Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 135: Tam Đạo Trúc Cơ




Chương 134: Tam Đạo Trúc Cơ
Nguyễn Long Duy là một người vô lý. Hắn vô lý đến mức ngộ ra Nhàn tâm khi còn chưa có tu vi.
Cũng bởi vì vậy, hành động của hắn không thể nào suy đoán theo lẽ thường được mà phải suy đoán theo logic của chính hắn.
Vốn dĩ hắn đã định sẽ tăng cao tu vi, sớm ngày đột phá đến Ngưng Đan cảnh, kết thành Linh Đan.
Thế nhưng dự định chỉ vỏn vẹn là dự định.
Vừa rồi, hắn cảm nhận được thời cơ chưa tốt, liền không ngần ngại hủy đi đạo hạnh của chính mình.
Đây cũng không phải là tu vi Trúc cơ sơ kỳ bình thường. Không phải đồ chơi mà cứ muốn hủy là hủy.
Tu vi của hắn đã củng cố suốt một thời gian dài. 8 năm ở Đông Uyên, đều được dành toàn bộ để củng cố tu vi, chứ không phải vội vàng tu luyện để tìm kiếm cơ hội đột phá lên trung kỳ, hậu kỳ.
Lần đoạn cơ này, đối với tu sĩ bình thường mà nói, gần như là tuyệt lộ.
Thế nhưng Nguyễn Long Duy lại khác. Hắn có Thiên linh căn Mộc hệ cùng dị biến Phong linh căn, lại kiêm tu Võ đạo, Kiếm đạo kèm với Hạo nhiên chi tâm. Cho nên, chỉ đơn giản 1 lần đoạn cơ chẳng thể gây nên thương tổn gì cho quá trình tu đạo của hắn cả. Ngược lại, lần đoạn cơ này đem đến cho hắn một trải ngộ mới, có thể tiến hành trúc cơ một lần nữa, với kinh nghiệm đầy đủ hơn cả trước kia.
Sau khi đoạn cơ, khắp thân thể như muốn sụp đổ. Nguyên bản thân thể này như một chiếc bình chứa dung tích Trúc Cơ lại đột nhiên thu nhỏ lại, biến thành dung tích Luyện khí kỳ.
Hạo nhiên chi khí, Chân khí, Linh khí không còn có chỗ chứa, bắt đầu tuôn ra khắp thân thể, tùy thời điểm đều có thể bộc phát gây tổn hại, liền có thể khiến cho tu vi rơi xuống thêm mấy bậc, trở về rác rưởi Luyện khí sơ kỳ.
Đây cũng là nhược điểm khi kiêm tu nhiều thứ, cơ thể bị nhồi nhét quá nhiều nếu như không cẩn thận bước sai liền sẽ nhận phải hậu quả khôn lường.
Nguyễn Long Duy lấy áo lông thú lau đi máu trên khóe miệng của mình rồi khởi động Tụ Phong Chuông. Vừa nãy hắn mới đánh giá sơ qua cơ thể, chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo.
"Tiếp tục, còn có thể tiếp tục."
Chín cái mai rùa tự hành chuyển động, lơ lửng trên không bay về các vị trí bày trận đã được định sẵn.

Tiếp đến, dây leo được hắn nuôi dưỡng bởi Mộc Linh khí đang lần lượt quay về.
Mộc-Phong linh khí tụ lại bên cạnh Nguyễn Long Duy, được hắn bắt đầu luyện hóa bằng tu vi Luyện khí kỳ của mình, mặc kệ cho việc cơ thể đã bắt đầu quá tải Linh lực.
Từng sợi Linh khí bị chuyển hóa thành Linh lực, luồn lách chạy quanh cơ thể, cũng bắt đầu cung cấp năng lượng để hắn bắt đầu đột phá Trúc Cơ kỳ.
"Mộc, Phong đủ, Tiên đã xong. Kế đến là Võ."
Tám năm qua, Võ đạo của Nguyễn Long Duy cũng chỉ dừng ở bước Luyện cơ kỳ, đạt đến mức độ như trong Võ Thần quyển ghi chép: cơ duỗi như ngự thủy.
Tùy ý điều chỉnh theo ý muốn, đạt đến cực hạn co dãn.
Chân khí luồn qua từng nơi trên thân thể, cố định lại những chỗ tổn hại, co dãn cơ thể để định hình lại các đoạn cơ.
Bởi vì cơ thể hắn trước đây từng là cơ thể của tu sĩ Trúc cơ kỳ, nên trong quá trình Luyện Cơ của Võ đạo, cũng sẽ bị ảnh hưởng của Linh lực của Trúc tu sĩ. Nhờ đó, dù cho thân thể bị đoạn mất Cơ, tu vi thụt lùi cũng không ảnh hưởng gì đến kết quả của Luyện Cơ trước đó.
"Kiếm."
Thừa Phong Kiếm ra khỏi vỏ, lại vui mừng rít lên kiếm âm, hết sức hỗ trợ chủ nhân điều khiển Phong linh lực đang được ngưng tụ trong cơ thể.
Mà Minh Nguyệt Kiếm cũng không kém cạnh. Hạo nhiên chi quang tỏa ra càng lóa mắt.
Nguyễn Long Duy dùng kiếm tâm cảm nhận Minh Nguyệt Kiếm.
"Bước đầu của kiếm đạo. Luyện kiếm."
Minh Nguyệt Kiếm thi triển ra những đường kiếm từ bình thường đến cao cấp, từ kiếm kỹ bình thường khi học ở Văn Lang, rồi Thiên Mộc kiếm quyết đến Thừa Phong kiếm quyết. Đều là tâm đắc của Nguyễn Long Duy tích lũy trong suốt thời gian qua.
"Kế đến, lấy Linh dưỡng kiếm, trợ kiếm thăng Linh."

Minh Nguyệt hấp thu Linh lực trên người của chủ nhân, lại chậm rãi luyện hóa chúng.
"Kiếm luyện Linh, tự sinh ra Linh.
Mượn nhờ Linh, trợ ta Trúc cơ."
Minh Nguyệt Kiếm đưa đoạn Linh vừa luyện ra vào cơ thể Nguyễn Long Duy, lại xuyên nó qua từng vị trí dư thừa trên cơ thể. Kiếm Linh đâm vào những phần cũ, hư hỏng trước đó của đoạn Cơ cũ, hỗ trợ cơ thể loại bỏ đi toàn bộ chúng. Mà cũng trong quá trình này, các v·ết t·hương gây ra do Kiếm đâm vào cơ thể cũng tự động được Kiếm Linh chữa trị.
Trước đó, kiếm đoạn Cơ. Bây giờ, kiếm khâu Cơ.
Cùng lúc này, Nguyễn Long Duy lợi dụng 3 loại lực lượng khác biệt này đang tụ cùng một chỗ với nhau, lại mượn nhờ Hạo Nhiên chính khí dung hợp ba loại lực lượng.
Cả người của hắn tỏa ra hào quang, mà Hạo nhiên chính khí cũng bắt đầu biến đổi.
Long ảnh hiện ra, gầm vang một tiếng thật lớn, chấn động bát phương.
Tiểu Huyền vốn đang nhập tập trung tu luyện, cũng bị thanh âm này làm hoảng sợ mà tỉnh lại. Nàng mơ hồ nhìn thấy loáng thoáng Long ảnh, lại bị âm thanh kia làm cho kh·iếp sợ.
Nàng run lẩy bẩy, lại không dám nói thành lời, nội tâm càng sợ hãi:
"Chính là cảm giác này. Không sai đi được. Vị này quả thật là Thánh tộc đại nhân. Thế nhưng động tĩnh quá lớn, e là sẽ bị mẫu hậu phát hiện."
Đây không là áp chế về cảnh giới, mà là áp chế về huyết mạch. Đối phương tự động sẽ cảm giác yếu kém hơn.
Long ảnh xuất hiện, đại diện cho đạo tâm của Nguyễn Long Duy, chính là Hạo Nhiên chi tâm, là Kiếm Tâm Thông Minh, cũng chính là Nhàn tâm.
Đạo tâm càng kiên định, Long ảnh càng mãnh liệt.
Long Ảnh gầm xong một tiếng, bắt đầu bay vào trong thân thể của hắn.

3 loại lực lượng Tiên đạo, Võ đạo, Kiếm đạo cũng vì vậy mà dung hợp cùng với nhau, cùng trợ Nguyễn Long Duy trúc cơ một lần nữa.
Năng lượng này mạnh mẽ vô cùng, hỗ trợ khôi phục toàn bộ chức năng của cơ thể, cũng khiến cho cơ thể rơi vào trạng thái đỉnh phong nhất trước nay chưa từng có.
"Chính là cảm giác này. Thời cơ mà ta chờ đợi đã đến."
Thần hồn được năng lượng khổng lồ cung cấp, bắt đầu cô đọng lại, từ khí hóa thành lỏng.
Mà cơ thể cũng đang thoát thai hoán cốt, chính thức vứt bỏ Phàm nhân chi thể.
Năng lượng khổng lồ tiến vào từng tế bào của cơ thể, trợ nó tái tạo lại.
Tiểu Huyền đứng ở phía xa, quan sát quá trình, nàng sợ hãi nghĩ, bất tri bất giác cải biến xưng hô:
"Đại nhân phá cảnh rồi sao? Đây là cảnh giới gì? Lực lượng nhìn qua hơn hẳn so với khi ta trở thành Tinh Hậu, thế nhưng lại kém hơn các Tướng Hậu khác."
Nàng không hiểu rõ cảnh giới của người ở trước mắt, thế nhưng hẳn cũng không đơn giản.
"Còn may, giống như sắp xong rồi. Hi vọng không kinh động đến mấy vị Yêu Tướng, Yêu Hậu ở gần đây. Đặc biệt là mẫu hậu nữa."
Nguyễn Long Duy thở ra một hơi, ngẩng đầu lên, mãn nguyện cười thật lớn:
"Ha ha ha. Tiên, Võ, Kiếm cùng trợ ta. Tam Đạo Trúc cơ. Thành!"
Nguyễn Long Duy không biết trước nay từng có ai thử qua loại này hay chưa, thế nhưng hắn vô cùng hưng phấn. Đây là do hắn tự mình thí nghiệm, từ đó lĩnh ngộ ra. Dù sao cũng đáng tự hào.
"Rầm, Rầm, Rầm!"
Trên trời chợt có tiếng sấm nổ, mây đen bắt đầu tụ lại ngay vị trí địa đạo.
Trong lòng của hắn có cảm giác, hiểu rõ sấm này có ý nghĩa gì.
Nguyễn Long Duy đứng bật dậy, đưa 2 tay cầm lấy 2 kiếm Thừa Phong, Minh Nguyệt, lắc đầu khẽ cười, lại phóng người bay lên mặt đất:
"Đến ngay. Lần trước chúng ta vẫn chưa phân thắng bại xong, vẫn phải tiếp thôi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.