Chương 132: Tiểu Huyền
Nguyễn Long Duy vẫn chưa rõ Thánh lực là gì, trên mặt vờ tỏ ra vẻ lúng túng, lại tiếp tục truy hỏi:
"Ai da. Cũng là do tại hạ bất cẩn để lộ ra lai lịch của bản thân. Thế nhưng cũng hết cách nha, ta cũng chỉ muốn giúp đỡ đạo hữu chữa thương mà thôi."
"Tiểu yêu đa tạ đại nhân giúp đỡ. Ân cứu mạng này ta sẽ báo tạ cho ngài sau, quyết không quên. Hiện tại vẫn cần ngài hỗ trợ giúp tiểu yêu khôi phục thêm một thời gian."
Tinh Hậu nói xong, sắc mặt vốn đã trắng càng trở nên trắng bệch, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi. Nàng hiện tại rất yếu, đã cố gắng giao tiếp hết sức.
Nguyễn Long Duy thu hồi lại lực lượng của mình ở nơi cổ họng nàng, lại khẽ lắc đầu.
Khó chơi thật sự. Ngươi không nói tiếp thì sao ta có thể hỏi ra thêm thông tin?
Mà lại, ta hỗ trợ ngươi bằng cách nào? Ta dùng chân khí lẫn Hạo nhiên chính khí chữa cho ngươi, nhưng có cái nào là Thánh lực đâu?
Hắn nghĩ một chút để cố phân biệt đâu là Thánh Lực, sau đó cũng từ bỏ. Cuối cùng hắn lại truyền thêm cho nàng cả Hạo nhiên chính khí lẫn Chân khí để ổn định cơ thể.
Lại nhiều ngày trôi qua, thoáng chốc đã hơn 1 tháng.
Nguyễn Long Duy dành phần lớn thời gian để đọc bản đồ, cũng như lựa chọn nơi để tị nạn. Nơi này hẳn sẽ trở thành chiến trường chính của Linh Nhĩ Kiến cùng 3 đại tộc.
Hắn nhìn vào bản đồ mà Linh Quy cho hắn, cơ bản đã xác định được vị trí hiện tại, nằm lệch về phía Nam của Đông Uyên.
Theo bản đồ của Linh Quy cho hắn, giới này được xưng yêu giới, là một khối đại lục khổng lồ, giống như Nhân giới. Nơi này cũng được chia làm 4 bộ, gồm có:
+ Vạn Niên Đông Uyên
+ Tử Bắc Băng Nguyên
+ Viễn Tây Sơn Mạch
+ Quảng Nam Nham Thổ
Nguyễn Long Duy quyết định đổi kế hoạch, sẽ tiếp tục hướng xuống phía Nam mà đi, ít nhất phải thoát ly được lãnh thổ của Linh Nhĩ Kiến và 3 đại tộc này.
Vốn dĩ lúc trước dự định sẽ đi một chuyến đến địa bàn của Linh Quy nhất tộc để vào Tàng Thư Các của bọn họ mượn đọc sách, thế nhưng việc toàn đội bỏ mình cũng đã làm hỏng dự định này. Sau đó, hắn còn dự định đi đến địa bàn của Thôn Lôi Cóc. Nhưng theo tình hình hiện tại thì lại không ổn. Ngay cả Tinh Hậu còn bị tính kế, vùng trung du này hẳn sẽ phát sinh tranh đấu kịch liệt nên khó mà di chuyển được. Hơn nẵ, bây giờ mà xuất hiện ở tộc địa của Linh Quy chẳng khác nào chui đầu vào rọ. Không ai sẽ dễ dàng tin lời một người lạ như mình, nhất là khi bọn họ có thể còn chưa biết tộc Phệ Huyết Ngư đã làm phản.
Đây rõ ràng là một mớ lộn xộn rối bòng bong. Tuyệt đối không thể chui đầu vào!
Theo phương án mới, tiến về phía Nam sẽ là địa bàn của Giao Long, cách xa bốn tộc kia. Tộc này có thể được xem như 1 trong 2 vị bá chủ của Đông Uyên cho nên tình hình chiến sự hẳn sẽ không lan đến, vừa vặn có thể tìm được nơi yên ổn tu luyện.
Trước tiên cố gắng ngưng đan, sau đó hẵng tìm cách quay về Nhân giới. Dù sao thực lực của Trúc Cơ cũng không đáng là bao trong cái thế giới này.
Nhưng vấn đề chủ yếu là, cần phải an toàn trốn vào được địa bàn của Giao Long, nếu không tất cả cũng chỉ là lý thuyết suông.
Xác định xong xuôi, hắn gấp lại bản đồ, đưa mắt nhìn về phía giường bệnh.
Tình trạng của Tinh Hậu cũng đã khá hơn, hiện đã có cử động được cơ thể, mà lực lượng của nàng cũng dần dần ổn định lại.
"Đạo hữu, ngươi cũng đã khỏe lại, hẳn cũng có suy nghĩ sắp tới sẽ làm gì chứ? Lần trước chúng ta vẫn chưa nói xong vấn đề này."
Tinh Hậu chậm rãi ngồi dậy, nhìn bản đồ da thú trên tay Nguyễn Long Duy, rồi hỏi:
"Đại nhân, Thánh tộc lánh đời đã lâu, ắt hẳn cũng không rành đường đi lại. Tiểu yêu mạo muội xin phép làm người dẫn đường cho ngài, như thế nào?
Đổi lại, ngài bảo vệ cho tiểu yêu trên đường đi là được. Ta thật sự không dám cầu gì thêm."
Bảo hộ sao?
Nguyễn Long Duy hơi ngoài ý muốn, hỏi lại:
"Đạo hữu không cần xưng hô với ta là đại nhân, ta và ngươi dù sao cũng từng cùng một cảnh giới, cứ gọi một tiếng đạo hữu là đủ.
Lại nói, Tinh Hậu đạo hữu, ngươi muốn cùng ta đi một chỗ sao? Ngươi có biết ta muốn đi đâu không? Dù cho ngươi đoán ra ta không phải người ở Đông Uyên, ngươi cũng không thể xác định ta không biết đường.
Xem ra đạo hữu có lá gan cũng thật lớn. Dám đánh cược hết thảy vào 1 khả năng chưa chắc chắn."
Tinh Hậu hơi chần chừ, lại cười khổ mà trả lời:
"Đại nhân, ngài không cần phải lừa ta. Lúc ngài ở trong tổ kiến nói chuyện với bọn Yêu tộc kia, ta cũng đã nghe qua. Ngài giống như rất muốn tìm hiểu về Yêu giới hiện tại, cũng muốn tìm kiếm một thứ gì đó.
Nếu như vậy, ta vừa vặn có thể trợ giúp cho ngài. Ta vẫn còn có Hóa Thần truyền thừa ở trong đầu, hẳn sẽ có không ít ký ức cần thiết cho ngài.
Về phần khí tức Thánh tộc trên người của ngài, ta cũng có biện pháp giúp ngài che giấu.
Thêm nữa, ngài không cần gọi tiểu yêu là Tinh Hậu. Ta vốn dĩ đã thoát ly Mộc Linh Nhĩ, cũng đã từ bỏ cái tên này. Ngài gọi ta một tiếng Tiểu Huyền là được."
Ừm, ký ức truyền thừa cũng lợi hại, vừa vặn có thể mượn nhờ tầm mắt của Yêu Hoàng để nhìn rõ hơn Yêu giới.
Lại nữa, khí tức Thánh tộc là gì? Ta hoàn toàn không hiểu rõ. Thế nhưng nàng có thể giúp ta ẩn giấu thứ này, hẳn cũng sẽ rất có ích. Có dịp phải tìm cơ hội hỏi rõ về Thánh tộc mới được.
Mà nàng nói tên gì? Tiểu Huyền sao? Huyền trong thiên địa huyền hoàng, trời đất vàng đen?
Hắn nhìn làn da trắng nõn đang dần hồi phục sau thương thế của nàng, lại liên tưởng đến màu đen của chữ Huyền. Trong đầu âm thầm nghĩ rõ là không hợp.
Nguyễn Long Duy trầm tư suy nghĩ rất lâu, mới nói:
"Được, Tiểu Huyền đạo hữu. Ta đáp ứng yêu cầu của ngươi. Thế nhưng ngươi cần phải nhanh chóng hồi phục. Chậm nhất là 3 tháng sau chúng ta sẽ xuất phát."
Tiểu Huyền nghe xong, trong lòng thả lỏng vô cùng, nàng vui vẻ nói:
"Tốt thôi, Long đạo hữu. Ta hiện tại đã cử động được cơ thể, cũng đã có thể tự mình tu luyện được rồi. Đến lúc đó đã đủ để bước vào cảnh giới Yêu Binh 1 lần nữa."
Nàng nói xong, lập tức tiến hành tu luyện. Linh khí lẫn yêu khí bắt đầu tụ lại quanh đan điền, chuyển thành năng lượng nuôi dưỡng cơ thể nàng.
Chợt, một tiếng "Bộp" phát ra.
Nguyên khí bắt đầu r·ối l·oạn, ảnh hưởng đến toàn bộ cơ thể. Năng lượng vừa mới được chuyển hóa chỉ trong chốc lát liền đã biến mất, gây tổn hại đến nội tạng.
Nguyễn Long Duy khẽ lắc đầu. Hắn hỗ trợ đưa khí của mình vào hỗ trợ. Hơi hơi suy nghĩ một chút lại lấy ra mấy chiếc lá, truyền linh lực vào đó tạo thành hình vẽ.
Làm xong, hắn ném mấy chiếc lá về phía Tiểu Huyền lúc này đang mệt mỏi vì bị phản phệ, nhẹ giọng mà nói:
"Ừm, đạo hữu cố gắng tu luyện theo cái này là được. Bản này không phải tốt nhất nhưng hiện tại có thể giúp được ngươi. Còn về cách tu luyện cũ của ngươi, quên đi cũng được rồi. Như ngươi đã nói, ngươi không còn là Tinh Hậu, mà là Tiểu Huyền. Mà đã là Tiểu Huyền thì cũng nên tu luyện công pháp thuộc về nhân tộc."
Hắn ở cùng nàng cả tháng qua, cũng hiểu rõ thương thế trên người nàng không hề đơn giản.
Công pháp trên chiếc lá chẳng qua chỉ là công pháp tầm thường nhặt được của đám đệ tử Vĩnh An Tông trước kia, sau đó được cải biến lại để thích hợp cho thân thể của Tiểu Huyền tu luyện. Xem như miễn cưỡng đạt quy cách để cho nàng nhập môn luyện khí.
Nguyên khí bị r·ối l·oạn dẫn đến mất hết tu vi, hiện tại cho dù có tu luyện để khôi phục thì cũng sẽ mất đi mỗi khi nguyên khí bị r·ối l·oạn. Muốn chữa cái này rất khó, phải trị tận gốc vấn đề ở nguyên khí này.
Cho nên hắn chỉ có thể tạm thời chữa cháy bằng cách chọn công pháp ít xung đột với nguyên khí của nàng nhất mà thôi. Càng đơn giản càng hiệu quả. Công pháp quá cao cấp cũng phải phụ thuộc vào người sử dụng nó.
Mà theo hắn biết được, chỉ có một loại đan dược chữa được vấn đề này, tên là Hồi Nguyên Đan. Đan dược cấp bậc Nguyên Anh. Ở nhân giới kiếm được nó cũng đã khó như lên trời, chứ đừng nói ở Yêu giới như hiện tại. So với Bổ Linh Đan mà trước kia hắn từng nói xạo qua với Lỗ chấp sự hẳn là một chín một mười.
Yêu Hoàng nhị đại bị vứt bỏ này xui xẻo. Khó cứu rồi.