Chương 64: Thiên Nguyên Cảnh xuất thủ.
Lúc này, lục đại thiên tài một trong, Nghiêm Tề đi tới đi tới, ống tay áo vung lên, rầm rầm một đống yêu hạch xuất hiện trên bàn.
“Trời ạ! Nghiêm Tề cư nhiên thu được nhiều như vậy yêu hạch!”
“Lợi hại, có nhiều như vậy yêu hạch, Nghiêm Tề rất có thể đoạt được danh hiệu đệ nhất.”
“Vậy cũng không nhất định, những vị Huyền Nguyên đỉnh phong thiên tài khác khẳng định cũng không kém.”
Nghiêm Tề vừa mới lấy ra yêu hạch, xung quanh nhất thời truyền ra trận trận kinh hô, tiếng nghị luận bên tai không dứt.
Lúc này số lượng yêu đan mà Nghiêm Tề lấy ra chồng chất thành đống lớn, nhìn bộ dáng đã tiếp cận số lượng ba trăm viên các loại.
Số lượng này rất nhanh được người kiểm định, hoàn tất tính toán cũng cho ra số điểm thích đáng, rất nhanh Nghiêm Tề liền thu hồi toàn bộ rồi nhanh chóng rời ra để người khác tiến đến.
Với số lượng này, làm người khác ao ước không thôi, kể cả bản thân Nghiêm Tề cũng laya làm kêu ngạo đóng này yêu đan tuy không biết có thể là đệ nhất hay không nhưng năm vị trí đầu hẳn là không có vấn đề gì a.
Đám người bắt đầu nhao nhao tiếp tục tiến lên, đi theo thứ tự trước sau, không ai chen lấn gì cả.
Theo sao Nghiêm Tề, chính là Phùng Tử Lam số lượng mà nàng có cũng không thua kém gì Nghiêm Tề số lượng cũng trên ba trăm quả, kết quả này làm nàng cũng mười phần hài lòng. Còn về kết quả sao cùng phải đợi Tống Thượng Thư công bố thôi.
Rất nhanh, đến phiên Hạ Thiên Phàm, Hạ Thiên Phàm đi tới trước bàn, vung tay lên, rầm rầm, quang mang lập loè, đống lớn yêu đan khuynh đảo mà xuống, yêu đan số lượng viễn siêu Nghiêm Tề và cả Phùng Tử Lam, chừng hơn năm trăm khỏa.
“Ôi thần linh ơi! Tam hoàng tử cư nhiên thu được nhiều như vậy yêu hạch!”
“Lợi hại, so với Nghiêm Tề và cả Phùng Tử Lam cộng lại, lại sắp xỉ.”
“Ha ha, tam hoàng tử hẳn sẽ đoạt được đệ nhất không nghi ngờ.”
Sau khi Hạ Thiên Phàm lấy ra số lượng yêu đan, làm chúng nhân nhao nhao hoản sợ khâm phục không thôi.
"Trời ạ, là Lý Bạch Nhật hắn vậy số lượng yêu đan cũng không thua kém gì tam hoàng tử”.
Lý Thiên Vũ đang châm chú bên này bổng nhiên nghe tiến kinh hô, hắn liền nhìn lại phía bên kia nơi Lý Bạch Nhật đang kiểm tra đống yêu đan, đống yêu đan chồng chất như núi, số lượng kinh người.
Điều làm Lý Thiên Vũ giật mình chính là tu vi của Lý Bạch Nhật thế mà đã đạt đến Huyền Nguyên Cảnh đỉnh phong, hẳn là đã gặp cơ duyên gì bên trong rồi.
“Trời ơi, hắn là ai sao số lượng yêu đan lại viễn siêu Lý Bạch Nhật và tam hoàng tử thế kia, nhìn đống này lại có hơn sáu trăm quả a!”.
Đám người lại một phen kinh hô, Lý Thiên Vũ đưa ánh mắt nhìn qua liền giật mình.
“Là hắn!”.
Người đó không ai xa lạ, chính là tên hắc y nhân thần bí của Lâm gia mà cùng hắn đến đây, theo lời của Lâm phủ hắn là khách khanh, thân phận đặc thù, nhưng Lý Thiên Vũ lại cũng không ngờ rằng thực lực lại mạnh như vậy.
“Không ngờ thí luyện lần này lại xuất hiện nhiều dị biến như vậy, tỷ lệ cường giả lại cao như vậy, lần này top năm lại là một vấn đề nan giải a, Phùng Tử Lam và cả Nghiêm Tề chắc khó mà giữ được năm vị trí đầu a, còn Ô Khuê và Man Thiết nửa. Ủa!”.
Mọi người nghị luận ầm ỉ, một nhóm người lúc này mới phát hiện, Ô Khuê và Man Thiết cư nhiên chưa có trở về.
“Đậu móa, Ô Khuê, Man Thiết cư nhiên chưa có trở về, không phải là tổn lạc a!”
“Điều này sao có thể? Lấy thực lực của Ô Khuê và Man Thiết, ai có thể g·iết được hắn, trừ phi là gặp phải phi thường cường đại yêu thú.”
“Hừ! Các ngươi lúc này mới phát hiện sao? Không chỉ có là Ô Khuê, Man Thiết kể cả Hoàng Vân Thanh cùng Tống Lương cũng chưa trở lại”.
Mọi người nhất thời kinh hãi, tiếng huyên náo âm tràn ngập toàn trường.
Mà điều này vốn một ít người cũng đã biết được Ô Khuê và Man Thiết tổn lạc, tỷ nhưu một số người tiến vào Địa yêu quật liền tận mắt nhìn thấy Man Thiết bị trùng vương xé xác, còn về Ô Khuê thì lại bị Lý Thiên Vũ một chiêu hạ sát.
“Yên lặng!”
Tống thượng thư hét lớn một tiếng, âm thanh chấn toàn trường, tất cả mọi người nhất thời an tĩnh lại.
Sau đó, kiểm kê yêu đan vẫn tiếp tục.
Rất nhanh, đại đa số các thiên tài cũng đã kiểm kê hoàn tất.
Lúc này, tại mọi người nhìn lại, thí luyện trước vài tên, thứ tự đã sáng tỏ.
Tên thần bí hắc y nhân đứng bài danh đệ nhất, Hạ Thiên Phàm và Lý Bạch Nhật hai người, tất nhiên phân biệt danh liệt đệ hai và thứ ba, Nghiêm Tề và Phùng Tử Lam cùng là đệ tứ và đệ ngũ.
Sau khi tất cả mọi người điều kiểm kê hoàn tất, chỉ còn sót lại Lý Thiên Vũ và cả Hàn Tĩnh Chi là chưa kiểm kê mà thôi, lúc này cả hai bọn hắn mới bắt đầu tiến tới và bắt đầu kiểm kê.
“Mau mau lấy ra yêu đan ra đi!”
Trước bàn, người phụ trách kiểm kê chính là người mặc thanh bào người của Hoàng thất dưới trướng của Tống thượng thư, hắn chính là Vương lão, hắn mắt cũng không giơ lên, không kiên nhẫn nói rằng.
Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi đã là hai người cuối cùng, sau khi kiểm kê đối phương yêu đan, hắn nhiệm vụ lần này cũng liền kết thúc.
Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi cũng nhẹ gật đầu, cả hai đứng cách nhau cũng phân ra hai người kiểm kê, cả hai đồng thời mở ra nhẫn trữ vật.
Nhất thời, hai tiếng rầm rầm thanh âm vang lên, từng viên một yêu đan không ngừng đổ ra.
Rất nhanh, cả hai đổ ra yêu đan số lượng, liền vượt lên trước ba trăm khỏa.
“Cái gì?”
Vương lão, có chút ngoài ý muốn, hắn không nghĩ tới vị thiếu niên nàu, săn bắt yêu hạch số lượng, cư nhiên vượt lên trước ba trăm khỏa, đều muốn đuổi kịp Nghiêm Tề và Phùng Tử Lam số lượng.
Bên phía Hàn Tĩnh Chi người kiểm kê cũng ngạc nhiên, nói không nên lời như Vương lão bên đây vậy.
Nhưng, sau một khắc, hai người kiểm duyệt b·iểu t·ình, liền từ ngoài ý muốn biến thành kinh ngạc, bởi vì lúc này yêu đan từ bên trong nhẫn trữ vật vẫn còn ở liên tục đổ ra.
Rầm rầm!
Rất nhanh, yêu hạch số lượng, tiếp cận 500 khỏa.
“Đkm, ta không phải là hoa mắt a? Hai người này cư nhiên có nhiều như vậy yêu đan?”.
“Đậu móa, hai người kia là ai a? Làm sao có thể có nhiều như vậy yêu đan?”.
“Ta biết, hắn là Lý Thiên Vũ, con trai độc nhất của Vũ Ninh Hầu, nàng ta chính là Hàn Tĩnh Chi cũng là khách khanh của Vũ Ninh Hầu Phủ!”
Xung quanh tất cả mọi người không ít người nhận ra Lý Thiên Vũ, có ngườ ngưỡng mộ, có người ghen ghét cũng có người đố kỵ.
Ào ào ào!
Yêu đan rơi xuống thanh âm như trước liên tục, nhẫn trữ vật của Lý Thiên Vũ gần như là yêu đan phảng phất như là vô cùng vô tận.
Sáu trăm khỏa!
Bảy trăm khỏa!
Tám trăm khỏa!
Chín trăm khỏa!
Làm đổ ra yêu hạch số lượng, đạt được kinh người trên dưới 1000 khỏa, lúc này cả hai người Lý Thiên Vũ mới đồng loạt dừng lại.
Trên dưới 1000 khỏa yêu đan, chồng chất thành một tòa núi nhỏ, chiếm hết toàn bộ mặt bàn, và cả mặt đất.
Quang mang lập loè, yêu khí tràn ngập.
Đám người bên trên há hốc mồm! Ai nấy cũng kinh ngạc không thôi, như là mộng bức một dạng.
Bên kia Hạ Thiên Phàm trợn tròn hai mắt, miệng há lão đại, đều có thể nhét vào một cái trứng vịt.
Toàn trường một hồi vắng vẻ! Lặng ngắt như tờ!
Trong lúc tất cả mọi người điều kinh ngạc, bên phía Ẩn Sát Môn đột nhiên có một vị thiếu niên đi lại gần môn chủ Ẩn Sát Môn thì thào nói nhỏ gì đó.
Môn chủ của Ẩn Sát Môn chính Ô Kha hắn cũng là phụ thân của Ô Khuê, lúc này hắn nghe thấy lời nói của tên kia hai mắt liền trở nên lạnh lẽo không thôi, sắc mặt trở nên dử tợn, bỗng nhiên từ thân thể một cỗ sát khí kinh người từ bên cạnh bộc phát ra.
“Tiểu súc sinh, ngươi dám g·iết con ta Ô Khuê, ta muốn ngươi hôm nay phải đem mạng mình ra trả!”.
Cỗ sát khí vừa xuất hiện thì mọi người liền nhìn thấy thân hình Ô Kha đột nhiên phóng tới, trong đôi mắt tràn ngập sát khí dày đặc. Trảo phong vô cùng mạnh mẽ nện về phía đầu Lý Thiên Vũ, thiên địa cuồng phong gào thét, hàn phong lạnh lẽo. Cường giả Thiên Nguyên Cảnh vừa ra tay liền khiến trời rung đất chuyển.
Ô Kha không ngờ lại không nén giận nổi, không màn thân phận cùng với một tiểu bối, thực lực chênh lệch to lớn mà trực tiếp hạ sát thủ.
Ầm ầm!
Thân ảnh của Ô Kha giống như bạo long phẫn nộ, thân hình vừa xẹt qua thì không gian liền trở nên vặn vẹo, đẳng cấp lực lượng như vậy cường hãn đến mức đáng sợ!
Ô Kha lúc này ra tay gần như đều ngoài dự liệu của tất cả mọi người, không ai ngờ rằng, thân là chủ của một thế lực đỉnh cấp mà hắn lại có thái độ thất lễ như thế, bất chấp thân phận và cục diện khác biệt, cưỡng ép ra đòn sát thủ với Lý Thiên Vũ.
Thân hình Ô Kha, nhanh như tia chớp, gần như là lúc cỗ sát khí vừa mới tuôn ra thì hắn liền từ đài cao lao xuống. Khí tức cường đại của cường giả Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong không hề giữ lại bộc phát ra, một cỗ áp lực cực kỳ hung hãn quét ra.
"Ô Kha, thế mà đã là Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong tu vi. Hèn gì không kiên nể như vậy!”.
Thoáng qua ở giữa Ô Kha đã đến trước trên đỉnh đầu của Lý Thiên Vũ lập tức sắc mặt biến đổi.
Ầm!
Trong sân lúc này, quanh người Lý Thiên Vũ không thể cử động, sắc mặt hắn cũng cực kỳ âm trầm, hai mắt gắt gao nhìn Ô Kha nổi giận xông đến. Hắn có thể cảm giác được thiên địa Linh khí quanh người hắn đã bị Ô Kha khống chế. Đối mặt với cường giả Thiên Nguyên Cảnh, hắn căn bản không có cơ hội né tránh!