Chương 78: Phó Bắc Dạ.
Thân hình Lý Thiên Vũ biến mất tại chổ, một lần nửa hắn xuất hiện đã ở sau lưng Phó Bắc Dạ lấy tay làm đao một đao với nhiệt độ cực cao trảm xuống, Phần Viêm Thiên Đao trực thẳng đỉnh đầu Phó Bắc Dạ áp xuống.
Phó Bắc Dạ sắc mặt bình tỉnh, hai chân lui lại hơn hai thước bên ngoài, đột nhiên trên tay lôi quang quanh người hắn bỗng đông cứng lại rồi biến thành nhiều chiếc lôi thủ, số lôi thủ này cong ngón lại rồi điểm ra trong không khí.
“Lôi Vũ Bạo Chỉ!”.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Cả hai đạo công kích đụng vào nhau Lôi điện, Hỏa khí bay tán loạn, chân khí bạo tạc, phong bạo nổi lên quét sạch phạm vi năm trăm trượng, cũng cùng lúc đẩy cả hai bạn hắn ra xa.
“Huyền Ngọc Lôi Vực”.
Phó Bắc Dạ trên thân Lôi điện cuộn trào vô số tia Lôi điện màu bích ngọc sắc phóng ra bên ngoài, Lôi vực cùng Băng Vực điên cuồn v·a c·hạm dằng co bên trên không trung.
“Bích Ngọc Lôi pháp ấn, Thiên cấp thượng phẩm, không lẻ nơi này là cái nào đó đỉnh cấp Tông môn” Lý Thiên Vũ thầm nghĩ.
Lôi vực cùng Băng vực kịch liệt đối kháng dằng co trên không trung không ai chịu thua ai.
Phó Bắc Dạ Lôi quang trở nên cuồng bạo, Lôi vực thêm phần mạnh mẻ lĩnh vực lan tràng trùng hợp vào bên trong Băng vực điên cuồng tàn phá cả hai điều không chịu thua ai rất nhanh cả hai lĩnh vực điều đi vào hủy diệt, cả hai điều sụp đổ.
Phó Bắc Dạ nắm tay lại tạo nên những tiếng kêu răng rắc, Chân Khí cuộng trào, Lôi quang màu bích ngọc sắc bùng phát bao bọc quanh người hắn, tỏa ra thứ năng lượng cuồng bạo dị thường.
“Tiếp chiêu”.
Phó Bắc Dạ ngẩng đầu lên nhìn về Lý Thiên Vũ với giọng điệu không chút b·iểu t·ình nói.
Vẻ mặt Lý Thiên Vũ bình tĩnh đến đáng sợ, kim quang cuồn cuộn, hai tay hai chân được long hóa, phía sau đôi Long dực cũng dang rộng.
Lớp long lân màu vàng kim nổi lên trên bề mặt cơ thể Lý Thiên Vũ, dưới ánh nắng chói chang lấp lánh những tia sáng lạnh lùng.
Nắm chặt tay lại, cảm nhận luồng năng lượng dồi dào trong cơ thể, ánh mắt Lý Thiên Vũ càng trở nên sắc bén.
“Tâm pháp luyện thể này không tệ, nhưng không biết chịu được mấy quyền của ta?”
Phó Bắc Dạ lộ vẻ ngạo nhiên nói, rồi hắn bỗng bước chân ra.
Uỳnh!
Đúng lúc ấy, trên không trung nổi lên tiếng sấm rền, thân hình Phó Bắc Dạ rung lên một cái, một đạo lôi quang xé tan bầu trời xuất hiện, cực nhanh phóng thẳng xuống.
Lôi quang lớn dần trong mắt Lý Thiên Vũ, tốc độ đó đã đạt đến mức độ kinh người!
Xoẹt!
Đôi Long dực sau lưng Lý Thiên Vũ bỗng đập mạnh, toàn thân hắn để lại một đạo tàn ảnh, còn bản thể đã nhanh chóng lùi về sau.
Đùng!
Lý Thiên Vũ vừa lui thì lôi quang đã đến nơi, kình phong mang theo sức mạnh cuồng bạo đánh tan đạo tàn ảnh kia.
Phó Bắc Dạ đánh hụt một đòn này, hắn lại tiếp tục ra tay, hai ngón tay cong lại rồi điểm về hướng Lý Thiên Vũ vừa rút lui.
“Lôi Quang Liệt Không”.
Một chùm sáng nguyên lực màu bạc bắn ra từ đầu ngón tay Phó Bắc Dạ, rạch tan không khí, đuổi theo Lý Thiên Vũ và nhằm thẳng cổ họng hắn mà lao tới.
“Hoàng Kim Long Chỉ”.
Long trảo của Lý Thiên Vũ vun ra bên ngoài một cái ngón tay như là một thanh lợi kiếm từ đầu ngón tay bay ra bên ngoài, bắn thẳng lên chùm sáng bạc.
Ầm!
Âm thanh trầm đục vang lên trong không trung, làn sóng năng lượng cuồng bạo bùng nổ, sau khi v·a c·hạm thì cả hai đều hoàn toàn tiêu biến mất dạng!
Lôi quang quanh người Phó Bắc Dạ bỗng đông cứng lại rồi một lôi thủ xuất hiện, lôi thủ ngón tay cong lại rồi đánh ra về phía Lý Thiên Vũ.
“Lôi Vũ Bạo Chỉ!”.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Những chùm sáng mang theo sát thương lực kinh người nhằm thẳng Lý Thiên Vũ mà lao tới như vũ bão.
Công kích đó có thể nói là vô cùng hung hãn, đúng là cường giả thời viễn cổ, chỉ một chiêu này cũng đủ khiến cho rất nhiều võ giả Địa Nguyên Cảnh sơ kỳ phải sợ hãi tái mặt!
Lý Thiên Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt có phần ngưng trọng nhìn trận mưa lôi quang đang ập tới, hắn có thể cảm nhận được sự nguy hiểm nồng đậm từ trong đám mưa lôi quang kia!
Lý Thiên Vũ khẽ thở ra một luồng khí trắng, rồi kim quang bỗng tràn ngập trong mắt hắn.
Grào!
Đúng lúc đó, thanh quang đột ngột bùng nổ từ trong người Lý Thiên Vũ, quấn quanh người hắn rồi bắt đầu ngưng tụ lại một lát sau vang lên một tiếng long ngâm trầm đục.
Một đạo quang ảnh Kim Long dài trăm trượng hiện ra, một luồng áp lực mạnh mẽ lan tỏa, trong chốc lát cảm giác như là có một tôn cự long giáng lâm tại nơi đây vậy.
“Kim Long Bái Vỹ”.
Càng sử dụng Thái Sơ Thần Long Biến, Lý Thiên Vũ càng thành thục hơn cũng lĩnh ngộ được sâu hơn về môn tâm pháp này.
Đến hiện giờ hắn đã có thể ngưng tụ càng thêm ngưng thực một tôn Kim Long, mà Kim Long hiện tại đã có uy lực hung hãn hơn trước đây rất nhiều!
Kim Long bay lượn trên đầu Lý Thiên Vũ, cái đuôi khổng lồ của nó quất một cái, không gian như biến dạng, chiếc đuôi quét đến đâu lôi quang lập tức bùm bùm nổ tan tành đến đó.
Oành!
Chiếc đuôi của Thanh Long mạnh như vũ bão đánh tan hết lôi quang, rồi lực lượng không hề giảm đánh thẳng về phía Phó Bắc Dạ!
Sắc mặt Phó Bắc Dạ hiển nhiên đã thay đổi, nhưng hắn không hề có ý rút lui, hắn tiến về phía trước một bước, lôi quang chói chang bùng phát, tóc tai trên đầu Lôi Thiên dựng đứng hết lên, rồi chưởng phong nắm chặt lại tung ra!
“Lôi Long Tiêu Thiên Quyền”.
Cũng là một tiếng long ngâm với sức mạnh cuồng bạo phát ra từ cơ thể Phó Bắc Dạ, ngay sau đó lôi quang ngưng tụ biến thành một con Lôi Long khổng lồ.
Oành!
Lôi Long gào thét đem theo năng lượng cuồng bạo, đâm thẳng vào Kim Long!
Khoảng khắc ấy tựa như có hai tảng thiên thạch lao vào nhau, thanh thế kinh thiên động địa!
Một trận bão Chân Khí cuộn trào trong không trung, làm cho đầy trời Chân Khí, Lôi điện và kim quang tràng ngập không trung, làm cho ai nhìn thấy cũng kinh hồn tán đảm một trận.
Đùng Đùng!
Hai thân ảnh khá thê thảm bắn ngược ra sau, cả hai cùng bay đi hàng trăm trượng rồi mới miễn cưỡng dừng lại được.
Uỳnh uỳnh!
Trên bầu trời không biết từ khi nào bắt đầu có mây đen tụ lại, Lý Thiên Vũ có thể cảm nhận được Chân Khí trong thiên địa dường như có dấu hiệu cuồng bạo.
Vô số đạo lôi quang bỗng bắn ra từ đám mây đen trên trời, chớp mắt như biến thiên địa này thành thế giới lôi đình!
Còn Phó Bắc Dạ thì ở giữa đám lôi quang, gương mặt của hắn tràn ngập vẻ lạnh lùng, hắn từ từ đưa hai tay ra, lôi quang tụ lại phía sau hắn, vào lúc này hắn nhìn tựa như Lôi Thần giáng lâm vậy.
Tiếp đây ta sẽ cho ngươi biết vũ kỹ chí cao của Thương Nguyên Thần Tông.
Giọng nói Phó Bắc Dạ tựa tiếng sấm cùng sát khí vang lên, rồi hai tay hắn nhanh chóng kết ấn phát kỳ dị.
Đùng! Đùng!
Vô số tia sét từ tầng mây đen đánh xuống như vũ bão, t·iếng n·ổ chói tai vang vọng khắp bồn địa, cả mặt đất như rung chuyển.
Phó Bắc Dạ đứng giữa những tia sét, lôi quang đan xen tụ lại sau lưng cộng với ánh ngân quang phát ra từ cơ thể, nhìn từ xa hắn giống như Lôi Thần hàng lâm vậy.
“Kình Thiên Lôi Đế Quyết”.
Ầm!
Cùng với sự biến hóa của ấn pháp trong tay Phó Bắc Dạ, mây đen trên trời nhanh chóng cuộn trào rồi biến thành hình phễu, ở đầu nhọn có vô số lôi quang vờn quanh vô cùng nhức mắt.
Dưới sự chiếu rọi của lôi quang, Phó Bắc Dạ như là thần minh đang thẩm phán Lý Thiên Vũ, rồi hắn bỗng nắm tay lại, nơi đầu nhọn của cái phễu mây kia bỗng ào ạt phun ra lôi quang.
Ầm ầm!
Lôi quang ngưng tụ lại trên đỉnh đầu Phó Bắc Dạ, cuối cùng biến thành cây lôi thương khổng lồ cỡ hàng trăm trượng.
Trên cây lôi thương này là vô số những tia sét vờn quanh, một thứ lực p·há h·oại kinh người lan tỏa, thậm chí không gian cũng bị ảnh hưởng đến mức biến dạng!
“Kình Thiên Lôi Đế Quyết sao?”.
Lý Thiên Vũ thầm lẫm bẩm đột nhiên hắn nghĩ nghĩ cái gì đó bổng nhiên biến sắc, là cái nào Thương Nguyên Thần Tông?
Không lẻ là cái đó bá chủ Thương Nguyên thời thượng cổ Thương Nguyên Thần Tông kia! Một cái chủ nhân chân chính của Thương Nguyên Giới không có một trong.
Phó Bắc Dạ nghe rất quen, Lý Thiên Vũ nghĩ trong chóc lát liền biến sắc lần nửa chẳng lẻ là tuyệt thế yêu nghiệt kia Thần tử Thiên Nhân Triều Phó Bắc Dạ, yêu nghiệt vạn năm khó ra trong lịch sử Thiên Nhân Triều 100 vạn năm qua một cái mạnh nhất Thần Tử, về sau cũng là người mạnh nhất Thương Nguyên bá chủ Thương Nguyên suốt 10 vạn năm.
Phó Bắc Dạ thiên phú kinh người năm hai mươi lăm tuổi đã đạt đến Thánh Cảnh, mỗi một cảnh giới điều tu luyện với viên mãn cảnh giới cũng là cùng cảnh giới vô địch suốt 100 vạn năm lịch sử tồn tại của Thương Nguyên Thần Tông, năm 50 tuổi đã là thế giới này vô địch đạt đến Thiên Kiếp cảnh bát trọng đỉnh phong, cuối cùng không biết vì sao mà vẫn lạc để lại hậu thế biết bao truyền kỳ.
Giữa những tia sét cuồng bạo, Lý Thiên Vũ giống như con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương, có thể bị lật úp bất cứ lúc nào.
Hắn nhìn Hàn Bắc Dạ với bàn tay đang giơ cao trên không trung, mặt cười hung hăng, từ cây lôi thương khổng lồ đó hắn có thể cảm thấy một sự nguy hiểm khôn lường từ bên trong.
“Kình Thiên Lôi Đế Quyết, Diệt Thế Thương!”
Phó Bắc Dạ hét lớn một tiếng, lập tức gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay, tay hắn rung lên, thân thể nghiêng về phía trước, rồi cánh tay quật mạnh!
Cả thiên địa dường như rung chuyển, Lôi thương hóa thành một đạo quang điện khổng lồ lao tới tựa con Lôi Long giơ nanh múa vuốt, thanh thế kinh người!
“Tốt, liều mạng với ngươi”.
Lý Thiên Vũ lẩm bẩm, rồi hai bàn tay đưa ra một thanh trường kiếm màu bạc xuất hiện, Vấn Hà Kiếm lúc này quang mang đại phóng, thân kiếm chiếu rọi vạn trượng.
Thân hình Lý Thiên Vũ phóng lên tận trời, một thanh cự kiếm cao trăm trượng xuất hiện trên thiên khung, cự kiếm chia ra hai nửa một bên màu đen, một bên màu trắng, cự kiếm như là một cây cột trời chóng đở trời đất.
Thiên khung lúc này chia làm hai nửa một bên Liệt Nhật treo cao, một bên Nguyệt Quang chiếu rội trời đất. Bầu trời lúc này chia làm hai sáng tối đang xen.
“Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết, Phân Chia Âm Dương Phân Chia Thiên Địa”.
Tạo hóa thượng phẩm cấp vũ kỹ Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết thôi động đến cực hạn, lúc này trời đất như muốn lộn ngược lại, trời đất đổi chổ cho nhau.
Ở giửa cự kiếm hai màu một cột sáng hai màu đen trắng đột nhiên thoát khỏi cự kiếm với tốc độ kinh khủng bay về hướng Lôi thương.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Lôi thương như là một cây trúc non gặp phải cây dao sắc bén nhất trên đời, Lôi thương trực tiếp bị bổ ra làm hai nửa, cột sáng trắng đen thế như chẻ tre lập tức hướng Phó Bắc Dạ bay qua.