Chương 75: Ba chiêu.
Khi Hàn Tĩnh Chi nghe thấy giọng nói này liền vui mừng không thôi, vốn nàng rất tin tưởng thực lực của Lý Thiên Vũ nhưng một kích vừa rồi quả thật kinh khủng làm nàng cũng vô cùng lo lắng, nhưng giọng nói này phát lên làm li lắng trong nàng hoàn toàn biến mất.
Nàng liền nhìn về phía phát ra thanh âm kia, chính là nơi Lý Thiên Vũ rơi xuống và bị vùi lấp lại trong đất đá ở sâu trong lòng đất.
Trong mắt nàng liền nhìn thấy một đạo cột sáng màu Lam phóng lên tận trời đi vào bên trong mây mù, cột sáng phát ra khí tức vô cùng lạnh lẽo lại vô cùng nóng bổng bên trong lại còn phát ra Lôi phạt chi lực.
Đùng!
Cũng cùng lúc đó một đạo thân ảnh phóng lên tận trời, một đôi Kim Dực vô cùng bắt mắt, Kim dực tuy tương phản với Lam trụ nhưng lại cũng rất hoa lệ, hắn chính là Lý Thiên Vũ vừa bên trong ngọn núi sập bay lên.
Trong tay Lý Thiên Vũ xuất hiện một thanh cự kiếm màu Lam sẩm chuôi kiếm cầm trong tay, mũi kiếm cấm xuống đất cự kiếm dài hơn năm mươi trượng, phần mũi cấm vào lòng đất.
Lý Thiên Vũ bước ra một bước, một bước trăm trượng, tổng cộng bước ra ba bước khi còn cách Hắc Diện cùng Mục Du không quá năm mươi trượng Lý Thiên Vũ liền vun kiếm chém về phía bọn hắn.
Cự kiếm âm sâu xuống đất đi theo bước chân của Lý Thiên Vũ làm cho mặt đất bị cắt ra làm hai tạo nên một lỗ sâu hơn mười trượng.
“C·hết đi”.
Lý Thiên Vũ quát to một tiếng, cự kiếm như là được mệnh lệnh từ sâu trong mặt đất chém nát lòng đất cấp tốc bay lên rạch phá không khí dường như muốn chém không khí ra làm hai nửa hướng về Hắc Diện cùng Mục Du bay đến.
Mục Du nhìn thấy một kiếm này chỉ còn cách hắn năm trượng, sắc mặt hắn liền tái nhợt hoãn sợ không thôi, khoảng cách hắn đứng vốn là gần Lý Thiên Vũ nên trước tiên hứng chịu một kiếm này.
Khoảng cách quá gần đã không kịp để Mục Du tránh né hay là phản kích, hắn liền xuất ra hai vòng phòng hộ cường đại nhất mà hắn hiện tại có thể xuất ra, hắn vừa chóng đở một kiếm này lại vừa hướng ra bên ngoài chạy đi, mong muốn có thể tránh né được một kiếp này.
Oành! Oành!
Hai vòng phòng của Mục Du như là hai tấm giấy mỏng, chỉ kiên trì trong một cái nháy mắt liền bị xuyên phá, hắn cũng rất may mắn đến phút cuối cùng lại hữu kinh vô hiểm tránh thoát được một mạng, nhưng lại bị Băng Cực Thánh Kiếm của Lý Thiên Vũ bổ ra một v·ết t·hương lớn.
Tuy thoát khỏi nhưng thân thể lại không chỉ mang trọng thương mà còn bị Băng Phong toàn bộ cánh tay và một phần eo và cả ngón chân hắn dù làm cách nào thì băng phong cũng không hóa giải được.
Hắc Diện ở phía xa, khi hắn thấy một màn này lại kinh hồn tán đảm hắn đự định chạy trốn nhưng lại không thể, một kích này Lý Thiên Vũ chính là nhầm vào hắn nên cũng đã phong kính đường lui của hắn ép hắn phải thừa nhận một kích này.
Hắc Diện vốn ở phía sau Mục Du, Mục Du khi đở một kiếm này gián tiếp giúp cho Hắc Diện kéo dài một ít thời gian, chỉ một ít thời gian đó cũng đủ để hắn xuất ra một kiếm chiêu để đối đầu với Băng Cực Thánh Kiếm.
“Thiên Kiếm Quyết thứ thứ 6 Tam Thiên Trảm”.
Hắc Diện cách không chém ra ba kiếm chòng điệp vào nhau tạo thành hình sao, kiếm khí mạnh mẻ phá nát không khí như là bôn lôi, hướng về phía Băng Cực Thánh Kiếm chém qua.
Tam Thiên Trảm vốn đã cường đại lại cộng thêm kiếm ý, vốn đã mạnh lại thêm phần cường đại, khí thế như chẻ tre chém cho Băng Cực Thánh Kiếm của Lý Thiên Vũ tan thành từng mảnh rơi rụng đi.
Tam Thiên Trảm khí thế vẫn chưa dừng lại lại tiếp tục hướng về Lý Thiên Vũ bay vuốt mà qua.
Tam Thiên Trảm tuy cường đại nhưng nó đã phá vở Băng Cực Thánh Kiếm uy lực cũng đã yếu đi rất nhiều, Lý Thiên Vũ chỉ cần một chiêu Xung Hư Kiếm Thuẩn liền hóa giải đi.
Hắc Diện dù sau cũng là Địa Nguyên Hậu kỳ cường giả đối với khả năng miễn thương lại mạnh mẻ vô cùng, nhưng Lý Thiên Vũ là ai?
Lý Thiên Vũ thân là Thái Âm chưởng khống giả, Thái Âm chính là Âm Hàn chi lực đạt đến cực hạn cũng là loại Âm Hàn cường đại nhất không ví một trong, cộng thêm Băng Cực Thánh Kiếm cũng là đỉnh cấp sát phạt một loại cường đại.
Tuy Hắc Diện không b·ị t·hương hại gì nhiều, nhưng mức độ chặt vặt lại không kém gì Mục Du cả.
“Bạo”.
Thanh âm của Lý Thiên Vũ vang lên như là tử thần đòi mạng, làm cho Mục Du và cả Hắc Diện điều phải rùng mình một cái, nhưng bọn họ lại không biết Lý Thiên Vũ trong hồ lô là bán thuốc gì.
Nhưng chỉ ngay sau đó mà thôi, Hắc Diện liền nghe một tiếng gào gú thê lương trong như hắn bị cực lớn đã kích, luvs này Hắc Diện liền đưa mắt nhìn về phía Mục Du, hắn liền hít một hơi khí lạnh.
Mục Du lúc này đâu còn ra hình người, tay phải, bàn chân phải và phần eo điều bị bạo tạt thành mảnh nhỏ nhân hình biến dạng, người không ra người quỷ không ra quỷ, Mục Du vốn đã thụ cực nặng thương thế bây giờ lại thêm cự đại đã kích này thân thể thương càng thêm thương.
Nhưng không đợi Hắc Diện thầm than may mắn, thân thể hắn tuy không bị băng phong nhưng xung quanh hắn Hàn Khí vô cùng đậm đặc nơi nào cũng có, nơi nào cũng hiện.
Băng Bạo thuật không chỉ làm bạo tạc băng vụ mà còn cả Hàn Khí, tuy thân thể Hắc Diện không bị băng phong nhưng nhiêu đó hàn khí cũng đã đủ làm hắn ăn một bầu lớn rồi.
Hàn Khí nổ tung làm hắn chặc vặt không thôi, đầu tóc bù xù trên thân thể máu tươi không ngừng chảy ra hiện tại trong hắn vô cùng dử tợn.
Mục Du hiện tại đang rất hoản sợ, bất khả tư nghị không ngờ Lý Thiên Vũ cường đại như vậy, hắn cùng Hắc Diện liên thủ mà lại bị hắn đánh thành ra như thế này, việc này truyền ra bên ngoài chẳng phải làm cho Thiên Kiếm Đế Triều trở thành trò đùa hay sao!
Không đợi dòng suy nghĩ của Mục Du kết thúc, Lý Thiên Vũ phía sau Hàn Khí dày đặc, Hàn Khí cấp tốc hóa thành một tấm băng điêu hình người, chỉ trong nháy mắt băng điêu đó đã lộ rõ khuôn mặt.
Điều làm Hắc Diện và Mục Dã chấn kinh hơn chính là nhân hình này lại có khuôn mặt giống với Lý Thiên Vũ như đúc kể cả y phục, khí tức và khí thế như là một khuôn đúc ra, điều làm bọn hắn thở phào ra chính là nhân ảnh này khí tức lại trượt một mảng lớn không cường đại như bản tôn Lý Thiên Vũ.
“Mục Du, để cho Đế Ảnh Phân Thân đối phó với ngươi là đủ” Lý Thiên Vũ đưa mắt về Mục Du lên tiếng, thì lập tức phía sau Đế Ảnh Phân Thân lại như một trận kinh lôi với tốc độ cực nhanh phóng về phía Mục Du.
Đế Ảnh Phân Thân tuy hiện tại chỉ bằng sáu thành thực lực của Lý Thiên Vũ nhưng chỉ để đối phó với Mục Du thân đã trọng thương thì đã quá đủ.
“Hắc Diện, để ta xem thực lực chân chính của ngươi mạnh đến đâu” đến lúc này Lý Thiên Vũ mới đưa mắt nhìn về Hắc Diện mà lên tiếng.
Lúc này Hắc Diện tức giận đến tột độ, hắn từ lúc xuất đạo đến nay chưa một ai làm hắn phật lòng huống chi là làm hắn chặt vặt đến như vậy.
“Lý Thiên Vũ ta muốn g·iết ngươi” Hắc Diện mặt mũi âm trầm, cố gặng ra lời nói.
“Ừ, ta cũng vậy rất muốn g·iết ngươi” Lý Thiên Vũ nhẹ gật đầu, lên tiếng nói với giọng điệu cực kỳ bình tỉnh như là việc g·iết c·hết Hắc Diện đã nằm trong lòng bàn tay hắn.
“Được để ta xem ai là người bị g·iết” Hắc Diện nghiến răng nghiến lợi nói.
“Tốt, nếu như trong vòng ta chiêu ta không thể g·iết c·hết ngươi thì như ta bất tài, có c·hết cũng đáng” Lý Thiên Vũ nói với giọng vô cùng bình tỉnh.
“Tốt, vậy ba chiêu phân thắng bại” lúc này Hắc Diện đã lấy lại bình tỉnh rồi lên tiếng.
Lúc này Hắc Diện đã bình tỉnh lại, hắn liền liếc nhìn Lý Thiên Vũ, khi hắn nhìn qua liền biết được vừa rồi hắn b·ị đ·ánh xuống lòng đất thật ra không phải không b·ị t·hương tổn gì, mà còn thụ thương trên thân thể tuy không có v·ết t·hương nào, nhưng lại máu tươi còn sót lại và cả toàn thân y phục đề bị kiếm khí đánh rách tung tóe.
Hắc Diện thầm nghĩ chắc hẳn Lý Thiên Vũ tu luyện một môn tâm pháp luyện thể cường đại nào đó có liên quan đến Long tộc trong truyền thuyết, vì lớp vảy sừng xuất hiện trên thân thể hắn rất giống với Long lân của Long tộc.
Bên cạnh đí sức hồi phục thương thế khủng bố này chỉ có đỉnh cấp Thần Thú mới có, tất cả gộp lại đồng nghĩa Lý Thiên Vũ có được cơ duyên nhận được đỉnh cấp tâm pháp luyện thể của Long tộc.
Điều này làm hắn kh·iếp sợ không thôi, nhưng một lúc sau hắn lại mừng rỡ như điên vì nếu như hắn g·iết được Lý Thiên Vũ thì tất cả cơ duyên của Lý Thiên Vũ là của Hắc Diện hắn.
Lý Thiên Vũ trong ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh như sông sâu, hắn lại không tiếp tục lên tiếng, dù có nói gì đi nửa thì thực tế lại là câu trả lời thích đáng nhất.
Lý Thiên Vũ trên mi tâm Linh ấn phát sáng, pháp ấn cũng đồng dạng kịch liệt chấn động cấp tốc xoay tròn, toàn thân hắn quang mang vô cùng loá mắt, cuồn cuộn Chân Khí ba động phóng lên tận trời, cỗ lực lượng này chí cương, chí dương, bạo ngược đến cực điểm.
“Linh ấn, vậy mà ngươi lại có một đạo Linh ấn, haha nó sẽ là của ta, Lý Thiên Vũ ngươi nhất định là phúc tinh của ta” Hắc Diện khi nhìn thấy trên mi tâm Lý Thiên Vũ xuất hiện Linh ấn hắn liền vừa mừng vừa sợ, nhưng ánh mắt tham lam của hắn lại làm hắn mở đi hai mắt.
Giờ khắc này, Lý Thiên Vũ phản phất hóa thân trở thành một cái tiểu mặt trời treo trên cao ở thiên khung phía trên, để cho người ta không có thể nhìn thẳng.
Vô địch bá đạo khí thế, từ Lý Thiên Vũ trên thân lan tràn ra, tràn ngập ở giữa thiên địa.