Chương 74: Muốn chết.
Lý Thiên Vũ cười nhạt một tiếng, mắt trái bạch quang chợt lóe, bên trong lĩnh vực luồng khí tức thứ ba xuất hiện đó chính là Lôi phạt chi lực, Lôi phạt chi lực xuất hiện làm chi lĩnh vực thêm phần cuồng bạo.
« Lôi Vực ».
Lý Thiên Vũ đưa tay về phía trước, từ bên trên lòng bàn tay khuếch tán ra bên ngoài một luồng năng lượng vô cuồng cuồng bạo, bao phủ toàn bộ Cực Thiên Băng Vực làm cho bên trong lĩnh vực Lôi phạt thêm phần mạnh mẻ.
Hắc Diện và tên còn lại cảm nhận được sức tàn phá của Lôi phạt tâm thần kịch chấn, cả người bị Lôi điện ảnh hưởng trở nên tê dại, hành động chậm đi mấy phần.
Thân hình Lý Thiên Vũ ẩn vào trong Lĩnh vực, chờ thời cơ t·ấn c·ông.
“Phần Viêm Thiên Đao”.
Lý Thiên Vũ một lần nửa xuất hiện là ở phía sau tên Địa Nguyên Cảnh sơ kỳ, hắn lấy tay làm đao, xuất ra một đao kinh thiên động địa làm cho tên Địa Nguyên Cảnh sơ kỳ kia hoãn sợ tim thắt đến cổ.
“Mạc Du cẩn thận” Hắc Diện nhìn về phía tên Địa Nguyên Cảnh sơ kỳ kia giật mình lên tiếng nhắc nhở.
“Ở đâu ra” Mạc Du giật mình hoản hốt lên tiếng.
"Dạ Du Kiếm Ấn”.
"Minh Chung Kiếm Tùy”.
Mạc Du và Hắc Diện lần lượt xuất chiêu ngăn cẳn Phần Viêm Thiên Đao của Lý Thiên Vũ, tuy thế công của Hắc Diện và Mạc Du cường đại nhưng lại không kịp tốc độ xuất đao của Lý Thiên Vũ.
Dạ Du Kiếm Ấn và Minh Chung Kiếm Tùy tuy đã triệt đi phần lớn uy lực nhưng dư ba, nhưng uy lực của Phần Viêm Thiên Đao vẩn còn rất mạnh lập tức đánh cho Mạc Du rơi xuống đất bay ngược về sau hơn mười trượng mới giữ vững thân hình.
Mạc Du khi ổn định lại, trên thân khí tức vô cùng hỗn loạn, trên ngực để lại một miệng v·ết t·hương khủng bố tuyệt luân, miệng còn lưu lại một ít tiên huyết, lúc này hắn vẫn còn hoãn sợ, nếu như Hắc Diện không kịp thời nhắc nhở thì bây giờ hắn đã là n·gười c·hết.
Lúc này trên bầu trời mây đen triễu nặng, lôi điện bên trong hắc vân vô cùng cuồng bạo, nơi này Lý Thiên Vũ đã sớm để cho Lôi Chi Triều Tịch đợi sẳn chỉ đợi Mạc Du rơi vào bên trong mà thôi.
Tại sao lại là Lôi Chi Triều Tịch mà không phải Âm Dương Kiếp Lôi vì Âm Dương Kiếp Lôi cần thời gian tụ lực rất lâu, nếu phát động Lôi Chi Triều Tịch trước muốn chuyển sang Âm Dương Kiếp Lôi tuyệt đối dễ dàng hơn một chút so với trực tiếp xuất ra Âm Dương Kiếp Lôi.
Rầm! Rầm! Rầm!
Lôi Chi Triều Tịch đã đạt đến cực hạn liền như thủy triều chuốc xuống bên dưới.
“Thiên Kiếm Quyết” thức thứ ba "Hạ Sinh Thiên Tẩu”.
Kiếm trong tay Hắc Diện khoáy động trời cao, một dòng kiếm khí vô cùng sắc bén cắt qua bầu trời xé tan không khí đánh tan nát sơ xác Lôi Chi Triều Tịch của Lý Thiên Vũ, làm cho Lôi Chi Triều Tịch trực tiếp tiêu tán đi.
Lý Thiên Vũ cũng không chấn kinh hay tỏ thất vọng, hắn biết thiên tài Đế triều không dể dàng b·ị đ·ánh bại như vậy, hắn liền tiếp tục tiến vào bên trong Lĩnh vực ẩn nấp đi.
“Lý Thiên Vũ rùa rút cổ, mau ra đây”.
Hắc Diện quát lớn một tiếng, song song tay hắn nâng lên kiếm khí ba động kịch liệt, làm cho xung quanh dày đặc kiếm khí.
“Vạn Kiếm Quy Tông”.
Hắc Diện xuất ra một kích phạm vi diện rộng, càn quét xung quanh trăm trượng, nhằm ép Lý Thiên Vũ hiện thân, nhưng lại không thấy hắn ở đâu.
“Hừ, ngươi trốn được còn mỹ nhân kia thì lại không” Hắc Diện hừ lạnh một tiếng liền quay sang tìm kiếm phương hướng của Hàn Tĩnh Chi, nhưng lại làm hắn giật mình là Hàn Tĩnh Chi cũng biến mất, không nhìn thấy nàng ở đâu.
“Nàng cũng loại này thủ đoạn” Hắc Diện thì thầm lẫm bẩm.
“Hắc Diện đại ca, để đệ”.
“Kiếm Chấn”.
Mục Du xung quanh Chân Khí ba động kịch liệt, trên bầu trời vô cùng vô tận điểm sáng nhỏ xuất hiện, đi theo đó là từ bên trong điểm sáng là vô vàng thanh lợi kiếm xuất hiện rồi rơi xuống bên dưới.
Lý Thiên Vũ ở phía xa nhìn thấy tất cả lại vô cùng ngạc nhiên, Kiếm Chấn của Mục Du tuy uy lực không bằng Vạn Kiếm Quy Tông nhưng ngược lại phạm vi của Kiếm Chấn vô cùng rộng, có thể bao phủ ngàn trượng ôm trọn Cực Thiên Băng Vực vào bên trong, với uy lực này vốn không thể làm gì Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi nhưng tìm ra vị trí bọn hắn hẳn là không việc gì.
"Bên đó, chịu c·hết đi”.
Hắc Diện quát lớn một tiếng, toàn thân Chân Khí toàn bộ thu liễm, Kiếm Khí chợt phóng toàn bộ cảm ngộ về kiếm cùng lúc phóng thích ra bên ngoài, xung quanh Hắc Diện một cổ vô hình ý chí hiện, ý chí này sắc bén vô cùng, khí thế vô lượng như là kiếm thẳng hướng không ngừng.
“Kiếm Ý”.
Lý Thiên Vũ nhìn thấy cảnh này lại kh·iếp sợ không thôi, sự lợi hại của kiếm ý làm sao hắn lại không biết.
Nhưng thế công của Hắc Diện lại không cho hắn có thời gian suy nghĩ nhiều, trong mắt Lý Thiên Vũ, Hắc Diện liên tục vun kiếm vào hư không vô cùng vô tận Kiếm Khí mang theo cường đại ý chí đánh về Lý Thiên Vũ.
Lý Thiên Vũ lộ ra vẻ mặt ngưng rộng hắn liền ngay lập tức xuất ra một chiêu phòng ngự cường đại nhất của hắn, toàn thân kim quang đại phóng Long lân xuất hiện bao trùm cơ thể trạng thái bán Long hóa hiện.
Đi theo sau đó là một lớp áo giáp bằng băng tinh ôm trọn thân thể, lớp phòng ngự thứ ba và thứ tư lần lượt là áo giáp bằng hỏa diễm và kiếm khí
.
Bốn tầng phòng ngự Long Lân bên trong cùng tiếp đó là Băng Cực Thánh Giáp Thuẩn tiếp theo là Thánh Hỏa Tráo và cuối cùng là Xung Hư Kiếm Thuẩn, đây cũng đầ tầng phòng ngự mạnh nhất mà hiện tại Lý Thiên Vũ có thể xuất ra.
Kiếm Ý rạch tan không khí, kiếm ý đi đến đâu liền như lưu tinh một dạng không gì có thể ngăn cảng được.
Ầm! Ầm! Ầm!.
Kiếm khí v·a c·hạm với kiếm thuẩn, kiếm thuẩn tuy là thủ đoạn phòng ngự được mạnh của Xung Hư Kiếm Pháp Thiên cấp kiếm kỹ nhưng lại so với Kiếm ý lại thua xa một bậc, Kiếm Thuẩn kiên cố chống cự, thời gian ba hơi thở trôi qua trên kiếm thuẩn nứt ra một vết nứt cực lớn, thêm ba hơi thời gian tiếp theo Kiếm thuẩn nứt ra càng lớn.
Rắc, răng rắc! Ầm!.
Từ lúc Kiếm ý đánh lên Kiếm Thuẩn vỏn vẹn chỉ mất sáu hơi thở liền đạt đến cực hạn chịu đựng của nó, chỉ trong nháy mắt thời gian tiếp theo Kiếm Thuẩn liền đạt đến giới hạn cuối cùng liền ầm vang sụp đổ.
Kiếm Ý tiếp tục oanh kích lên Thánh Hỏa Tráo, Thánh Hỏa Tráo cường đại hơn Kiếm Thuẩn một bậc phải mất tận mười hơi thở mới hoàn toàn sụp đổ.
Kiếm Ý uy lực như là vô cùng vô tận liên tục đánh nát Kiếm Thuẩn và Hỏa Tráo nhưng uy lực và khí thế không hề sục giảm một chút nào, thế như chẻ tre tiếp tục đánh lên Băng Thuẩn của Lý Thiên Vũ.
“Hắc ca, để đệ giúp huynh”.
Mục Du phía xa lên tiếng, hắn vừa nói xong phạm vi ngàn trượng của Kiếm Chấn cấp tốc thu nhỏ trong vòng ba hơi thở liền chỉ còn đường kính một trượng, kiếm khí bên trong bao phủ vô số tiểu kiếm cấp tốc xoay tròn như là lốc xoáy hướng về Băng Thuẩn của Lý Thiên Vũ xoắn tới.
Dưới song trọng thế công Kiếm Ý của Hắc Diện và Kiếm Chấn của Mục Du tuy Băng Thuẩn của Lý Thiên Vũ có thể sánh ngang với Thánh cấp vũ kỹ nhưng Lý Thiên Vũ lại tu luyện chưa đến tầng thứ cao nhất bây giờ cũng có thể nói tạm thời như là Tạo hóa cấp phòng ngự vũ kỹ mà thôi.
Kiếm Ý của Hắc Diện cũng có thể nó tương đương với uy lực của một môn Tạo hóa cấp vũ kỹ, còn về Kiếm Chấn của Mục Du là thức thứ bảy cũng là thức cuối cùng của Vân Tịch Kiếm Quyết, nó chân chính là một môn Thiên cấp thượng phẩm vũ kỹ uy lực không thể xem thường.
Dưới thế công cuồng bạo như vậy Băng Thuẩn lại như là đậu hủ một dạng liền không chịu nổi một kích, Băng Thuẩn chỉ kiên trì được năm hơi thở mà thôi liền tán loạn.
Hiện tại Lý Thiên Vũ chỉ còn lại một tầng phòng ngự duy nhất đó chính là Long lân, Long lân của hắn chính là Long tộc tốt nhất phòng ngự vẩy rồng, dư ba còn lại của Kiếm Ý và Kiếm Chấn tiếp tục đánh lên Long lân rồi tiêu tán đi.
Thân hình Lý Thiên Vũ giống như thiên thạch rơi đập đại địa, tốc độ nhanh đến cực điểm, xẹt qua hư không, trong nháy mắt liền phá nát hơn mấy chục cây đại thụ cuối cùng rơi đập trên dãy núi phía xa hơn ba trăm trượng.
Ầm ầm!!
Cao tới mấy trăm trượng sơn phong, lập tức bị nện sập xuống, vô số núi đá băng liệt tứ tán, vô tận bụi mù cuồn cuộn phun trào.
Kinh ngạc, hiện trường khôi phục lại bình tĩnh, lúc đầu mấy ngàn trượng cao sơn phong nơi ở, phảng phất hóa thành đất bằng.
Thiên địa ở giữa an tĩnh lại, tất cả mọi người điều yên tĩnh, chiến đấu điều đình chỉ, sau đó lâm vào giống như c·hết trong yên tĩnh.
Bất luận là Lâm Tâm Như hay hai người Huyền Nguyên Cảnh đỉnh phong kia, vẫn là Hàn Tĩnh Chi, thấy cảnh này đều là chấn kinh tột độ.
Tất mọi người ngoại trừ Hàn Tĩnh Chi điều bất khả tư nghị nuốt một ngụm khí lạnh, tất cả điều có chung một dạng suy nghĩ cũng chỉ có thể dùng một cái từ để hình dung, kinh khủng!
Riêng phần Hàn Tĩnh Chi nàng rất rõ thực lực của Lý Thiên Vũ, nhưng một màn này cũng để nàng biết được thiên tài Đế Triều không phải đèn đã cạn dầu.
“C·hết sao?” Thiên khung phía trên, Hắc Diện giống như thần linh, lăng lệ ánh mắt quét mắt phía dưới đại địa.
Không có cảm nhận được Lý Thiên Vũ sinh mệnh khí tức, Hắc Diện liền cười lạnh, xem như Lý Thiên Vũ thật là c·hết.
Hắc Diện trong lòng có chút thổn thức, hắn hoàn toàn không nghĩ tới cái này một cái thiếu niên ở một Vương triều nhỏ nhoi lại trưởng thành đến tình trạng như thế này.
Vốn cho rằng phất tay liền có thể giải quyết đối phương, không nghĩ tới cuối cùng mình phải vận dụng gần như toàn bộ thực lực, mới có thể triệt để diệt sát đối phương.
Hắc Diện thở dài một tiếng, nếu là có thể thu phục hắn cho Công tử dùng thật là tốt, nếu để hắn có thời gian trưởng thành, hắn thật là có có thể làm một cánh tay đắc lực của Công tử.
Hắc Diện nhẹ lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ ngạo nhiên, hết thảy đều kết thúc, cho dù đối phương lại yêu nghiệt, lại biến thái, vẫn như cũ muốn c·hết ở trong tay hắn.
Hắc Diện cùng Mục Du quay lưng lại nhì về phía Hàn Tĩnh Chi, Hắc Diện liền lộ ra nụ cười nham hiểm nói:
“Tiểu tử kia vốn không thể thần phục, nhưng mỹ nhân bại hoại như thế này thì lại khác, mang nàng trở lại dâng cho Công tử, biết đâu ngài ấy chơi chán liền tới lượt chúng ta”.
Lời nói của Hắc Diện vừa dứt hắn liền cảm nhận được một cổ sát khí vô cùng vô tận phát ra từ phía sau, hắn liền giật mình xoay phất người lại nhưng hắn lại không nhìn thấy một ai, nhưng cổ sát khí này vẫn luôn tồn tại.
“Muốn c·hết” Một giọng nói ẩn chứa đầy sát khí, vang vọng bên trong thiên địa này làm cho bọn hắn tưởng như chính bọn hắn đã ở bên trong âm tì địa ngục vậy.