tu bổ nhưng chất lượng lẫn số lượng đều không thể bằng.
Đem hai cái cùng so sánh thì có thể nhìn rõ bên nào trọng bên nào yếu.
Hắn chậm rãi đánh giá sức mạnh của Nguyên Châu, tự so sánh cùng thực lực bản thân.
Tường chắn vừa rồi không chịu nổi uy lực của Thừa Phong chỉ. Có thể do đối phương chủ quan, cũng có thể do đối phương yếu thực sự. Hắn không chắc chắn.
"Vì sao nó biết chủ động t·ấn c·ông? Do ý thức của Yêu Vương vẫn còn?"
Tiểu Huyền nhìn Nguyên Châu, lắc đầu phủ nhận:
"Không thể. Nếu như Yêu Vương còn sống, ta đáng lẽ đã phải c·hết. Sớm trước đó liền bị đoạt xá."
Nguyễn Long Duy nghe thấy khả năng này thì híp mắt lại cảm nhận Tiểu Huyền một lần nữa, sau một lát hắn nói:
"Vậy thì là lí do gì?"
Hiện tại Nguyên Châu cũng không có dị động, đối phương hẳn cũng đang thăm dò hắn.
May mắn, chính hắn cũng cần thời gian tính toán đối sách trước khi hành động.
Tiểu Huyền suy nghĩ cách dùng từ:
"Có thể nói nó đã sinh ra linh trí. Ừm, nói đúng hơn, là ký ức của Yêu Vương còn chưa thể tiêu tán, lâu dần được thiên địa linh khí ở nơi đây tẩm bổ, tạo thành linh trí của Nguyên Châu. Linh trí này chỉ có một mục đích duy nhất để tồn tại, là hoàn thành tâm nguyện trước khi c·hết của Yêu Vương. Sau khi hoàn thành xong thường sẽ lập tức tiêu tán. Mà linh trí tiêu tán cũng không ảnh hưởng Nguyên Châu. Chỉ cần xung quanh có linh khí, Nguyên Châu sẽ có thể được bảo quản."
Câu trả lời nằm ngoài dự đoán. Như vậy, đây cũng xem như sinh linh? Cũng như Chử Sen trước kia, đều có linh trí?
Nguyễn Long Duy không hỏi Tiểu Huyền nữa, mà nhìn Nguyên Châu hỏi:
"Ngươi biết giao tiếp?"
Nguyên Châu lặng yên không trả lời.

Hắn tiến lên một bước. Nguyên Châu vẫn yên tĩnh.
Hai bước, ba bước, bốn bước... Vẫn yên tĩnh như cũ.
Hiện tại, khoảng cách đã rất gần, chỉ cần đưa tay nắm lấy Nguyên Châu liền có thể cầm đến.
Câu hỏi cũ lại cất lên.
"Ngươi biết giao tiếp?"
Kèm theo đó, Nguyễn Long Duy vươn tay bắt lấy Nguyên Châu.
Ầm. Tường linh khí lại xuất hiện, chắn lấy tay của hắn.
Nguyễn Long Duy cảm giác đến tay bị tường chắn cản lại, còn bị nó cố gắng hấp thu tu vi.
Hắn nói một tiếng: "Ồ." Sau đó, ngón tay lại nhích lên lần nữa.
Thừa Phong Chỉ! Tường linh khí vỡ vụn một lần nữa.
Nguyễn Long Duy thu tay về, bình thản hỏi:
"Ngươi biết giao tiếp?"
Nguyên Châu vốn dĩ luôn luôn yên tĩnh, chợt phát sáng.
Ánh sáng nhấp nháy, báo hiệu đáp lại lời của hắn. Sau đó, nó chiếu ra một tia ánh sáng, gần về phía Nguyễn Long Duy.
"Ồ." Nguyễn Long Duy ngạc nhiên quan sát tia ánh sáng này.
Hắn cảm nhận được lực lượng của tinh thần bên trong, có điểm tương đồng cùng thần thức.
"Tiểu Huyền, đến đây."
Nguyên Cầu này muốn giao tiếp với hắn bằng cách giao lưu thần thức. Thế nhưng, hắn không ngốc.

Nguyên Cầu này lai lịch không rõ ràng, rất có khả năng lừa hắn. Mà trước đó còn có khả năng đoạt xá do Tiểu Huyền nhắc đến nên hắn đương nhiên sẽ cẩn thận.
Tiểu Huyền hiểu ý, sợ hãi nói:
"Tiên sinh, ngài muốn ta làm chuột bạch?"
Tiểu Huyền biết được từ "chuột bạch" do trước đây nàng từng nghe bọn thú non kể qua mấy lần thí nghiệm của Nguyễn Long Duy, ấn tượng để lại trong đầu vô cùng rõ ràng.
"Không phải chuột bạch, là thế thân." Nguyễn Long Duy lắc đầu nói.
Sau đó, hắn bồi thêm mấy câu giải thích: "Lại nói, chỉ có ngươi thích hợp làm việc này thôi. Thử nghĩ xem, nếu ta làm việc này, chẳng may gặp chuyện thì ai có thể cứu được ngươi? Nên nhớ, ta tu vi cao hơn, có thể hỗ trợ được ngươi, nên ta không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn."
Tiểu Huyền biết việc này hợp lí, tuy hơi e sợ, nhưng cũng không từ chối. Vừa nghĩ đến viên Nguyên Châu kia, bản thân lại không nhịn được mà nảy ra tham niệm.
"Được, để ta."
Nói xong, nàng bước đến tia ánh sáng kia, để nó xuyên thẳng vào đầu, cùng nàng giao tiếp.
Yêu Binh chưa cô đọng được thần hồn, thần thức bị hạn chế, chỉ có thể dùng cách này.
Sau một lúc, Tiểu Huyền trở về thanh tỉnh, gật đầu nhìn về phía Nguyễn Long Duy.
Hắn luôn tập trung quan sát nãy giờ, không hề cảm giác được dị thường.
"Ừm. Nói một chút tình cảnh của nó đi."
Tình cảnh ở đây, chỉ tâm nguyện của viên châu. Nguyễn Long Duy muốn giúp viên châu hoàn thành tâm niệm, từ đó đạt được đó. Đại khái như một loại nhiệm vụ trao thưởng.
Sau khi nghe Tiểu Huyền kể tình huống, hắn cũng đã nắm rõ được.
Yêu Vương Nguyên Châu này của một vị tộc nhân của Minh Hồ nhất tộc, dễ hiểu hơn thì nàng là một con hồ ly.
Nàng có một đạo lữ cũng là Yêu Vương, thuộc Giao Long nhất tộc. Lần đại chiến trước, nàng và đạo lữ bị buộc phải tham gia. Nàng chứng kiến đạo lữ c·hết đi, sau đó lại đến lượt mình. Trước khi c·hết, nàng chỉ có một tâm nguyện, đó là được chôn cùng người mình yêu. Đối với nàng như vậy đã đủ.
Nhưng thực tế không được như vậy. Đến c·hết nàng đã kiệt sức, tu vi không còn, vô lực di chuyển, đành phải nằm ở cách xa, ôm theo tâm sự mà c·hết đi.

"Tóm gọn lại, giúp nàng chôn cất nàng cùng đạo lữ, liền có thể đạt được Nguyên Châu sao?" Hắn nheo mắt nhìn Tiểu Huyền, nghi ngờ nói.
Đơn giản vậy sao? Ta nghi ngờ ngươi có vấn đề đó Tiểu Huyền.
Thế nhưng Nguyễn Long Duy cùng Tiểu Huyền có huyết thệ, dù cho có bị đoạt xá, đối phương cũng sẽ bị thệ này ảnh hưởng. Tu vi càng cao, ảnh hưởng càng lớn. Nếu như Tiểu Huyền thật sự đoạt xá thì hắn tự nhiên sẽ có thêm một nhân viên cấp bậc Yêu Vương.
"Đúng, tiên sinh tin ta đi." Tiểu Huyền không hiểu, ngơ ngác nhìn hắn.
"Được, vậy thì làm thôi. Ừm, cầm theo Nguyên Châu đi, cho nó nhìn xem."
Nguyên Châu nghe nói vậy, cũng tỏa ra ánh sáng, biểu hiện chính mình đang cao hứng.
Hắn tiến đến, nắm lấy Nguyên Châu trong tay. Lần này cũng không bị gạt bỏ.
"Hẳn là nó cảm giác được ác ý, thiện ý?" Nguyễn Long Duy thầm nghĩ.
Dựa theo vị trí của Nguyên Châu chỉ dẫn, Nguyễn Long Duy dễ dàng tìm được thi cốt của Hồ Ly Yêu Vương.
Không cần phải nói, Minh Hồ nhất tộc có kích thước khổng lồ, nhất là khi tu vi càng tăng lên cao. Khi hắn khai quật lên thi cốt của nàng, tựa như một bộ hóa thạch vậy, được bảo quản vô cùng kỹ lưỡng, hẳn phải nhờ có linh khí hỗ trợ bảo tồn.
Mà ở gần đó, cũng có 2 bộ xương người, tình trạng bảo tồn cũng không tệ. Đáng tiếc, trên người đối phương không có đồ vật gì, chỉ có ít mảnh vải quần áo còn sót lại, kèm bên cạnh đó là một mảnh gỗ mục nát và một thanh đao bị hủy. Chỉ có vậy cũng không xác nhận được là ai.
Tiện tay gặp phải, hắn cũng đào đất chôn hai vị này xuống, lát nữa trở lại chôn xong đôi Yêu Vương này sẽ lại niệm kinh một lần.
Tiếp đến, phải tìm đến thi cốt của Giao Long Yêu Vương.
Lại ngự kiếm bay hết hai ngày, rốt cục cũng đến nơi.
Hóa ra, điểm đến là một hòn đảo bay.
Vừa đến nơi, Nguyễn Long Duy liền tìm ra được vị trí của Giao Long. Ngay trên mặt đất nằm ngổn ngang một bộ xương dài ngoằn ngoèo. Bởi vì xương không bị bao phủ lại bởi đất cát nên đã bị tuế nguyệt dày vò, dần dần có dấu hiệu mục nát.
Có lẽ cũng là bất lợi khi ở trên cao, không bị thời gian c·hôn v·ùi xuống được.
Nguyễn Long Duy tản ra thần thức thăm dò xung quanh, kiểm tra thật kỹ trước khi rơi xuống.
Chợt, trong mắt hắn toát ra kinh ngạc. Thật sự kinh ngạc. Hắn tìm thấy được văn tự của Nhân tộc khắc trên một mỏm đá, gần đó còn có 1 một bộ xương khô đang ngồi xếp bằng, tựa như một người đang tĩnh tọa tu luyện.
Nhưng, trên xương khô rõ ràng không có sinh cơ! Đây chắc chắn là n·gười c·hết!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.