Nhàn Du Vấn Đạo

Chương 134: Cơ hội lần này, tại hạ không cần.




Chương 133: Cơ hội lần này, tại hạ không cần.
Rất nhanh đã trôi qua 3 tháng ròng. Thời tiết vào mùa hạ, nắng trời chói chang.
Nhóm thú non nhận nhiệm vụ tìm kiếm chỗ ở mới, cũng tập cho bọn nó làm quen với việc hoạt động độc lập. Đây là sắp xếp của Nguyễn Long Duy, rốt cuộc hắn quyết định phóng sinh bọn nó đi. Vốn muốn mang đi theo nhưng lại cảm thấy khá vướng víu, ngược lại sẽ khiến bọn thú non gặp nguy hiểm trên đường.
Về phần Tiểu Huyền, nàng cũng đã bắt đầu bước vào tu luyện, tu vi tương đương với Luyện khí tầng một. Sở dĩ nói tương đương vì nàng vẫn còn yêu khí trong người, không phải nhân loại hoàn toàn.
Muốn trở thành nhân loại cũng không dễ, nhất là đừng nói đến việc trở thành nhân loại thông qua việc mượn dùng nguyên khí nửa nạc nữa mỡ của Nô tộc.
Nguyễn Long Duy ngồi ở trên giường, tĩnh tọa tu luyện, vừa phân tâm để suy nghĩ.
Qua nghiên cứu cộng với thông tin từ Tiểu Huyền, Nguyễn Long Duy kết luận Nô tộc mang theo huyết mạch của Yêu thú và Nhân loại.
Mà theo Tiểu Huyền nói, Nô tộc sinh ra quá yếu ớt, không có tí sức mạnh hay thiên phú nào của Yêu thú nên bị xếp vào hàng dưới cùng, trở thành Nô tộc. Lí do hẳn vì gen nhân loại của chúng trội hơn gen Yêu nên mới thành ra như vậy.
Tiếp đến là Bán Yêu. Cái này thì Nguyễn Long Duy biết, ở Nhân giới cũng có khái niệm Bán Yêu.
Bán Yêu cũng mang theo theo huyết mạch của Người và Yêu, thế nhưng bọn chúng lại có sức mạnh và thiên phú của cả hai tộc chứ không phải vô dụng như Nô tộc. Chính vì vậy, một số bán yêu mạnh mẽ cũng có vị trí cao ở trong một số Yêu tộc.
"Xem ra, quả thật khí tức trên người ta có phần giống với Nô tộc. Có điều, Nô tộc không thể có linh căn. Ắt hẳn do Thiên đạo không cho phép có tộc biến dị xuất hiện."
Ngoài nghiên cứu về Nô tộc, Nguyễn Long Duy cũng biết thêm được một chút về Thánh tộc.
Thánh tộc mà Tiểu Huyền nói đến, chính là bộ tộc lập ra Yêu giới ngày nay. Cũng chính nhờ tộc này định ra quy tắc mà Yêu giới mới không lâm vào hỗn loạn. Yêu Hoàng của các chiếm giữ mỗi nơi, không tùy tiện gây chiến. Chỉ riêng có Linh Nhĩ Kiến nhất tộc đến sau, mới không bị ràng buộc bởi quy tắc.
Nghe nói, trước đây Yêu giới vô cùng lớn, cũng vô cùng hỗn loạn. Chiến loạn xảy ra khắp nơi, mà Yêu Vương, hoặc thậm chí Yêu Hoàng c·hết đi cũng là chuyện bình thường.
Hệ lụy theo sau cũng vì thế mà đến, một tộc mất đi cường giả, liền sẽ đi vào xu hướng diệt vong. Cứ như vậy, không biết bao nhiêu tộc bởi vì trận đại chiến này mà bị tận diệt.

Mà ở vùng biển phía Đông Nam, nơi tiếp giáp của Đông Uyên cùng Nam Thổ, chính là nơi xảy ra trận chiến cuối cùng. Hơn mười vị Yêu Hoàng đã tham gia vào trận chiến đó, đánh sụp một góc của đại địa khiến cho Yêu giới chấn động.
Đại đại bị nứt ra, thiên địa Nguyên khí hao hụt, các Yêu Hoàng thay phiên nhau vẫn lạc.
Thánh tộc cũng bởi vì vậy mà phải xuất hiện.
"Thánh tộc xuất thế, chấn nh·iếp toàn cõi." Đây là nguyên văn câu nói của Tiểu Huyền.
Từng đầu địa mạch trong lòng đất đều phát quang, tùy thời khắc đều có thể nuốt trọn lấy toàn bộ Yêu Giới.
Không một tộc nào là ngoại lệ, dù cho nhỏ bé hay hùng mạnh đến đâu, sau ngày hôm đó, tất cả đều bị ám ảnh bởi 2 từ Thánh tộc. Dù cho có là bao nhiêu đời, ký ức truyền thừa trong đầu mỗi một Yêu thú đều kiêng kị 2 chữ Thánh tộc, cũng khắc sâu trong đầu một câu nói.
"Nếu như bọn chúng không ngừng, cùng lắm thì chúng ta diệt sạch một nhúm này, dù gì sau này lại có một lứa mới sinh ra."
Quá ngạo. Nhưng cũng có thực lực để ngạo!
Toàn bộ Yêu giới đều phải kh·iếp sợ. Bản đồ của Yêu giới cũng được chia lại, phân chia lợi ích đồng đều cho bộ. Mà các tộc cũng sẽ cạnh tranh tài nguyên, địa bàn thông qua thực lực.
Họ không cho phép Yêu giới xảy ra chiến loạn ở cấp độ diệt giới như thế này, cũng bắt buộc toàn bộ các yêu thú dùng Huyết Yêu Thệ để ràng buộc. Cấp độ của yêu thú càng cao, ràng buộc càng lớn. Thệ này có hiệu lực vĩnh viễn, truyền lại đời đời về sau.
Về sau, Thánh tộc tiếp tục ẩn thế, lánh đời không ra. Cho đến nay cũng đã vạn năm, Yêu tộc cũng đã dần quên đi nỗi sợ ngày hôm đó, thế nhưng 2 chữ Thánh tộc vẫn là một thứ gì đó mà chúng vô cùng kiêng kị.
Tiểu Huyền nói, Hoàng Hậu từng có một lần nhìn thấy một người của Thánh tộc, tu vi trên người chỉ ngang với Yêu Binh, đang hái Linh dược ở gần bờ biển Đông Uyên. Nhưng vị Thánh tộc này chỉ liếc nhìn người một cái, sau đó lại không tiếp tục quan tâm. Ánh mắt hờ hững, lạnh nhạt giống như nhìn cỏ rác.
Tiếc là, không có đoạn sau. Hoàng Hậu cũng không dám lỗ mãng.
Khi Tiểu Huyền kể đến đây, nàng nghi ngờ rằng, người này chính là Nguyễn Long Duy. Dù sao Thánh tộc rất hiếm khi ra ngoài. Mà vài ngàn năm với bọn họ cũng không tính là bao.

Thế nhưng, Nguyễn Long Duy cũng xác nhận rằng không phải. Vì chuyện này đã qua hơn ngàn năm, khi mà mẫu hậu của nàng vừa mới đăng Hoàng, còn hắn thì mới đến Đông Uyên chưa được 10 năm.
Còn về Thánh Lực mà Tiểu Huyền nhắc đến, đây lại là một vấn đề nhức đầu khác.
Tiểu Huyền phát hiện Thánh lực của Nguyễn Long Duy nhờ Huyết Yêu Thệ. Dù cho nàng chỉ có một phần Huyết Yêu Thệ rất nhỏ trong huyết mạch nhưng vẫn có thể cảm nhận được.
Như vậy tiếp tục suy đoán, huyết mạch của Nguyễn Long Duy tương tự với Thánh tộc nên mới làm cho Tiểu Huyền nhầm lẫn.
Nói cách khác, cái gọi là Thánh tộc, chẳng lẽ cũng là Long?
Như vậy, có nên đi tìm 1 cái Long để kết bạn, hỏi thăm tình hình thế giới một chút?
Hẳn không được. Dù sao trên người mình mang theo bí mật, theo lời Tổ Tiên ngợi khen, chính mình tính ra cũng hẳn là một món đại bổ. Long ăn vào hẳn cũng có không ít chỗ tốt.
Nguyễn Long Duy nghĩ đến đây, hơi rợn sóng lưng, chợt cảm thấy khắp nơi toàn là hố. Xui xẻo gặp phải một tên Thánh tộc sẽ m·ất m·ạng như chơi.
Nghĩ kỹ một hồi, hắn xác định bản thân cần mau chóng tìm cách tăng cao thực lực. Mục tiêu chắc chắn phải đạt đến Hóa Thần Nguyên sư thật nhanh, sau đó độ kiếp phi thăng.
Suốt cả tuần hôm đó, Nguyễn Long Duy chỉ trốn trong phòng, sáng thì tĩnh tọa tu luyện, tối thì tranh thủ nghỉ ngơi.
Hắn đang tìm kiếm thời cơ thích hợp để đột phá. Mà thời cơ này, cần một "điểm" hạn mức.
Suốt tám năm qua, hắn không muốn đột phá Trúc Cơ sơ kỳ cũng bởi vì lí do này. Hắn muốn xác nhận lí thuyết của mình, đem bản thân đạt đến trạng thái viên mãn nhất mới đột phá.
Ngày đầu tiên, không được. Linh lực tối đa trong cơ thể vẫn chưa được.
Ngày thứ 2, lượng Linh lực tối đa tăng thêm một bậc.

Ngày thứ 3, tăng thêm 1 bậc, nhưng vẫn không được.
Ngày 4, 5, 6, hạn mức tối đa lên xuống không ổn định. Vẫn không được.
Ngày thứ 7, trời đi vào chiều, gió lạnh bắt đầu thổi. Nguyễn Long Duy từ trong nhập định mở ra 2 mắt của mình. Hắn thầm nói:
"Đến lúc rồi."
Linh lực trong thân thể của hắn đã đạt đến tình trạng viên mãn nhất, độ tương hợp với cơ thể cũng đạt đến mức độ hoàn hảo.
Linh lực bắt đầu hóa thành năng lượng, tẩm bổ toàn bộ cơ thể của hắn. Mộc- Phong linh khí từ 4 phương, 8 hướng đổ dồn về địa đạo. Mà Hạo Nhiên chính khí, chân khí cũng hiện ra, hóa thành Minh Nguyệt Kiếm, hỗ trợ hắn đột phá.
Chợt, Nguyễn Long Duy nhíu mày, hắn cảm giác Linh lực trong cơ thể lại đột nhiên hao hụt đi một ít, không còn ở trạng thái viên mãn. Nhưng quá trình đột phá lại đang bắt đầu đi đến đoạn cuối, chuẩn bị thành công.
"Chẹp, bỏ đi. Không cần."
Kiếm tâm thông minh.
Minh Nguyệt Kiếm không cần nghe đến mệnh lệnh của chủ nhân, lập tức tự hành tung ra công kích, chém thẳng về phía trước.
Đường kiếm vô cùng gọn, cũng vô cùng chính xác, chém xuyên thân thể của Nguyễn Long Duy, nhằm vào nơi còn chưa được Linh Khí tẩm bổ đầy đủ.
Một tiếng Rắc giòn giã vang lên. Sau đó là hàng loạt thanh âm tương tự theo sau.
"Rắc. Rắc. Rắc..."
Từng đoạn Linh cơ trong cơ thể bắt đầu vỡ vụn, thần hồn cũng bắt đầu hóa từ lỏng thành khí. Tu vi vọt xuống như trượt dốc.
Sắc mặt hắn hơi xanh xao, cơ thể cũng dần thay đổi. Thoáng chốc, hắn liền từ bộ dáng thanh niên hơn 20 biến thành một vị thanh niên đã ngoài 30.
Kiếm đoạn Linh Cơ, đoạn đi tu vi, cũng đoạn đi cơ hội đột phá Trúc Cơ trung kỳ của hắn.
Nguyễn Long Duy hiện tại chỉ có vỏn vẹn tu vi Luyện khí viên mãn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.