Chương 8: Lại đến Nguyệt Hiên..
Không dừng lại ở đó Lý Thiên Vũ liền vun tay lấy cành cây lúc nãy và tu luyện cao thâm hơn kiếm kỹ.
“Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết” là lần này hắn lựa chọn tu luyện.
“Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết” là một bộ Tạo hóa cấp thượng phẩm kiếm quyết độ khó tu luyện rất lớn. Sau mười ngày luyện kiếm hắn cũng chỉ tìm ra một ít da long của bộ kiếm quyết hắn liền không tiếp tục nửa.
“Hù c·hết lão nương, tiểu tử này định tu luyện tạo hóa cấp kiếm kỹ, còn ngỡ hắn sẽ tu luyện thành công, thì ra hắn cũng là con người không phải quái vật”- Cửu Chân lầm thầm nói.
“Đúng là tạo hóa cấp kiếm kỹ thật sự khó tu luyện, muốn tu luyện thành công sớm chắc phải thực chiến mới có thể tu luyện thành”- Lý Thiên Vũ thầm nghĩ nói ra.
Nhất thiết phải đến Cửu U Sâm Lâm lịch luyện rồi.
Lý Thiên Vũ đã quyết định liền nhanh chân bước ra ngoài và phóng nhanh về phía Cửu U Sâm Lâm mà đi. Trước khi đi hắn nhất định phải tìm một thanh bảo kiếm phòng thân mới được, một kiếm tu nhất định phải có kiếm mới có thể phát huy ra toàn bộ thực lực.
Ở Vũ Ninh Thành này không nơi nào có thể dễ dàng tìm ra bảo kiếm ưng ý ngoài Nguyệt Hiên cả, nghĩ đến đi hắn liền mĩm cười liền nhìn rõ xung quanh sau đó hướng về phía Nguyệt Hiên tọa lạc mà nhanh chóng rời đi.
...
“Tiểu thư Lý Thiên Vũ hắn vẫn còn sống và hiện tại hắn đã rời ra khỏi Vũ Ninh Hầu Phủ rồi, hướng hắn rời đi hẳn là Nguyệt Hiên”.
Bên trong một gian phòng có vẻ hoa lệ, đây chắc hẳn là khuê phòng của một nữ nhân, lúc này bên trên trong giường lớn có một nữ tử, nữ tử này được che lại bởi một tấm mạng che thật dày nên không nhìn thấy rõ dung nhan, nhưng chỉ thoáng qua hình dáng nàng hẵn là một cái tuyệt thế mỹ nhân, bên ngoài có một nam tử đnag quỳ một chân ánh mắt không dám nhìn thẳng mà hướng xuống mặt đất cung kính lên tiếng.
“Hắn vẫn còng sống hay sao? Tên này thật sự mạng lớn a, các ngươi tiếp tục theo dõi hắn cho ta”.
Âm thanh nhẹ nhàng và trong trẻo từ nữ nhân thần bí trên trong rèm che vang lên, nghe rất êm tai.
“Vâng”- nam tử kia cung kính trả lời rồi thân hình chậm rãi lui lại chỉ trong chóp nhoáng liền biến mất thân hình.
...
Một lúc sau Lý Thiên Vũ đã đến trước Nguyệt Hiên, lần này hắn không có che che giấu giấu thân phận mà trực tiếp đi vào bên trong, lần này hắn hướng về nơi buôn bán v·ũ k·hí mà đi tới.
Vẫn như cũ lại có một thị nữ từ xa đi tới, khi còn cách hắn không xa nàng liền cung kính lên tiếng: “Công tử, mời ngài đến phòng khách vip Lạc đại chấp sự đang chờ”.
“Oh, đại chấp sự đang chờ ta”.
Lý Thiên Vũ ngẫn người hắn chẳng phải không có dùng thân phận người đấu giá lần trước sao? Không lẻ đã bị nhìn ra thân phận. Lý Thiên Vũ cảm thấy kh·iếp sợ hắn dự định rời đi đột nhiên một thanh âm nữ tử vang lên bên tay.
"Tiểu Hầu gia, không lẻ nô gia không xứng để tiểu Hầu gia gặp mặt một lần”.
Lúc này bên trên lầu một nữ tử nóng bổng từ trên cao đi xuống, nhìn về Lý Thiên Vũ lộ ra vẻ u oán lên tiếng.
Lý Thiên Vũ ngại ngùng, thì ra hắn đã hiểu lầm Lạc Huyên vốn là nhận ra thân phận tiểu Hầu gia của hắn, mà không phải là thần bí nhân đã đem Thiên cấp vũ kỹ ra đấu giá, hắn liền cười cười lên tiếng:
“Không phải đâu Lạc đại chấp sự, ta chỉ là thủ sử nhược kinh mà thôi, không biết nên làm gì nên mới thất thố như vậy”.
Lạc Huyên liền đưa tay cười khúc khích, lộ ra một bộ dáng câu người nam nhân, một bộ dáng làm cho biết bao nam nhân phải c·hết mê c·hết mệt, sau đó lên tiếng:
“Vậy nô gia có thể nời tiểu Hầu gia lên trên dùng một ly trà hay không”.
Lý Thiên Vũ cười khổ thật sự không có lý do nào để từ chối, hắn liền cười to lên tiếng: “Được mỹ nhân như đại chấp sự mời, ta cung kính không bằng tuân mệnh”.
“Mời”- Lạc Huyên liền nở ra một nụ cười câu nh·iếp tâm hồn lên tiếng.
Lý Thiên Vũ nhẹ cười sau đó đi lên câu thang lên bên trên, khi hắn đi ngang Lạc Huyên hắn liền cảm nhận mùi thơm từ cơ thể nàng phát ra.
“Đúng thật là mỹ nhân bại hoại mà, không biết nữ tử như thế này bậc nào nam nhân mới xứng với nàng”- Lý Thiên Vũ thầm nghĩ.
Bên trong một gian phòng rộng lớn, có hai người đang ngồi đối ẩm trà đạo, bàn chuyện thế gian, một lúc sau Lạc Huyên mới mĩm cười lên tiếng hỏi vào việc chính:
“Tiểu Hầu gia, không biết hôm nay người đến Nguyệt Hiên là cần mua những thứ gì? Nói ra để nô gia xem có giúp gì được cho ngài hay không”.
“Ta sao? Hôm nay đến đây quả thật có cần mua một ít đồ, quan trọng nhất vẫn là tìm một thanh trường kiếm vừa tay”- Lý Thiên Vũ nói.
“Kiếm sao? Không biết tiểu Hầu gia có yêu cầu gì hay không?”- Lạc Huyên từ tốn hỏi.
“Yêu cầu thì có nhưng không nhiều, chỉ cần một thanh kiếm phải thật sắc bén không quá nặng cũng không quá nhẹ là được”- Lý Thiên Vũ nói.
“Không quá nặng cũng không quá nhẹ mà phải thật sắc bén”.
Lạc Huyên nhẹ lẫm bẩm rồi quay sang tì nữ bên cạnh nói nhỏ vài câu, rồi tì nữ kia cung kính lui xuống. Không bao lâu tì nữ kia lại quay lại trên tay còn mang theo một cái khây đỏ bên trên là hình dáng một thanh trường kiếm được bao bọc bơit vãi đỏ.
“Tiểu Hầu gia, ngài thật sự may mắn đây chính là một thanh Địa cấp hạ phẩm trường kiếm mà Nguyệt Hiên vừa nhận được sáng nay nó tên là Kinh Lạc, chất liệu rèn đúc cực kỳ tốt nên độ sắc bén là vô cùng tốt, chém sắt nhưu chém bùng về trọng lượng cũng vừa phải theo yêu cầu của tiểu Hầu gia. Về giá cả cực kỳ tiện lợi chỉ 81 vạn mai kim tệ mà thôi”.
Lạc Huyên nhẹ mĩm cười tỷ mỹ giản giải về thanh trường kiếm này, không sót một thứ gì cho Lý Thiên Vũ nghe. Hắn liền tò mò bước tới bắt lấy thanh Kinh Lạc kiếm này tỷ mỹ xem rõ.
Trường kiếm toàn thân một màu trắng tinh, thủ pháp luyện khí cũng thật sự cao minh, từng vết cong vết khắc trên kiếm cũng là một kiệt tác mà trời phú cho nó, khi trường kiếm vào tay hắn cảm nhận được một cổ sắc bén chi khí len lõi vào trong tay, cổ sắc bén phong duệ này quả thật là thứ hắn mong chờ. Còn về trọng lực như lời Lạc Huyên nói đúng theo hắn yêu cầu mà có thể còn tốt hơn hắn ban đầu dự định.
Về giá cả 81 mai kim tệ cho một thanh Địa Cấp hạ phẩm bảo kiếm quả thật là giá quá hời cho hắn, ánh mắt lộ rõ sự yêu thích không rời xa được Kinh Lạc, Lạc Huyên thấy thế cũng nhẹ mĩm cười tiếp tục lên tiếng:
“Tiểu Hầu gia còn cần gì nữa không ạ?”.
Lý Thiên Vũ vuốt ve kiếm hồi lâu rồi chậm rãi nhìn về Lạc Huyên cười khổ, lộ ra xấu hổ lên tiếng: “Bảo kiếm quả thật rất tốt làm ta không rời mắt, làm đại chấp sự chê cười rồi”.
Lạc Huyên cười khúc khích lên tiếng: “Bảo kiếm về với anh hùng quả thật rất tốt”.
“À phải rồi, đại chấp sự ta cần không ít đan dược tăng cao tu vi và cả đan dược chửa thương cấp cao không biết nơi này có những loại nào nhỉ?”- Lý Thiên Vũ nghi hoặc lên tiếng.
“Đan dược tăng cao tu vi sao, nơi này của ta có số lượng lớn chân khí đan, còn về đan dược chữa thương cấp cao thì tại nô gia cũng có mà số lượng chỉ có một viên còn lại là đan dược tầm trung và cấp thấp”- Lạc Huyên nói.
Chân Khí đan là đan dược mà võ giả thường dùng để tu luyện gia tăng chân khí trong Khí Hải, một viên Chân Khí đan hạ phẩm có thể giúp võ giả tiết kiệm mười ngày tu luyện, một viên Chân Khí đan hạ phẩm có giá 10 mai kim tệ, còn về cấp cao hơn thì giá cả lại là trên trời, dù có tiền cũng khó mà mua được.
“Không biết đại chấp sự có phẩm cấp nào Chân khí đan và loại nào đan dược chữa thương? Và cả giá cả như thế nào?”- Lý Thiên Vũ nói.
“Chân khí đan cấp hoàn mỹ mười viên 1 vạn mai kim tệ một viên, chân khí đan thượng phẩm trăm viên giá một ngàn mai kim tệ, chân khí đan trung phẩm ngàn viên giá trăm mai kim tệ. Còn về đan dược chữa thương Sinh Sinh đan cấp hoàn mỹ mười vạn mai kim tệ”- Lạc Huyên mĩm cười nói.
Lý Thiên Vũ trầm ngâm hồi lâu lại tiếp tục lên tiếng: “10 viên Chân Khí đan hoàn mỹ, 100 viên thượng phẩm và một viên Sinh Sinh đan, đây là tổng cộng 111 vạn mai kim tệ. Cáo từ tại hạ có việc gấp cần về sớm đa tạ đại chấp sự giúp đở”.
Nói xong hắn đợi Lạc Huyên kiểm tra kim tệ nhưng nàng không có ý định kiểm tra, nàng cũng không giữ chân Lý Thiên Vũ lại làm gì mà tiễn hắn rời đi. Khi ra khỏi Nguyệt Hiên hắn liền cải trang đi dạo một vòng Vũ Ninh Thành mua một ít cấp cao đan dược thương tổng cộng hắn đã dùng 10 vạn mai kim tệ còn lại để mua. Đến lúc này kim tệ mà hắn đấu giá ra đã không sai biệt lắm là đã dùng hết, hắn chính thức quay về với cảnh nghèo khó trước đây.
Sau khi đã chuẩn bị kỹ càng, Lý Thiên Vũ không do dự nửa liền xác định phương hướng cấp tốc chạy như bay về phái Cửu U Sâm Lâm mà đi.
“Tiểu tử này thật sự thú vị, có thể xuất ra Thiên cấp kiếm kỹ ra đấu giá mà bộ này kiếm kỹ cũng không phải là của Vũ Ninh Hầu Phủ vũ kỹ mà là tuyệt đối mới tinh công pháp”- Lạc Hiên đúng xa xa nhìn về bóng lưng của Lý Thiên Vũ rời đi lầm bầm lên tiếng.
“Tiểu thư để ý đến hắn sao?”- bên cạnh ả tì nữ vừa rồi mang kiếm cho Lý Thiên Vũ lên tiếng.
“Gia Linh, hắn thật sự không đơn giản, ta đã quan sát hắn rất kỹ rồi vả lại khi ở gần hắn ta cảm nhận được bên trong cơ thể hắn có một chỉ một cổ năng lượng kinh khủng tồn tại, hắn hẳn là không phải đơn nhất một cái pháp ấn có thể là song sinh pháp ấn mà phẩm cấp cũng không thấp”- Lạc Huyên nói.
Gia Linh là tên của tỳ nữ kia, Gia Linh khi nghe Lạc Huyên nói liền giật mình, nàng vốn đã đi theo Lạc Huyên đã rất lâu rồi nàng chưa từng nghe nàng ta tán thưởng ai một câu nhưng lần này nàng lại nghe được lời nói tán thưởng từ miệng Lạc Huyên không phải một lần mà lại là cùng một người.