Nguyên Thủy

Chương 76: Không tốt!




Chương 76: Không tốt!
Cái này khí thế mạnh, đủ để cho bất luận những ai tu vi bên dưới Địa Nguyên Cảnh hậu kỳ bên dưới cũng phải rung sợ, trong lòng không xuất ra nổi một chút phản kháng nào dù là nhỏ nhất.
“Dương Nghi Thiên Thần Trảm!”.
Lý Thiên Vũ lúc này như là cự đại thần minh từ trên cao nhìn xuống, sau lưng một đôi Kim Dực điên cuồng vũ động mang theo thân thêt hắn bay lên cao hơn ngàn trượng, trên tay Vấn Hà Kiếm tạo thành một đường vòng cung, một đạo kiếm khí vô cùng khủng bố rạch phá không khí nổ bắn về phái Hắc Diện mà đi.
Hắc Diện bên dưới lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, trên tay trường kiếm bắt đầu phát sáng, hắn dự định xuất ra một kích tuyệt cường để chóng lại Lý Thiên Vũ.
“Tịch Diệt Chấn Sát Trảm!”
Hắc Diện quát chói tai một tiếng, lập tức chém ra tuyệt cường một kiếm.
To lớn vô song kim sắc kiếm ý, phong mang tuyệt thế, xuyên qua thiên địa, chém ngược mà lên, hung hăng v·a c·hạm với một kiếm của Lý Thiên Vũ.
Oanh!
Hai đạo kiếm chiêu cùng lúc t·ấn c·ông cùng một chỗ, một tiếng bạo hưởng, sau đó hai đạo kiếm khí lập tức vỡ nát tứ tán.
Dương Nghi Thiên Thần Trảm tuy là tạo hóa cấp vũ kỹ uy lực tuyệt luôn, nhưng Hắc Diện Tịch Diệt Trấn Sát Trảm chính là thức thứ bảy của Thiên Kiếm Quyết, mà Thiên Kiếm Quyết lại chính là một môn Thiên cấp thượng phẩm vũ kỹ.
Nếu chỉ dựa vào Thiên cấp thượng phẩm vũ kỹ thì chưa đủ, nhưng nếu có thêm Kiếm ý thì lại khác, uy lực cũng thua kém gì một kích tuyệt luân của một môn Tạo hóa cấp hạ phẩm một chút nào.
“Tốt, thức thứ hai”.
Lý Thiên Vũ ở trên cao như là cao cao tại thượng thần minh thẩm phán Hắc Diện.
Trên thiên khung lúc này đột nhiên thiên địa lại phân chia ra làm hai nửa, một bên Thái Dương treo cao nắng gắt vô cùng, một bên Thái Âm treo giữa trời lạnh lẽo tột độ, đột nhiên ở giữa ranh giới ngày đêm kia lại lóe lên một tiếng kiếm minh rồi Hắc Diện lại nhìn thấy một màng làm hắn vô cùng chấn kinh.

Thiên địa hai màu đen trắng đột nhiên rơi xuống với tốc độ như là kinh lôi bổ vậy, trong nháy mắt đã đến thân thể Hắc Diện.
Hắc Diện trong lúc nguy cấp liền lấy ra một mai rùa màu đen nhánh bên trên phù văn nhấp nháy, vô tận phù văn phát sáng bay ra bên ngoài tạo thành một lớp phòng ngự vô cùng cường đại bao bọc thân thể hắn vào bên trong.
Oanh, Hắc Bạch Thiên Địa bổ trúng mai rùa làm cho mai rùa kịch liệt chấn động dử dội, như là có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, Hắc Diện thấy tình hình không xong liền cấp tốc lui về sau hơn ngàn trượng mới dừng lại.
Phân Chia Âm Dương, Phân Chia Thiên Địa đánh lên mai rùa, mai rùa vốn không chịu nổi còn bị chủ nhân bỏ lại, nó liền như là sắt vụn vị Lý Thiên Vũ một kiếm này bổ ra thành mảnh vụn.
“Thủ đoạn bảo mệnh cũng rất tốt, nhưng chưa đủ, kết thúc thôi”.
Trời là dương, Trăng là âm, cùng nhau di chuyển, Âm trong Dương, Dương Trong Âm.
Lý Thiên Vũ vừa nói xong bên trên thiên khung lập tức thiên địa dị tượng tại xuất hiện, thiên khung lại phân chia ngày và đêm nhưng lần này lại là có sự xuất hiện của mặt trời và mặt trăng, ngay so đó cả hai lòng lại làm một thể như là hiện tượng nhật thực rồi lại nguyệt thực cứ xen kẻ như vậy.
Âm Dương Thiên Kiếm, Nhật Nguyệt Đông Chuyển, quét sạch bát phương.
Mặt trời cùng mặt trăng lập tức tách ra hóa thành hai thanh cự kiếm to lớn quét sạch bốn phương tám hướng xung quanh Lý Thiên Vũ, ngay sau đó hai thanh cự kiếm hóa thành một thanh cự kiếm dài hơn ngàn trượng trên thiên khung, cự kiếm hai màu đen trắng to lớn dị thường.
“Nhật Nguyệt Đông Chuyển”.
Lý Thiên Vũ đồng thời quát lớn một tiếng, thanh cự kiếm lập tức hướng về phía Hắc Diện bay nhanh mà qua nhằm mục đích một kiếm đánh hắn thành tro bụi mà tới.
Hắc Diện vừa rồi nhìn thấy Lý Thiên Vũ tụ lực hắn cũng không nhàn rỗi mà đứng nhìn, hắn dự dịnh kết thúc trận đấu này bằng một chiêu mạnh nhất của hắn chính là bên trong Thiên Kiếm Quyết một kiếm mạnh nhất bên trong.
« Vô Niệm ».

Hắc Diện quát lớn một tiếng, chân khí cuồn cuộn tràng ra bên ngoài trên mi tâm pháp ấn điên cuồng xoay tròn kim quang từ mi tâm thẩm thấu ra bên ngoài bay vào hư không, lập tức trên đỉnh đầu Hắc Diện may đen kéo tới sấm chóp nổ đùng đoàn, đi theo sau đó là một khe nứt không gian xuất hiện từ bên trong một thanh Hoàng Kim Cự Kiếm từ từ bay ra bên ngoài mũi kiếm hướng về phía Lý Thiên Vũ chậm trãi bay đi.
Khi cả hai thanh cự kiếm chuẩn bị đụng vào nhau thì dị biến đột khởi, thanh Hắc Bạch cự kiếm của Lý Thiên Vũ đột nhiên chuyển hướng lệch qua một bên trực tiếp công kích Hắc Diện, còn về cự kiếm của Hắc Diện thì lại hướng về Lý Thiên Vũ, Lý Thiên Vũ dự định dùng thân thể chính hắn đón nhận công kích này.
Hắc Diện ở phía xa nhìn thấy như vậy liền quá đổi sợ hãi, hắn biết nếu một kiếm này của Lý Thiên Vũ hắn liền trực tiếp hóa thành tro bụi.
Vô Niệm của Hắc Diện chính là một kích voi cùng mạnh, cũng có thể nói đây chính là một kích mạnh nhất hiện tại hắn có thể xuất ra, nếu như bất kỳ một võ giả tu vi phía dưới Thiên Nguyên Cảnh dứng phía dưới một kiếm này nhất định kinh hồn tán đảm, không đề ra nổi một tia khán cự nào dù là nhỏ nhất.
Để xuất ra được một kích cường đại này hắn đánh đổi chính là toàn bộ chân khí bên trong Khí Hải, hiện bây giờ Hắc Diện đã như là thùng rỗng kêu to, toàn thân không còn miếng Chân Khí nào, hắn hiện tại dù là bất kỳ một tên Huyền Nguyên Cảnh nào cũng có thể g·iết hắn.
Hắc Diện hiện tại đúng là không chịu nổi một kích, một kiếm này của Lý Thiên Vũ giáng xuống hắn nhất định sẽ c·hết.
Hắc Bạch cự Kiếm của Lý Thiên Vũ liền đã đến trước mặt Hắc Diện, hắn biết đến giờ phút này hắn đã không còn một tia sinh cơ nào, dựa vào Mục Du hay sao?
Mục Du hiện tại như là miệng ốc không lo nổi mình ốc thì làm sao lo cho hắn!
“Ta hận a” Hắc Diện lúc này đã buông bỏ chống cự mà lựa chọn nhận mệnh.
“Lý Thiên Vũ, ta dù có c·hết cũng muốn nguyền rũa ngươi, ta nguyền rũa ngươi ở Thương Nguyên này, ngươi cả đời này cô độc” Hắc Diện phút cuối cùng lại quát lớn nguyền rữa Lý Thiên Vũ một trận, làm vậy hắn cảm thấy khoan khoái hơn rất nhiều.
Không một chút hoài niệm Hắc Bạch cự Kiếm quét ngang qua cắt thân thể Hắc Diện ra làm hai nửa từ phần vai chảy dài xuống đùi cắt thân thể hắn ra làm hai nửa.
Một nửa thân trên bị Thái Dương thiêu đốt thành tro bụi, tiêu tán trong thiên địa, một nửa thân dưới bị Thái Âm băng phong và nghiền thành băng vụ tán loạn khắp nơi.
Đến giờ phút này Hắc Diện đã triệt để biến mất tại thiên địa này, không một dấu vết lưu lại ngoại trừ một kiếm chiêu còn đang rất bạo ngược t·ấn c·ông về phía Lý Thiên Vũ.
Nếu như Vô Niệm có thể đánh g·iết Lý Thiên Vũ thì lại dể nói, còn nếu như Vô Niệm không làm gì được Lý Thiên Vũ việc này mà truyền đi Thiên Kiếm Đế Triều ắt sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Cự kiếm màu hoàng kim như là lưu tinh thế như chẻ che trảm phá tất cả những thứ ngăn cản nó chém g·iết Lý Thiên Vũ.

Lý Thiên Vũ tuy rất tự tin có thể ngăn cản một kiếm này của Hắc Diện nhưng hắn lại cũng không mười phần mà chỉ có ba thành nắm chắc mà thôi, dù chỉ ba thành cũng đủ để hắn liều mạng một hai.
Trên đời này nếu có ba thành nắm chắc là có thể liều mạng, nếu như đợi chờ thời cơ mười phần thành công thì bao giờ mới làm được chuyện đại sự.
Lý Thiên Vũ đối mặt với một kiếm này hắn vô cùng tự tin, hắn biết một kiếm này hạ xuống nhiều nhất hắn chỉ bị trọng thương mà thôi, còn trực tiếp trấn sát hắn thì vẫn chưa đủ, nên hắn cũng không cần phải trốn vào trong Hỗn Nguyên Châu lánh nạn.
Đi vào Hỗn Nguyên Châu nội không gian lánh nạn cũng là biện pháp tốt, theo miêu tả của Cửu Chân thì Hỗn Nguyên Châu là bảo vật vô giá một khi nó bạo lộ thì không chỉ hắn gặp đại nạn mà cả Thương Nguyên cũng chôn theo hắn, nên chưa đến thời khắc sống còn thì hắn không muốn bạo lộ nó ra bên ngoài.
Lý Thiên Vũ dự định dùng mạnh nhất phòng ngự để đón nhận một kiếm này, thân thể hắn Kim Quang đại phóng Long lân chợt hiện bao trùm toàn bộ thân thể hắn, tiếp theo là Băng Giáp, Hỏa Tráo và cuối cùng là Kiếm Thuẩn.
Grầm!
Đột nhiên một tiếng Long ngâm vang vọng trời đất, phía sau lưng Lý Thiên Vũ xuất hiện một con Kim Long cực lớn thân dài gần trăm trượng hai Long trảo đưa ra bên ngoài bên trên Long trảo khí tức hủy diệt tràng ngập hai đạo Kim Long Trấn Bạo đồng thời kích phát.
Long trảo vươn ra chụp vào mũi kiếm cầm nắm nó lại, cự kiếm đột nhiên chậm lại trong chóc lát.
“Haha, Lý Thiên Vũ cùng đi c·hết đi”.
Mục Du phía bên kia bị Đế Ảnh phân thân dồn đến đường cùng hắn liền như là kể điên lại vô cùng điên cuồng, toàn thân hắn liên tục phát sáng Chân Khí, huyết mạch, tinh, khí, thần tất cả điều thiêu đốt lên một luồng áng sáng màu vàng kim từ thể nội hắn bay ra với tốc độ cực nhanh bay đến Vô Niệm.
“Không tốt”.
Dòng suy nghĩ của Lý Thiên Vũ vẫn chưa kết thúc hắn liền nhìn thấy hoàng kim cự kiếm như là kinh lôi với tốc độ khủng kh·iếp chẳng khác gì sấm sét bay vuốt qua đánh xuyên ba tầng phòng hộ của hắn mà không một chút lưu tình.
Kiếm Thuẩn, Hỏa Tráo và Băng Giáp như là ba tấm giấy mỏng bị trực tiếp xuyên phá không hề có chút phản khán nào, cự kiếm thế như chẻ tre không gì cảng được trực tiếp đâm xuyên lòng ngực Lý Thiên Vũ đánh hắn bay thẳng về phía sau đụng vào tòa sơn nhạc to lớn nhất ở phía xa, làm cho ngọn núi ầm vang nổ tung bên trong lộ ra một tấm hắc sắc thạch bia to lớn, thân thể Lý Thiên Vũ bị đóng đinh ở bên trên không động đậy được.
Thạch bia đột nhiên phát sáng, bạch quang chiếu rội xung quanh, Lý Thiên Vũ bổng cảm nhận được một luồng thôn phệ cực mạnh, nó đnag điên cuồng hút lấy huyết dịch bên trong cơ thể hắn nhuộm đỏ cả thạch bia từ màu đen chuyển sang chút ánh đỏ huyết tinh nồng hậu.
Đó là Lý Thiên Vũ, hắn thân mang Long tộc thể phách nên huyết khí vô cùng thịnh vượng và hùng hậu có thể nói huyết khí của Lý Thiên Vũ như hồng thủy tràng giang địa hải mênh mong và bao la, nhưng dù vậy hắn cũng cảm thấy hoa mắt chóng mặt, nếu như một người bình thường chắc chắn sẽ bị hút khô mà c·hết đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.