Chương 66: Tẩy Linh Trì.
Phía trước là một cái hộ tráo cực lớn màu vàng đậm bên trên hoa văn trận pháp lập lòe, một tầng phòng hộ cực kỳ kiên cố dị thường, Lý Thiên Vũ suy đoán màn phòng hộ này chí ít cần Tạo Hóa Cảnh cường giả toàn lực oanh kích mới có thể phá vỡ màng phòng hộ này.
Trong phạm vi bao phủ của Thiên La Đồng cũng không bao trùm toàn bộ phạm vi mà cấm chế này bao phủ, Thiên La Đồng của Lý Thiên Vũ bao trùm một phía đến hai ngàn năm trăm trượng mà còn không hết, hắn thầm nghĩ không biết Hoàng thất đã tiêu tốn bao nhiêu vật lực và tài lực cho màng phòng hộ này, Lý Thiên Vũ lộ vẻ cảm thán, thật là một cái thủ bút thật lớn a.
Tất cả mọi người cũng điều mộng bức, tuy bọn hon không có Thiên La Đồng như Lý Thiên Vũ nhưng cũng không vì vậy mà ngăn cản bọn họ si ngốc.
Hạ Tinh Ngôn thấy vậy cũng nhẹ gật đầu nhẹ hài lòng, vì hắn năm xưa lần đầu đến đây cũng điều như vậy, Tẩy Linh Trì này một tộc nhân trong đời cũng chỉ một lần duy nhất được vào trong tu luyện mà thôi.
Vì nếu như lần thứ hai vào trong thì hiệu quả đã không còn như trước nửa, có vào cũng chỉ là tiêu tốn Linh Khí bên trong nà thôi mà ít lợi lại cực kỳ nhỏ bé hầu như là bằng không, nên mỗi một người cũng chỉ có thể đi vào bên trong tu luyện một lần duy nhất mà thôi.
Hạ Tinh Ngôn nhẹ ho một tiếng, để mọi tập trung lại, không bàn tán xôn xao, rồi hắn tiến lên ba bước, hai tay ôm quyền khom lưng về phái hai cái tượng đá hình người phía trước rồi lấy ra một cái lệnh bài cổ xưa màu đen, chân khí ngoại phóng, tay nâng lệnh bài lên, tay bóp ấn quyết kỳ dị, lệnh bài phát sáng lên, làm cho mọi người điều kinh ngạc nhìn một màn này.
Nhưng Lý Thiên Vũ lại không chú ý đến nó mà lại nhìn chằm chằm vào hai pho tượng kia, hắn ẩn ẩn cảm nhận được bên trong hai pho tượng phát ra khí tức như ẩn như hiện, không thua kém gì Hạ Tinh Ngôn là mấy, hắn thầm nghĩ: “Không ngờ Đại Mạc còn ẩn giấu bậc này cường giả”.
“Trong vòng sáng chính là Tẩy Linh Trì các ngươi nhanh chóng tiến vào trong đó, về phần có thể nhận được bao nhiêu chỗ tốt ở trong đó thì còn phải xem năng lực và bản lĩnh của bản thân các ngươi!
Lúc cấm chế phá vỡ, bên trong lộ ra một vòng sáng, Hạ Tinh Ngôn quay lại trầm giọng quát.
“Rõ!”.
Nghe thấy tiếng quát của Hạ Tinh Ngôn, trong mắt bọn người Lý Thiên Vũ đều xẹt qua một tia nóng rực, bọn họ đều hiểu độ trân quý của Tẩy Linh Trì, tất cả võ giả ai cũng ao ước được một lần vào bên trong, loại kỳ ngộ này không phải là tùy tiện thì có thể gặp.
Vù!
Thanh âm vừa dứt, thân hình Hạ Thiên Phàm cùng Lý Bạch Nhật lập tức hóa thành một đạo thân ảnh mơ hồ, lao ra, rồi sau đó xông vào trong vòng ánh sáng, biến mất không nhìn thấy đâu nữa.
Mà sau lưng hai bọn họ Hắc Diện thần bí kia cũng đuổi theo phía sau vẻ mặt hưng phấn xông vào trong vòng sáng.
Nhìn ba người bọn họ thuận lợi tiến vào, Lý Thiên Vũ nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi nhẹ gật đầu, hắn nhanh chân tiến lên khi còn cách hai pho tượng hai trượng liền dừng lại, ánh mắt thâm thúy nhìn về hai pho tượng như suy nghĩ cái gì đó, rồi cũng lần lượt tiến vào bên trong.
“Tiểu tử này không lẽ đã nhìn ra cái gì?”.
Hạ Tinh Ngôn ngẫn người thầm nghĩ gì đó, rồi lại lắc đầu, chuyện này bên trong Đại Mạc chỉ có hắn cùng một ít tộc lão hoàng thất biết mà thôi, vã lại bên trong phủ cao thủ như mây mà một ai phát giác ra dị thường, hắn không tin một tiểu tử lại nhìn ra manh mối, nghĩ đến đây hắn cười trừ một tiếng rồi ôm quyền hướng hai pho tượng hành lễ rồi lui về sau phía xa xa một tản đá ngồi tỉnh khí chờ đợi bọn Lý Thiên Vũ tu luyện kết thúc.
Lúc Lý Thiên Vũ xông vào trong vòng sáng, trong mắt liền xuất hiện bóng tối trong chốc lát, chợt sau đó ánh sáng nhu hòa liền tràn ngập ánh mắt, một mùi thơm mang theo chút mùi vị ẩm ướt ập vào mặt.
Ánh mắt Lý Thiên Vũ chợt chuyển, lúc này ở trong mắt hắn liền xuất hiện một cái đầm nước khổng lồ, nước hồ màu xanh bích lục, nhìn bên trên mặt nước tràn ngập sinh cơ.
Một cỗ năng lượng tinh thuần đến kinh người không ngừng từ trong nước đầm phát tán ra, Lý Thiên Vũ hít sâu một hơi, lập tức cảm giác khoan khoái đến cực điểm, vô số tế bào giãn ra giống như đang reo hò nhảy múa.
“Tẩy Linh Trì này mức độ đậm đặc không thua kém gì Huyền Đàm của Đế Huyền Cung, Tẩy Linh Trì này chắc hẳn là nơi tuyệt thế cường giả nào đó vẫn lạc, Linh Khí về với thiên địa nên nơi này Linh Khí đậm đặc đến nổi ngưng tuyền như thế này”.
Lý Thiên Vũ ngạc nhiên nhìn hồ nước màu bích lục thần kỳ này, thì thào lẩm bẩm.
“Thiên Vũ ca ca, hai tượng đá bên ngoài không đơn giản chút nào, huynh cũng thấy như vậy sao?”.
Hàn Tĩnh Chi lúc này bên cạnh Lý Thiên Vũ đột nhiên lên giọng nhìn về phía hắn, hỏi.
“Muội cũng cảm thấy như vậy?”- Lý Thiên Vũ ngạc nhiên quay sang nhìn nàng nói.
Hàn Tĩnh Chi nhẹ gật đầu rồi lên tiếng nói: “Khí tức hai pho tượng đá phát ra chí ít cũng Niết Bàn Cảnh hoặc cũng có thể là Tạo Hóa cảnh”.
Lý Thiên Vũ trầm ngâm chóc lát rồi nhẹ gật đầu nói: “Chắc hẳn đây là bí mật của Hoàng Thất, chắc không có bao nhiêu người biết”.
“Lý huynh, Hàn cô nương nhanh chóng đây!”- Hạ Thiên Phàm lúc này ở phía xa nhìn lại Lý Thiên Vũ liền vẫy tay gọi.
Lần trước bên tromg Cửu U Sâm Lâm cả ba ngườ liền có giao dịch hợp tác, nhưng vì phút cuối biến cố nên không còn hợp tác nửa. Nhưng cũng không vì vậy mà quen hệ cả ba lâm vào tình trạng thù địch.
“Hừ các ngươi không vào ta vào trước”.
Lý Bạch Nhật hừ lạnh một tiếng, rồi sau đó liếc nhìn về phía Lý Thiên Vũ, sâu trong ánh mắt xẹt qua một tia âm lãnh, rồi sau đó vọt vào bên trong Tẩy Linh Trì.
Lý Thiên Vũ thấy vậy, hai mắt hơi nhíu lại, nhưng rồi lại giản ra, xem như không có chuyện gì.
Lý Bạch Nhật dường như lúc nào là không gây hấn, khiêu kích chính mình, xem ra muốn chung sống hòa thuận với hắn là không thể.
“Các vị, Tẩy Linh Trì này Linh Khí dầy đặc, càng đi xuống bên dưới linh khí càng đậm đặc nghe nói khi xuống tận đáy của Tẩy Kinh Trì thì linh khí gấp trăm lần bên ngoài, còn có thể xuống bao sâu còn xem vào năng lực của các đệ, ta đi trước đây”.
Hạ Thiên Phàm khi thấy tất cả mọi người tập hợp lại một chổ liền lên giọng nhắc nhở rồi trực tiếp lau vào bên dưới Tẩy Linh Trì liền lặn xuống sâu, rất nhanh liền biến mất không thấy đâu.
Lý Thiên Vũ đi lại gần Tẩy Linh Trì đứng bên bờ, hắn cúi đầu ngắm lớp nước đầm xanh ngắt tựa phỉ thúy tuyệt đẹp bên dưới, cũng có chút tấm tắc thấy kỳ lạ trong lòng.
Từ trong mặt nước ở Tẩy Linh Trì này, hắn có thể cảm thụ được một loại năng lượng cực kỳ đặc biệt, thứ năng lượng đó ôn hòa mà mạnh mẽ, mơ hồ cảm giác như mang theo một loại cảm giác mát mẻ thẩm thấu vào thân thể tâm can.
“Nơi này đúng thật không hề thua kém gì Huyền Đàm của Đế Huyền Cung ta, quả thật không tầm thường”.
Lý Thiên Vũ thở dài một tiếng, rồi đưa mắt nhìn xung quanh, nơi này diện tích không quá rộng cũng không quá nhỏ, hắn ước lượng nơi này phương viên chí ít cũng ngàn trượng đầm nước luôn cả cổ lâm bên ngoài và núi đá cũng hơn ba ngàn trượng, đó chính là hắn ước lượng mà thôi thực tế hắn cũng không rõ nhưng cũng không sê xích là bao nhiêu.
“Bên trong đầm nước này có chút tinh huyết và hơi thở của yêu thú cường đại và cả một thứ gì đó cực kỳ huyền diệu có thể là một nhân loại”.
Cửu Chân đột nhiên xuất hiện trên vai Lý Thiên Vũ, nàng giơ chân đánh vào mặt nước, sau đó ngạc nhiên lên tiếng:
“Ở chỗ sâu của Tẩy Linh Trì này, có một loại năng lực rất mạnh đầy uy áp còn sót lại, nếu như ta đoán không nhầm, bên dưới sợ rằng có một bộ hài cốt của cường đại Yêu Thú còn sót lại, mà không phải một”.
Cửu Chân dừng lại trầm ngâm trong chóc lát rồi nói tiếp:
“Từ lực áp súc mạnh mẽ này theo ta suy đoán, khi đầu Yêu Thú này còn sống, sợ không đơn giản chỉ là Thánh Cảnh mà có thể đi càng xa, nếu không thì sau bao nhiêu năm c·hôn v·ùi dưới đáy đầm này đến tận bây giờ còn phát ra uy áp mạnh như vậy được”.
“Không chỉ một tôn Yêu Thú, khoa trương như vậy”.
Lý Thiên Vũ chấn kinh, nếu thật có hai tôn cường đại Yêu thú bên dưới Tẩy Linh Trì này thì chứng tỏa cấp độ của nó phải hơn Huyền Đàm của Đế Huyền Cung một bậc, còn việc gì mà làm hắn chấn kinh hơn việc này.
“Không, có thể là một yêu thú và một nhân loại không chừng, nhưng bên trong nhất định có một tôn yêu thú”- Cửu Chân nói xong lại trầm ngâm trong chóc lát rồi nói tiếp:
“Thôi không suy nghĩ nửa, nếu được thì ngươi xuống bên dưới xem thử là biết thôi”.
“Không dể như vậy đâu, Hoàng thất cường giả như mây nhưng không một ai phát hiện hay có thể đi tới đáy, ta chỉ một Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ sao có thể” Lý Thiên Vũ cười khổ nói.
Cửu Chân gật đầu, rồi nói: “Quả thật với tu vi của ngươi hiện tại là không thể, nhưng ngươi đừng quên ngươi có « Thái Sơ Thần Long Biến » một đỉnh cấp luyện thể của Long Tộc, nó không thể thì cái nào có thể đây” nói xong nàng nhìn về Lý Thiên Vũ mĩm cười.
Lý Thiên Vũ gật đầu rồi nói: “Trước hết tăng lên tu vi cái đã”.
Những gì hai người bọn họ nói Hàn Tĩnh Chi cũng không biết được, nếu như nàng biết nàng nhất định cũng sẽ đi theo, mà bên dưới có nguy hiểm gì hay không hắn cũng không rõ, nếu để nàng cùng đi theo hắn không can lòng.
“Chúng ta xuống thôi”- Lý Thiên Vũ mĩm cười nhìn về Hàn Tĩnh Chi nói.