Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 146: Yêu Vương Nguyên Châu




Chương 145: Yêu Vương Nguyên Châu
Nguyễn Long Duy đi vào trong không gian kia, phía chiến trường cũng xảy ra chuyện.
Từng bộ xương cốt, tàn bảo vừa mới tiếp xúc đến Linh khí tuôn ra từ nơi kia, liền chậm rãi tiêu tán, hóa thành cát bụi trở lại thiên địa.
Không gian bên kia.
Trước mắt Nguyễn Long Duy xuất hiện một vùng đồng bằng mênh mông bát ngát. Cỏ xanh trải dài tựa như một tấm đệm bông, tùy ý có thể ngả vào nằm.
Hắn nhìn xuống chân, lẩm bẩm tự nói:
"Linh khí nhiều đến cỡ này, cả Thiên Kiếm Sơn Trang lẫn Hải Triều bí cảnh cũng không bằng được 1 góc. Là Thiên cấp Linh mạch ư?"
Sau, hắn lại ngước nhìn lên mây cao, càng thêm kinh ngạc.
Vô số hòn đảo trôi lơ lửng trên không, ở cạnh bên còn được móc lấy một sợi dây xích kim loại, có thể tưởng tượng ra nếu xích bị cắt đi, hẳn những hòn đảo này sẽ trôi xa, bay dạt giữa trời.
Hắn hỏi Tiểu Huyền:
"Từng thấy sao?"
Tiểu Huyền nghe được lời của hắn, cũng vừa lấy lại tinh thần. Nàng hiểu được, ý của hắn ám chỉ đến ký ức trong đầu nàng.
"Chưa từng thấy. Cũng chưa từng đọc qua."
Nguyễn Long Duy nghe vậy, khẽ thở phào một hơi. Hắn nhảy đến bãi cỏ xanh ngát phía trước, thả người chậm rãi nằm xuống.
"Tốt. Vậy có thể nghỉ ngơi trước."
Quá mệt mỏi. Mấy ngày không được nghỉ ngơi rồi, thật không dám lãng phí thời gian. Thế nhưng hiện tại lại khác, linh khí đã trở về, nên thư giãn một chút rồi.
Tiểu Huyền nhìn khắp nơi xung quanh, bản tính tò mò lại càng tăng thêm. Nàng chần chừ hỏi dò:
"Tiên sinh, ngài nghỉ ngơi. Ta đi kiểm tra xung quanh trước."
Hắn vẫn nhắm mắt nghỉ, Mộc linh lực trên thân bắn ra, hướng về phía sợi dây leo trên cổ tay Tiểu Huyền. Sau đó, miệng nhẹ nhàng nói một câu ngắn gọn:

"Được, cẩn thận."
Dây trên tay kia đơn giản chỉ là dây leo do Mộc Linh lực của Nguyễn Long Duy hóa thành. Bởi vì lúc trước ở trong Long Mạch đã gần cạn kiệt Mộc Linh lực bên trong đó nên bây giờ cần bổ sung. Có dây leo bên người, hắn cũng có thể dễ dàng cảm nhận được đối phương. Điều kiện tiên quyết là không đi quá xa hắn.
Tiểu Huyền gật đầu đồng ý sếp, sau lại rời đi.
Ta chỉ mới là Yêu binh, còn có thể đi bao xa được?
Cứ như thế, Tiểu Huyền chậm rãi thăm dò xung quanh.
Nơi đây mặc dù có linh khí rất nhiều, nhưng lại không có bóng dáng của yêu thú, thậm chí là động vật phổ thông, côn trùng bình thường cũng không.
Ngược lại, linh thảo, linh hoa, linh mộc đều có rất rất nhiều. Phẩm cấp thấp nhất cũng phải là nhị phẩm, cao cấp hẳn là tam phẩm, tứ phẩm.
(Linh dược: phân chia phẩm cấp từ thấp đến cao. Nhất phẩm đến Ngũ phẩm tượng trưng cho tu sĩ Luyện khí đến Hóa Thần.)
Thế nhưng, Tiểu Huyền không dám hái. Nàng nhớ lời dặn của Tiên sinh trước đó, hành động càng thêm cẩn thận.
Bước chân của nàng rất nhanh, thoáng chốc đã đi xa hơn trăm dặm.
"Thứ này... thứ này..." Giọng nàng đột nhiên gấp gáp, tay chân càng thêm luống cuống. Nàng không dám tin vào mắt mình.
Tiểu Huyền nhìn khắp xung quanh, lại liên tục quay đầu về phía sau nhìn ngóng. Tay phải nắm lấy tay trái, cố ngăn lại tham niệm, vừa muốn chạm đến vòng dây.
Lưỡng lự thật lâu, nàng quyết định tiến về phía trước.
Thật sự quá cám dỗ, không thể nhịn nổi.
Nàng rất tin tưởng người kia, nhưng đứng trước dụ hoặc lớn như vậy, nàng sợ hắn sẽ động tâm, tranh giành nó với nàng.
Tiểu Huyền không dám đánh cược, thứ này chính là thuốc bổ cứu mạng nàng đó. Sao có thể mạo hiểm tin tưởng người khác?
Nàng đưa tay chộp lên phía trước, mong muốn cầm lấy vật kia.

Ngay trong khoảnh khắc này, thiên địa chợt có biến!
Một thứ gì đó cảm giác có kẻ muốn đoạt đi đồ vật của nó, liền vội vàng phản ứng lại.
Thiên địa linh khí cuồn cuộn tụ về xung quanh vật kia, tạo thành một bức tường chắn, cản lại cánh tay kia.
Tiểu Huyền ngây ngẩn. Chuyện gì xảy ra?
Nguyễn Long Duy vốn đang nằm ngủ, chợt nheo mắt nhìn về phương hướng Tiểu Huyền rời đi. Hắn cảm nhận được có vấn đề phát sinh.
Vừa rồi, hắn đang hấp thu linh khí vào cơ thể, luyện hóa linh lực. Đột nhiên, linh khí dừng lại trong một khoảnh khắc, muốn hướng về phía kia chạy đi.
"Gây chuyện?" Hắn chán chường lắc đầu, lấy ra cọng cỏ lau vốn đang ngậm trên miệng.
Vù. Rít. Soạt.
Thân thể bật dậy, bay lên cao. Minh Nguyệt kiếm được gọi ra, đưa hắn thẳng đến hướng nơi xuất hiện dị biến.
Trên đường đi, lông mày của Nguyễn Long Duy càng nhíu chặt. Hắn cảm giác được, dây leo đang bị hút đi sinh lực.
Ở phía bên kia. Tiểu Huyền bị tường Linh khí cản lại, cũng giữ chặt luôn cánh tay của nàng. Nàng cảm giác được, Linh lực mà nàng vất vả lắm mới tu luyện ra tới, đang bị thứ quái quỷ này hút đi.
Tiểu Huyền dùng tay phải, lấy toàn bộ lực lượng đập thẳng vào tường linh khí, mong muốn phá vỡ nó. Nhưng nàng cũng chỉ là Yêu Binh, đặc biệt còn là một cái phế yêu, không gây được thương tổn gì cho tường chắn.
Cố gắng nhiều lần, vẫn không phá được. Nàng cố gắng điều khiển lực lượng tay trái, phá vỡ vòng dây, nhưng cũng không được.
Cảm nhận được linh lực trên tay đang bị hút đi, sắp tới hẳn sẽ tiếp cận đến toàn bộ cơ thể nàng. Điều này không thể xảy ra được, Yêu lực, Linh lực còn có thể tu luyện ra lại, nhưng Nguyên khí lại khác, muốn tu bổ sao mà khó khăn!
"Chỉ còn cách này ư?" Tiểu Huyền nghĩ thầm, lại đưa ra tay phải.
Tay phải nàng hóa thành một màu đen bóng, lộ ra một lớp giáp đen. Nàng muốn cắt phăng tay trái của mình, ngăn cản khí lực bị hút đi.
Đúng lúc này, một tia kiếm khí bay thẳng về phía nàng, thẳng hướng của tường chắn.
Kiếm khí vô cùng mỏng, uy lực lại vô cùng lớn. Trong chốc lát, nó liền xuyên phá được vào bên trong.
Khi vừa tiếp xúc được linh khí bên trong bức tường, kiếm chỉ liền p·hát n·ổ, dẫn phát đến toàn bộ kết cấu của linh khí bên trong bức tường đồng loạt sụp đổ.

Tiểu Huyền nhìn thấy đạo kiếm khí này, lập tức nhớ ra tên của nó.
Thừa Phong Chỉ!
Nàng thật sự xúc động. Vừa rồi còn nghĩ xấu hắn ta, thế mà bây giờ lại đến kịp lúc cứu nàng.
Suy nghĩ thế thôi, thực tế còn phải giải quyết chuyện trước mắt. Tiểu Huyền nhân cơ hội này, vội vàng rút tay trái ra, bật người về phía sau một khoảng cách xa.
Nguyễn Long Duy cũng vừa tới, hắn nhảy xuống kiếm, hạ xuống trước mặt nàng. Hắn không quay đầu lại, chỉ hỏi:
"Do ngươi làm?"
"Tiên sinh... ta... ta... Đúng, là ta làm." Tiểu Huyền vốn muốn giải thích, thề thốt phủ nhận nhưng rốt cục lại không dám nói.
"Nguyên nhân?" Hắn lại hỏi.
Tiểu Huyền liếc mắt nhìn thứ tròn tròn trong suốt trước mắt ở nơi xa kia, lại không dám nói dối, thành thật mà trả lời.
"Viên châu tròn kia. Ta muốn có nó. Nhưng vừa chạm vào liền đã bị nó cản lại, ngược lại còn muốn thôn phệ lực lượng trong cơ thể ta. Vật này ngàn năm khó gặp, ta thật không nỡ bỏ qua."
Nguyễn Long Duy nhìn lấy viên châu trắng, pha thêm chút hoa văn được vẽ bằng màu hồng. Họa tiết thoạt nhìn như một ngọn lửa đang bay phấp phới, nhưng lại không giống.
Hắn lại hỏi: "Châu này quan trọng đến thế sao?"
Nói xong, hắn xoay đầu về sau, nhìn thật kỹ thần thái của Tiểu Huyền. Nhìn xong, lại hỏi:
"Bổ khuyết Nguyên khí?"
Tiểu Huyền gật đầu, chân thành cáo tri:
"Đó là Yêu Vương Nguyên Châu, do Yêu Vương khi c·hết để lại. Cũng không phải Yêu Vương nào sau khi c·hết cũng có thể có.
Chỉ khi còn sống Yêu Vương có thể dung nhập Nguyên khí trong cơ thể cùng Yêu đan lại một chỗ, mới có thể tạo nên Nguyên Châu. Tỉ lệ đại khái là mười không được một."
Nguyễn Long Duy nghe xong, trong lòng quả thật hơi động. Vật này quả thật đáng quý, còn khó tìm đến vậy.
Bán đi sẽ được không ít linh thạch? Đến lúc đó chẳng phải có thể mua được thật nhiều công pháp sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.