Chương 72: Đoạn Thiên Tông.
Lý Thiên Vũ cũng biết lời hắn nói khó mà tin, nhưng biết cách nào lấy ra bằng chứng bây giờ? Cũng không thể trực tiếp lấy ra Thánh Nguyên a!
"Yên lặng! Muốn biết chẳng phải xuống dưới xem cái rồi biết hay sao?”.
Hạ Tinh Ngôn vừa dứt lời thân hình liền lóe lên một cái rồi biến mất tại chổ, một lần nửa xuất hiện trên mặt tràng đầy nụ cười và vui sướng, cười to nói.
"Haha, Lý Thiên Vũ ngươi đã giúp Hoàng thất một việc lớn”.
"Đúng là hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy! Lý Thiên Vũ ngươi có biết tàn hồn của yêu đó đã khốn nhiễu hoàng thất ta mấy trăm năm nay rồi không!”.
Năm đó Đại Mạc ta mới thành lập, liền không bao lâu phát hiện ra tòa Tẩy Linh Trì này! Nhưng cũng không may năm đó tàn hồn Yêu Hổ bên trong thoát ra bên ngoài tàn hại bách tính vô tội.
Cùng lúc đó Hoàng thất tập hợp rất nhiều cao thủ vay g·iết nó nhưng lại bất thành. May mắn năm đó có một vị siêu cấp cường giả đi ngang ra tay mới trấn áp nó được nhưng cũng không thể tiêu diệt được tàn hồn đó cũng chỉ phong ấn lại mà thôi.
Cũng vì vậy mà Hoàng cung được xây dựng tại nơi này, cũng vì vậy chúng ta mới thiết lập một trận pháp nhầm mục đích luyện hóa tàn hồn nó, nhưng có thể luyện hóa được nó hay không ai cũng không nắm chắc, bên cạnh không một ai dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng may mắn thay hôm nay có Lý Thiên Vũ giải quyết vấn đề này rồi.
"Ta thay mặt Hoàng thất đa tạ ngươi!”- Hạ Tinh Ngôn ôn tồn lễ độ ôm quyền khách khí lên tiếng.
“Bệ hạ quá lời rồi, chỉ là thần may mắn mà thôi!”- Lý Thiên Vũ khách khí ôm quyền nói.
"Hành động vĩ đại như vậy may mắn hai chữ làm sau có thể làm được”.
“Thôi, bây giờ cũng đã trễ các ngươi về nghĩ ngơi, sáng mai các ngươi hãy đến Hoàng cung ta mang các ngươi đến thông đạo để tiến vào Đoạn Thiên Tông di tích”.
“Lần này may mắn nhân họa đắc phúc, về hậu lễ hẳn là mời Lý huynh đến chúng ta bàn luận riêng a!”
Hạ Tinh Ngôn đang nói giữa chừng bổng cười to, như là đang âm mưu gì đó, nhìn về Lý Hằng Minh ra ám hiệu rồi xoay lưng rời đi.
Lý Hằng Minh cũng không lo lắng gì nhiều, hắn đưa đám trẻ về lại nhã viện rồi lại lập tức hối hả quay lại hoàng cung cùng Hạ Tinh Ngôn dàm đạo đại sự.
...
Sáng sớm ngày hôm sau, sâu trong Hoàng cung bên trên một ngọn núi cao ngàn mét, nơi này được gọi là Đoạn Thiên Phong vì nơi này chính là nói tọa lạc của truyền tống trận thông đến Đoạn Thiên Tông di chỉ.
“Các vị, Đoạn Thiên Tông di chỉ là nơi truyền thừa của một đỉnh cấp Tông phái thời kỳ viễn cổ, bên trong bảo vật vô số và quan trọng nhất chưng cực truyền thừa vẫn còn chưa một ai đoạt được, các ngươi có được cơ duyên gì thì cũng dựa vào các ngươi”.
“Các vị bắt đầu thôi”.
Hạ Tinh Ngôn vừa dứt lời trên thân ba vị phủ chủ Chân Nguyên bùng nổ, Chân Nguyên khổng lồ lập tức chuyển hóa thành càng thêm cao cấp Linh khí rót vào bên truyền tống trận.
Truyền tống trận rung lên kịch liệt lập tức một cái vòng xoáy màu đen hiện ra xoay tròn bên trong truyền tống trận.
“Các ngươi mau vào bên trong, truyền tống trận này chỉ duy trì ba mươi hơi thở, mau”.
Khi truyền tống trận mở ra, Hạ Tinh Ngôn gấp rút lên tiếng.
Lý Bạch Nhật không nói thêm lời nào lập tức nhảy vào trong truyền tống trận rồi biến mất, ngay sao đó là Lâm Tâm Như, Hắc Diện và theo sau đó là Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi cùng lúc tiến vào bên trong.
...
Đoạn Thiên Tông là một cổ Tông Môn ở thời kỳ viễn cổ, thời kỳ đỉnh phong Đoạn Thiên Tông cũng có thể xem là một trong bá chủ cấp độ tồn tại đỉnh phong.
Ngày hôm nay Đoạn Thiên Tông đã trở thành phế tích, không một ai có thể lý giải tại sao?
Đoạn Thiên Tông được tìm thấy cách đây trăm năm từ một nơi cực kỳ xa xôi và vô cùng nguy hiểm ở tận cùng của Thiên Sát Chi Địa, cũng vì khoảng cách xa xôi bà nguy hiểm như vậy nên Đại Mạc cùng tứ đại thành chủ gom góp tài nguyên toàn Đại Mạc xây dựng nên năm tòa truyền tống trận để trực tiếp thông đến nơi này mà tiến thẳng vào bên trong Đoạn Thiên Tông.
Đoạn Thiên Tông cách mười năm mở ra một lần, cũng không phải là cứ mười năm mới có thể mở ra, vì nó không thể dùng nhân lực cưỡng ép được mà là dựa vào cách giới của thủ hộ tự động yếu đi, mới có thể cưỡng ép tiến vào.
Tuy này đã mở ra hơn mười lần, nhưng lần nào bên trong cũng tìm được cực kỳ trân quý bải vật có thể giúp một người đổi đời, nhất phi trùng thiên.
Điều quan trọng nhất chính là nơi này chung cực truyền thừa vẫn chưa một ai nhận được.
Sau khi Lý Thiên Vũ tiến vào trong truyền tống trận hắn cảm thấy đầu ốc xoay cuồng một trận, lần nửa mở mắt ra trong hắn là một phế tích vô cùng rộng lớn xung quanh đất đá và từng dãy kiến trúc sụp đổ trong rất hoang tàn và thảm liệt.
Hắn thấy nơi này đã rất lần bị tìm kiếm kể cả một cành cây ngọn cỏ cũng đã đào bớt lên, mặt đất sâu ba mét cũng bị đào bới không sót thứ gì.
“Không biết nơi này, thời kỳ viễn cổ đã sảy ra cự đại biến cố như thế nào, một Tông môn to lớn như thế này lại trở thành một bãi phế tích” Hàn Tĩnh Chi bên cạnh cảm thán lên tiếng.
“Chắc hẳn thời kỳ viễn cổ, Đoạn Thiên Tông cũng là chịu cực lớn đã kích, thời kỳ viễn cổ Tông Môn này chắc hẳn cũng là cấp độ bá chủ tồn tại” Lý Thiên Vũ thở dài một tiếng, nói.
“Thiên Vũ ca ca, nơi này bảo vật chắc hẳn đã bị đào bới hết rồi, chúng ta đi vào trung tâm đi” Hàn Tĩnh Chi nhìn xung quanh thấy tất cả đã bị đào bới tìm kiếm qua rất lần, liền nhìn về Lý Thiên Vũ nói.
Lý Thiên Vũ cũng nhẹ mĩm cười, rồi cùng với Hàn Tĩnh Chi tiến sâu vào bên trong, trên đường đi hắn liên tục phát động Thiên La Đồng để tìm kiếm xung quanh, coi có còn bảo vật còn xót lại hay không.
Trong suốt quảng đường hơn ngàn dặm hắn cùng Hàn Tĩnh Chi quả thật có tìm thấy một ít bảo vật nhưng cấp bậc lại không cao, bên trong tương đối là một ít Linh dược, mảnh vở binh khí, một số binh khí cấp thấp cấp bậc cao nhất hắn nhận được mà một cây trũy thủ huyền cấp thượng phẩm mà thôi, với người khác nó đã là thu hoạch to lớn nhưng với hắn cùng Hàn Tĩnh Chi lại chẳng khác gì sắt vụn.
“Quả thật nơi này đã không còn sót lại thứ gì!”- Lý Thiên Vũ cảm thán lên tiếng.
“Chúng ta cứ tìm kiếm như thế này cũng không phải là cách, chúng ta nên tìm một cung điện nào đó tìm kiếm, hẳn là khả thi hơn”- Hàn Tĩnh Chi nói.
Lý Thiên Vũ nghĩ nghĩ rồi nhẹ gật đầu, hắn liền đưa thần thức ra bên ngoài kết hợp với Thiên La Đồng dò xét đơn hướng hơn hai ngàn trượng, Lý Thiên Vũ không còn lây hoay một hướng mà tản ra dò xét lung tung không cố định mục tiêu mà tìm kiếm.
Lý Thiên Vũ đang dò xét đột nhiên hướng liền dừng lại, quan sát đơn hướng về phía Nam hơn một ngàn trượng bên ngoài.
Trong Thiên La Đồng dò xét hắn liền nhìn thấy hơn mười người đang thì thào nói gì đó vì khoảng cách quá xa hắn lại không biết được bọn bọ nói gì.
Bên trong có hai người hắn nhận ra chính là Lâm Tâm Như và tên Hắc Diện kia liền kinh ngạc nhẹ nói:
"Nàng ta rõ ràng là không có danh ngạch để tiến vào bên trong đây, nhưng bây giờ lại có mặt hẳn là không gian bảo khí a”.
Vì vô cùng tò mò nên hắn tận lực thôi động Thiên La Đồng về bên đó rồi cả hai chậm rãi rút ngắn khoảng cách về phía bọn hắn, khi hắn còn cách bọn họ năm trăm trượng liền dừng lại vì khoảng cách này hắn đã có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện.
“Hắc Diện đại ca, chúng ta còn phải mất bao lâu nửa?”.
Bên trong đám người kia một thiếu nử toàn thân một bộ hoa lệ áo bào đỏ, sắc mặt nàng hơi tái nhợt, nàng chính là Lâm Tâm Như.
“Không còn lâu nửa đâu, chúng ta đã tìm kiếm hơn tám nơi rồi, bây giờ chỉ còn bốn nơi nửa mà thôi”- Bên trong nam tử áo bào đen lên tiếng, hắn chính là Hắc Diện thần bí kia.
“Hắc Diện đại ca, tại sao lại cần nhiều máu của ra như vậy”.
Lâm Tâm Như do đã mất rất nhiều máu nên lúc này vô cùng yếu ớt, nàng lên tiếng với giọng điệu vô cùng mệt mỏi.
“Việc này hiện tại ngươi không cần biết, đến lúc thích hợp ta sẽ nói cho ngươi biết”.
Hắc Diện với giọng điệu lạnh lùng nói, nói xong hắn liền quay sang một nam tử gầy bên cạnh tiếp tục nói:
“Tiêu Càng ngươi xem nơi kế tiếp còn bao xa”.
“Dạ, Hắc Diện đại ca”.
Tiêu Càng vừa nói xong, liền lấy ra một tấm bản đồ làm bằng da dê bên trên có rất nhiều điểm đánh dấu, hắn liền lấy tay chỉ vào một điểm bên trong nói:
“Ba trăm dặm về phía Tây, Tùy Hàn Sơn chính là mục tiêu tiếp theo”.
“Tốt, đi thôi”.
Hắc Diện vừa dứt lời, liền dẫn theo mười người Lâm Tâm Như cấp tốc hướng về phía Tây, Tùy Hàn Sơn phi nước đại mà đi.
Lý Thiên Vũ thấy vậy liền lộ vẽ trầm tư, Hàn Tĩnh Chi nàng thấy hắn như vậy liền lên tiếng:
“Thiên Vũ ca ca, có chuyện gì sao?”.
Lý Thiên Vũ liền kể lại chuyện vừa rồi cho nàng nghe, rồi cả hai tiếp tục rơi vào trạng thái trầm tư, một lúc sau hắn lại tiếp tục lên tiếng:
“Nàng thấy thế nào”.
“Muội thấy cái này có vấn đề, chắc hẳn bọn họ đang tìm một cái cổ di tích nào đó” Hàn Tĩnh Chi nghĩ nghĩ rồi tiếp tục nói: “Nhưng muội cũng không chắc”.
“Muốn biết đi theo là được” Lý Thiên Vũ nói.
...
Nửa ngày sau, bọn người Hắc Diện liên tục tìm kiếm hơn nửa ngày vẫn không tìm thấy mục tiêu cuối cùng của bọn hắn, Tiêu Càng tuy mệt mõi nhưng lại vô cùng hưng phấn liền quay sang Hắc Diện lên tiếng.
“Hắc Diện đại ca, chúng ta đã tìm hết ba nơi này rồi nhưng lại không có kết quả, bây giờ chỉ còn duy nhất một điểm cuối cùng nửa mà thôi, chắc hẳn sẽ là nó”.
“Haha, nhanh thôi”.
Hắc Diện cũng lộ rõ vẻ vui mừng trên khuôn mặt, hắn liền cười ha hả nói rồi dẫn theo đám người nhanh chóng rời khỏi nơi này.