Chương 63: Thí luyện kết thúc.
Lý Thiên Vũ vừa mới thức tỉnh liền nhìn thấy một đạo kiếm khí đánh về chính mình mi tâm, hắn liền giật mình và sao đó hàn khí tỏa ra bên ngoài, làm cả người Ô Khuê bị một tầng hàn khí đáng sợ vây lấy.
Lý Thiên Vũ thi triển Thiên Lý Đằng Vân Thuật, Long dực và cả Thiên Huyễn chi lực tốc độ nhanh đến cực hạn và huyễn thuật che mắt, liền đột nhiên hư không tiêu thất lần nửa xuất hiện là ở phía sau Ô Khuê một đạo “Hoàng Kim Long Chỉ” đánh nhanh về phía đầu lâu của Ô Khuê.
Ô Khuê không hổ là Huyền Nguyên cảnh đỉnh phong, một trong lục đại tuổi trẻ thiên tài lực cảm nhận thật là mạnh hắn liền lệch đầu lâu qua bên trái một tí làm đòn “Hoàng Kim Long Chỉ” của Lý Thiên Vũ đánh hụt để lại trên má hắn một đạo v·ết t·hương nhỏ.
Ô Khuê dùng tay sờ lên trên má thấy trên tay để lại một v·ết m·áu liền tức giận định đánh ra một đòn công kích về phía Lý Thiên Vũ, khi vừa quay lại Ô Khuê thấy mắt phải của Lý Thiên Vũ lóe sáng hắn đột nhiên lâm vào ảo cảnh mà Lý Thiên Vũ tạo ra.
Ô Khuê không biết mình đã lâm vào trong ảo cảnh mà do chính Lý Thiên Vũ tạo ra, hắn trước mắt vẫn đang chiến đấu với Lý Thiên Vũ.
Mọi người xung quanh ánh mắt hết sức kỳ quái, vì Ô Khuê đang cố ra sức t·ấn c·ông nhưng lại mục tiêu t·ấn c·ông lại là không khí trong khi Lý Thiên Vũ đứng yên bất động nhìn về Ô Khuê như nhìn tên hề đang ra sức biểu diễn.
Tất cả mọi người xung cũng hết sức buồn cười vì Ô Khuê hiện tại như tên điên ra quyền vun kiếm như chiến đấu hết sức kịch liệt.
“Tề Chính có phải hay không lại bị kéo vào ảo cảnh, nên mới như vậy”.
“Không, không phải ảo cảnh vừa nãy tuy đáng sợ nhưng nó là dựa theo nội tâm của chính mình tạo ra ảo cảnh tương tự, rõ rằng lần này là O Khuê hắn đang chiến đấu cùng Lý Thiên Vũ”.
“Cũng có thể là do Ô Khuê nội tâm rất muốn g·iết Lý Thiên Vũ nên mới gặp ảo cảnh này”.
“Rất có thể là như vậy”.
Lúc này trong ảo cảnh Lý Thiên Vũ đã kích thương Ô Khuê làm hắn phun ra máu tươi, bên ngoài cũng không khác gì mấy sắc mặt của Ô Khuê trắng bệt và rất sợ hải hét lớn:
“Ngươi sao có thể là Thiên Nguyên cảnh, không không, Lý Thiên Vũ tha mạng cho ta”.
Lý Thiên Vũ không để hắn nói hết lời liền một đạo Linh hồn xung kích đánh về Ý thức hải của Ô Khuê làm hắn khí tuyệt bỏ mình triệt để c·hết đi, hắn tùy tiện đưa tay lấy đi chiếc nhẫn trữ vật của hắn liền văng t·hi t·hể hắn sang một bên liền không không chần chừa mà rời đi.
Từ lúc tiến vào bên trong đến giờ hắn luôn thả ra Thiên Nhãn tìm kiếm Hàn Tĩnh Chi nhưng lại không thể nào tìm ra, hắn nghĩ nàng hẳn là đã quay lại Hoàng Thành nhờ phụ thân đến cứu chính mình rồi.
Đến giờ phút này thời gian cũng đã không còn nhiều, hắn cũng không có tâm trạng gì mà đi liệp xác yêu thú mà dự định trực tiếp quay lại Hoàng Thành, bởi vì thí luyện lần này cũng chỉ còn nửa ngày cũng nên quay về rồi, cũng không gấp, đi dạo một lát biết đâu đụng phải nàng ta a.
Còn về Yêu đan và kết quả hắn cũng không lo, hiện tại hắn tổng cộng đạt được hơn 3000 viên yêu đan, hắn chỉ cần tùy tiện lấy ra một ít là có thể, nên cũng không cần đi liệp xác thêm nửa.
Lần này thí luyện, đệ nhất danh trừ hắn ra không còn có thể là ai khác.
Lý Thiên Vũ mĩm cười, đi dạo lanh quanh, tìm một ít thú nhỏ bắt bếp lên nướng và hưởng dụng.
“Người ta lo lắng cho huynh không thôi vậy mà huynh ở đây ăn thịt nướng”.
Đúng lúc mùi thịt nướng lan xa liền thu hút một người đến, nàng ta vừa đến liền phát ra thanh âm dịu dàng ân càn lo lắng và đầy quen thuộc, làm cho Lý Thiên Vũ sắc mặt luôn lạnh tanh cũng phải nở ra nụ cười vui vẻ.
“Đây là thần dược triệu hồi Hàn mỹ nhân đây mà”- Lý Thiên Vũ nhẹ cười lên tiếng.
Người đến không ai khác chính là Hàn Tĩnh Chi, nàng vốn cũng không lo lắng gì nhiều về an nguy của Lý Thiên Vũ bởi vì nàng biết Lý Thiên Vũ có bảo khí phòng thân chính là Hỗn Nguyên Châu nên về an nguy nàng không lo lắng lắm, thứ nàng lo lắng chính là thí luyện lần này hắn phải bỏ qua rồi.
“Ca, muội muốn Lộc”- Hàn Tĩnh Chi cười cười nói.
Lý Thiên Vũ cũng hiểu ý, liền giao phó cho Kim Mao đi bắt ra hai con Thất Sắc Thanh Hương Lộc ra cùng ăn, đúng là yêu thú sức ăn của Kim Mao đúng thật là kinh khủng, thân hình nhỏ bé chỉ cở nấm tay mà ăn tận mười con Lộc yêu tổng cộng cả mười cân chứ ít gì.
Kim Mao ăn xong, nằm lăn ra trên cỏ nằm ngủ ngon lành, Hàn Tĩnh Chi nhìn thấy cục bông này thích thú không thôi, liên tục bóp nhéo Kim Mao làm nó kêu la không thôi, nhưng được mỹ nhân như nàng ta trêu gẹo dù là yêu thú cũng sẳn lòng.
Nhìn thấy dáng vẻ ưu thích thịt nướng của Kim Mao, Lý Thiên Vũ biết từ nay về sau bên trong Hỗn Nguyên Châu nhất định nhộn nhịp, Kim Mao sẽ chú tâm mười phần chân sóc bọn chúng thật kỹ, béo bở vô cùng cho xem!
Mặt trời treo cao cũng là lúc thí luyện kết thúc, bởi vì trước khi vaod quy tắc đã nói rõ, sau khi kết thúc tất cả thành viên tham gia thí luyện có hai canh giờ quay về nên hắn cũng không gấp, mà đến tận bây giờ mới bắt đầu quay về.
Lý Thiên Vũ liền đứng lên nhìn về Hàn Tĩnh Chi đang ôm cục bông Kim Mao đang ngũ trong lòng liền nhẹ mĩm cười rồi cả hai cấp tốc hướng về phía Hoàng Thành chạy như bay mà đi.
Cùng lúc đó, toàn bộ mấy trăm vị tham gia thí luyện lần này, rất nhanh xuyên toa tại trong rừng núi, nhao nhao phản hồi.
Hoàng Thành.
Bên ngoài nơi tiếp giáp Cửu U Sâm Lâm, không ít người tụ tập tại nơi này.
Trừ cao tầng của các đại thế lực, còn có cả những thành viên tinh nhuệ cùng đi theo lần này, bọn họ dòm ngó vào bên trong Cửu U Sâm Lâm và chờ đợi kết quả lầm này.
“Các vị, các ngươi nói lần này thí luyện, không biết vị thiếu niên thiên tài nào có thể đạt được danh ngạch.”
Bên trên đài cao nhất Hạ Tinh Ngôn nhìn về xung quanh các thế lực mĩm cười nhẹ nói.
“Lần này năm danh ngạch hẳn là lủng đoạn bên trong mười bị có được Huyền Nguyên Cảnh đỉnh phong rồi!”- Bên trong Trấn Bắc hầu nhẹ mĩm cười lên tiếng.
“Haha, không chắc à nha! Ta thấy lần này Vũ Ninh Thành thiên tài đông đúc có cả lệnh lang, thiên tư cao tuyệt, thực lực kinh người.”- Hạ Tinh Ngôn cười to nói.
“Bệ hạ, có khen khuyển tử, hắn làm sao mà qua được tam hoàng tử, ngài ấy mới là thiên tư trác tuyệt”- Lý Hằng Minh cũng cười to nói.
“Haha, các vị tuổi trẻ thiên tài khác cũng không kém nhất là Ô Khuê, Phùng Tử Lam, Man Thiết, Nghiêm Tề các loại thiên tài cũng không kém. Thôi thì cứ xem ai dành được danh ngạch cái đã!”- Hạ Tinh Ngôn nói.
Thời gian thoáng cái đã qua gần một canh giờ, lúc này đã có quá hơn phân nửa người tham gia thí luyện trở về.
Lúc này Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi cũng chậm rãi từ Cửu U Sâm Lâm bước ra, Lý Thiên Vũ liền nhìn xung quanh các thiên tài thật sự vẫn chưa quay lại hắn cũng không quan tâm mà dẫn theo Hàn Tĩnh Chi đi về phía Vũ Ninh Hầu, lúc này Lâm Tâm Như và Lý Bạch Nhật và cả tên Hắc Diện kia vẫn chưa quay trở lại.
Nhìn thấy Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi quay về, Lý Hằng Minh trên mặt lộ ra tếu dung lên tiếng hỏi:
“Thu hoạch khá chứ?”.
“Dạ cũng tạm được ạ phụ thân”- Lý Thiên Vũ gãy gãy đầu cười nói.
Bên cạnh Hàn Tĩnh Chi cũng nhẹ mĩm cười, thấy vậy Lý Hằng Minh cũng thầm hiểu cũng nhẹ mĩm cười biết được hai đám nhỏ này nhất định cũng đã thu hoạch bộn bên trong Cửu U Sâm Lâm rồi.
Cả ba người liền tán gẫu một ít việc, rất nhanh thời gian đã qua gần như hai canh giờ lúc này hầu hết tất cả võ giả đã quay lại, những người chưa quay lại ắt là lành ít dử nhiều cứ như Ô Khuê, Man Thiết các loại thiên tài đã vẫn lạc bên trong Cửu U Sâm Lâm kia.
“Tốt rồi! Các vị đã quay lại đông đủ, bây giờ kiểm tra thành quả thôi”- Hạ Tinh Ngôn cườu to lên tiếng, sau đó nhìn sang bên cạnh một vị thư nhã vô cùng, tuổi chạng trung niên.
Vị trung nhân kia, cubg kính ôm quyền một cái liền đứng dậy đi ra phía trước lớn tiếng nói:
“Các vị, ta là Tống Nam Khanh đại bộ thượng thư của Đại Mạc, hôm nay được bệ hạ cho phép làm trọng tài lần này. Các vị thiên tài mau đến đây lấy ra yêu hạch của các ngươi để ta tổng kết”.
Theo lời của Tống Nam Khanh, từng thiên tài tham gia thí luyện nhao nhao tiến lên, lấy ra chính mình liệp sát được yêu đan.
Sau đó, tất cả đại gia tộc cũng được cho phép cử ta một ngườ tiến hành đồng kiểm, lại căn cứ yêu đan đẳng cấp cùng số lượng, vì bọn họ cho điểm.
Đám người thu được yêu hạch nhiều ít không đồng nhất, có người sở hữu hơn mười khỏa yêu đan, mà có người chỉ có mấy chục viên yêu đan.
Các thức cho điểm cũng không đồng nhất, Linh yêu sơ kỳ 1 điểm, trung kỳ 2 điểm, hậu kỳ 3 điểm, đỉnh phong 4 điểm cứ thế tính lên đến Huyền yêu đỉnh phong là 8 điểm và từ Địa yêu trở lên mỗi một tiểu cảnh giới là tính số nhân như Địa yêu sơ kỳ 16 điểm, trung kỳ 32 điểm cứ thế mà tính.
Rất nhanh, đã có hơn hai trăm người coi là tốt cho điểm.