Chương 119: Lực bất tòng tâm
May mắn thay, Duy kịp phản ứng kịp với v·ụ n·ổ nhưng tiếc là không kịp thời gian để thông báo với đoàn Kim Sư.
Ngay khoảnh khắc hắn hô to, cả người đã phải ngã về sau, lưng cũng thuận thế xoay theo, nhờ vào xu thế lộn nhào để nhún hai chân bật về sau.
Tiếp đến, hắn co người lại, đưa đầu gối sát người chuẩn bị tiếp nhận v·a c·hạm.
Tay phải cầm kiếm thả lỏng ra, cán kiếm lơ lửng ở bên bàn tay. Đúng lúc này, nó rời khỏi tay.
Còn lại tay trái đang vận La Toàn Hoàn thì đẩy ngược về v·ụ n·ổ, ý đồ mượn nhờ La Toàn Hoàn để triệt tiêu bớt đi lực xung kích và dịch độc bay ra từ cơ thể kiến.
Nhưng mà La Toàn Hoàn bị đổi hướng đột ngột nên uy lực bị giảm xuống, không thể nào là đối thủ của v·ụ n·ổ do mấy chục con Linh Nhĩ Kiến tự bạo.
Tuy nhiên Nguyễn Long Duy không quan tâm, hắn chỉ là muốn mượn nhờ La Toàn Hoàn tiêu trừ bớt uy lực mà thôi. Giảm được bao nhiêu tốt bấy nhiêu.
Sau khi Thừa Phong Kiếm rời khỏi tay chủ thì phóng như tên bay về phía cầu máu.
Kiếm đâm xuyên cầu máu, v·a c·hạm cùng dịch thể bên trong nên bị giảm đi uy lực, chỉ có thể xé toạc một vài lớp màng nhỏ.
Nhưng như vậy cũng đã đủ. Cầu máu bị mở ra, Minh Nguyệt Kiếm liền phóng tới.
Minh Nguyệt Kiếm đâm qua cầu máu mà không hề bị cản lại, đâm thẳng vào người của Ngư Nhất.
Chỉ đáng tiếc, bởi vì v·ụ n·ổ tạo ra sóng xung kích cho nên hướng bay của Minh Nguyệt Kiếm cũng bị tác động đến, nhát kiếm lệch một nhịp, chỉ đâm được vào đuôi cá.
Nguyễn Long Duy thầm tặc lưỡi cho qua, tự than trong lòng câu đáng tiếc.
Tuy rằng hiện tại hắn đã co tròn người lại, giảm lại bề mặt tiếp xúc với v·ụ n·ổ nhưng kết quả vẫn bị thổi bay về sau.
Khi bị thổi bay xẹt qua cầu máu, Nguyễn Long Duy cũng tiện tay thu về Thừa Phong Kiếm.
Đường hầm không phải là một con đường thẳng cho nên Nguyễn Long Duy không bị thổi bay về phía nhóm Kim Sư mà bị thổi vào bên trong một đường hầm khác.
Cơ thể hắn cuộn tròn lại, tựa như một trái bóng liên tục va đập vào tường hầm.
Tuy rằng quá trình này nhìn qua vô cùng thuận lợi với Nguyễn Long Duy nhưng trên thực tế hắn nhận không ít tổn hại.
Đầu tiên là về linh lực, sử dụng La Toàn Hoàn tiêu tốn rất nhiều linh lực và chân khí. Đây là sát chiêu của Nguyễn Long Duy, đương nhiên điều kiện sử dụng sẽ không dễ dàng.
Mà lúc nãy Nguyễn Long Duy còn phải thêm linh lực ngoài định mức để tăng cường uy lực La Toàn Hoàn.
Thứ hai, Nguyễn Long Duy đưa lưng về phía v·ụ n·ổ, dẫn đến da hổ phía sau lưng bị rách tan. Toàn bộ thân thể bị phơi bày ra, tiếp xúc trực tiếp với lượng nhỏ dịch độc không bị La Toàn Hoàn tiêu trừ hết.
Dù cho Nguyễn Long Duy tu luyện Võ đạo, đã có được mình đồng, da sắt thì cơ thể có thể vẫn nhận tổn thương.
Lưng hắn bị mảnh giáp vỡ của Linh Nhĩ Kiến đâm vào chi chít. Tựa như một mảnh giấy trắng bị vẩy mực, hiện ra đầy lỗ.
Mà dịch độc men theo v·ết t·hương, chui vào trong cơ thể bắt đầu ăn mòn từng tế bào.
Đồng thời khi bị thổi bay, hắn không thể tự khống chế phương hướng, sau cùng rơi vào trong một nơi đầy dịch độc, bị đẩy thẳng đập mặt vào tường, Thừa Phong kiếm nương theo cũng cắm vào bên trong.
Phải mất chút thời gian sau khi choáng, Nguyễn Long Duy mới có thể tỉnh lại.
Hắn cố gắng khuỵu gối ngồi dậy nhưng không thể, toàn thân đã bị dịch độc thấm vào. Vừa mới chật vật lắm để có thể gượng dậy thì liền ngã gục xuống.
Mảnh giáp kiến bị đè lên, tiếp tục ghim chặt vào trong.
"Aaaaaaaaaaa."
Nguyễn Long Duy la lớn tiếng, cảm giác đau đớn tột cùng, khóe mắt không tự chủ tuôn ra vài giọt nước.
Hắn cố gắng khống chế chân khí cùng hạo nhiên chính khí để chặn lại dịch độc không cho phát tán, rồi lại dùng thần thức ngự kiếm, đem Thừa Phong Kiếm rút ra khỏi tường.
Dùng kiếm để thừa phong, chầm chậm nâng lên cơ thể.
Quá trình này rất chậm, bởi vì Nguyễn Long Duy vừa hạn chế linh lực tiêu hao, vừa làm cho cơ thể không cử động mạnh, hạn chế dịch độc lan tràn.
Dù cho có chân khí và Hạo nhiên chính khí bọc lại nhưng số lượng dịch độc vẫn là rất lớn.
Khi trải qua quá trình dài lê thê tự đỡ chính mình dậy, Nguyễn Long Duy vẫn luôn giữ cảnh giác, cảm nhận xung quanh.
"Ừm, không đuổi theo sao?
Có lẽ nhát kiếm kia tuy chệch hướng nhưng đâm vào vẫn đủ sâu.
Mà không biết bọn Kim Sư có bị v·ụ n·ổ ảnh hưởng không? Lúc đó phải hơn trăm con Linh Nhĩ Kiến, khả năng cao khó mà tránh thoát hoàn toàn.
Ai da, các ngươi tự cầu nguyện đi."
Nguyễn Long Duy được gió nâng lên, thịt nát găm đầy giáp kiến trên lưng bắt đầu bị tác động khiến cho cơ thể chịu một chút đau nhói.
Sau khi được nâng lên hoàn toàn, Nguyễn Long Duy ngồi xếp bằng, cầm mai rùa trữ vật trên tay.
"Cũng còn may, ta gắn mai rùa vào Nguyệt Ngọc Liên nên không bay mất."
Hắn lấy ra chín cái Thủy Sương Giáp được rùa cho trước đó rồi lại dùng thêm 10 cái da thú hình tam giác, bên trên có vẽ chằng chịt văn tự bằng máu, được quấn quanh 1 cây gỗ nhỏ.
Đây là phiên bản mô phỏng của Thập Kỳ Tụ Phong Hóa Chuông trận, còn được Nguyễn Long Duy gọi là Tụ Phong Chuông.
Mấy năm qua Nguyễn Long Duy có thử qua vẽ bùa và trận pháp, nhưng đều không có quá nhiều tiến triển.
Lí do nằm ở chỗ nguyên liệu thiếu thốn, không có linh thạch nên luôn phải dùng vật dụng thay thế.
Riêng Tụ Phong Chuông trận kỳ thì khác. Nguyễn Long Duy trước đó từng quan sát Thẩm Bình An sử dụng, lại được vị sư huynh này chỉ dạy tận tình từng chi tiết, lại hướng dẫn hắn cách sửa chửa nếu như trận kỳ bị hỏng.
Bởi vì vậy, Nguyễn Long Duy hiểu rất rõ về Tụ Phong Chuông. Có thể nói là loại trận pháp hắn hiểu rõ nhất.
Mười lá cờ này do hắn tạo ra từ lúc vừa đặt chân đến Đông uyên, vẫn luôn được sử dụng cho đến giờ.
Nguyễn Long Duy bắt đầu cắm chín lá cờ vào chín cái mai rùa, rồi lại đưa lá cờ chính cột vào vòng cổ.
Tiếp đến, chín cái mai rùa tỏa ra Thủy linh khí, sau đó được Tụ Phong chuông chuyển hóa thành Phong linh khí, tụ lại ở quanh cổ.
Hắn cứ theo đó mà hấp thu Phong linh khí vào cơ thể, luyện hóa nó thành linh lực tiến hành hồi phục.
Mà cũng nhờ Phong linh khí đi vàonên dịch độc cũng dần bốc hơi.
Tiếp đến, Nguyễn Long Duy điều khiển Thừa Phong Kiếm hơ trên lửa nóng, lại ngự kiếm về phía sau lưng mình.
Hắn cắn chặt răng lại, vận dụng chân khí bên trong cơ thể hóa cương, đẩy chầm chậm đẩy giáp kiến ra.
Thừa Phong Kiếm ở bên ngoài liền gọn gàng cắt bỏ đi phần thịt bị hoại tử do dính độc.
Tiếp đến, Nguyễn Long Duy tháo xuống dây leo đang quấn xung quanh tay mình.
Hắn xé nhỏ dây leo thành từng mảnh rồi dùng Mộc linh lực khử sạch nó, đem trám vào trong v·ết t·hương.
Dây leo được Mộc linh lực định hình, tạo thành một miếng da sơ cứu tạm thời, che lại phần thịt thiếu, để nó tránh tiếp xúc với bên ngoài.
Lần lượt lặp lại trình tự nhiều lần, Nguyễn Long Duy cuối cùng thở phào nhẹ nhõm:
"Cuối cùng cũng xong. Còn may không đâm quá sâu, nếu không phần da thịt sẽ còn phải mất nhiều hơn nữa, đến lúc đó cũng không thể dùng dây leo làm biện pháp chữa trị tạm thời."
Hắn đứng dậy, lấy ra một cái áo da hổ khác từ bên trong mai rùa để khoác vào.
Cơ thể hiện tại xem như có thể miễn cưỡng hành động, Nguyễn Long Duy quyết định tìm cách rời khỏi nơi đây, tìm cách thoát ra khỏi tổ kiến.
Mặc dù hắn mong muốn giúp đỡ rùa, nhưng lực bất tòng tâm. Lấy sức khỏe hiện tại, chỉ đối đầu với Linh Nhĩ Kiến Yêu Tinh kỳ cũng đã quá sức.
Chợt, bên ngoài phát ra tiếng động, Duy giơ tai lắng nghe xong thì chau mày, lẩm bẩm nói:
"Thật sự xui xẻo, vừa nói lại đến. Còn là mong 1 tặng 2."