Chương 62: Thiên Huyễn chi lực.
Sau khi đón nhận một kiếm này viên cầu kia liền rung động một cái rồi ầm vang bể tan nát.
Lý Thiên Vũ biết tuổi trẻ thiên tài thì rất được gia tộc chú trọng và được ban tặng bảo mệnh bảo vật.
Lý Thiên Vũ thấy vậy cũng không tiếp tục ra tay mà dự định bỏ qua cho hắn, Lý Thiên Vũ hạ xuống đất liền xoay lưng bỏ đi.
“Lý Thiên Vũ, ta phải g·iết ngươi”- Tề Chiến Ly gầm thét điên cuồng, liền lấy ra từ trong nhẫn trữ vật ra một thanh trường kiếm màu trắng liền vun kiếm một đạo kiếm khí kèm theo lôi điện thẳng chém về phía Lý Thiên Vũ.
“Thiên Lôi Ngự Sử”- Tề Chiến Ly thét lớn một tiếng.
“Thiên Lôi Ngự Sử” là chiêu thứ 6 của “Thiên Lôi Cửu Kiếm” một môn vũ kỹ Địa cấp Thượng Phẩm cũng là môn trấn tộc vũ kỹ của Tề Gia.
Lý Thiên Vũ mắt lạnh quát lớn: “Tốt ngươi muốn c·hết ta đáp ứng ngươi”.
“Dương Nghi Thiên Thần Trảm” uy lực của tạo hoá vũ kỹ xuất ra uy lực cực đại làm cho Tề Chiến Ly lộ nét mặt hoản sợ đạo công kích cường đại vượt xa hắn dự đón.
Tề Chiến Ly liền ngưng tụ Chân khí thành một cái chuông lớn “Cửu Lôi Kiếm Chung”.
Oành!!
Một tiếng chuông vang lớn truyền ra một nháy mắt đạo kia kiếm chung ầm vang sụp đổ mà đạo Kiếm khí của Lý Thiên Vũ không dừng lại ở đó liền tiến thẳng hướng đỉnh đầu Tề Chiến Ly.
“Chiến Ly đại ca” một vị tuổi trẻ Tề gia Tề Chính lên tiếng kinh hô.
Tề Chiến Ly lúc này sắc mặt tái nhợt, hắn hối hận khi đã làm địch nhân với Lý Thiên Vũ nhất là chính hắn đã buông tha mình nhưng mình lại ngu xuẩn tiếp tục ra tay với hắn.
Một kiếm đi thẳng từ đỉnh đầu Tề Chiến Ly liền đi qua làm hắn một phân làm hai khí tuyệt người vong.
Sau khi g·iết c·hết Tề Chiến Ly, xung quanh hầu như mọi người cũng đã đến giai đoạn tranh đoạt cuối cùng, nên cũng không ai để ý đến hắn, Lý Thiên Vũ cũng không cần tranh đoạt thêm bảo khí, hắn dự định lặng yên lui xuống.
“Nhanh bên kia có người đã tìm ra nơi cường giải tạo hóa cảnh vẫn lạc, nhanh nhanh”
Khi nghe lời nói này tất cả mọi người đều tranh đoạt bảo khí một cách điên cuồng hơn, rất nhanh ai nấy bằng vào thực lực mạnh mẻ của mình tranh đoạt bảo khí thành công, và rời đi, khi đi hơn mười phút đồng hồ liền thấy rất nhiều võ giả tập trung một nơi đại điện rộng lớn và xa hoa, võ giả bên trong điều rất kỳ lạ, bọn họ điều ngốc trệ ánh mắt đờ đẩn.
"Chuyện gì xảy ra?”.
Tất cả mọi người khi đến đây cũng điều hết sức khó hiểu, không biết là cuối cùng xảy ra chuyện gì? Tại sao, ai cũng đứng yên một chổ, kỳ lạ?
Đến khi bọn người Lý Thiên Vũ tiến vào liền cũng như vậy liền đứng đừ ra đó.
Chúc mừng ngươi đã thông gia tất cả khảo nghiệm của ta mà đạt được truyền thừa cuối cùng, khi hắn đạt được truyền thừa tu vi cũng thuận bườm đột phá Địa Nguyên cảnh, rất nhanh cả Đại Mạc hắn cũng là đệ nhất, tu vi hắn đột phá Thánh cảnh và bước vào Trung vực tiến vào Đế Huyền Cung g·iết c·hết Lãnh Cơ Vị Y cùng Thương Tử Cự, trăm năm sau hắn tu vi tuyệt thế kế thừa Tông chủ vị trí và sao đó hắn và Hàn Tĩnh Chi cả hai người hạnh phúc bên nhau.
Thời gian 200 năm thấm thoát qua nhanh, Đế Huyền Cung mà hắn quản lý đã thống nhất Thương Nguyên giới, mình hắn độc đại, bẩm tông chủ phía Nam Thương Nguyên giới có ma đạo hoành hành người định sử lý như thế nào có hay không cho người qua xử lý.
Bẩm Tông chủ phía Tây phía Sơn tặc hoành hành, bẩm tông chủ phía Hải vực Hải yêu q·uấy r·ối các toà thành, bẩm tông chủ, bẩm tông chủ.
Lý Thiên Vũ đang tận hưởng giây phút quân lâm thiên hạ, chỉ một câu nói của hắn quyết định sự sống còn của không biết bao nhiêu vạn người.
Không đúng, tại sao từ khi ta vào động phủ Tạo Hoá cảnh cường giả về sao liền những chuyện sảy ra điều thuận lợi như vậy, không đúng đây là ảo cảnh.
Lý Thiên Vũ thét lớn một tiếng liền dùng kiếm bổ vào hư không “Ảo cảnh, phá cho ta” lúc này mồi hôi đổ như mưa thầm nghĩ ảo cảnh thật đáng sợ.
Cảnh tượng xoay chuyển lại thấy phía trước chính mình là Lãnh Cơ Vị Y, nàng cười to nói: “Lý Thiên Vũ ta thật sự không nghĩ đến ngươi vẫn còn sống lần đó không thể g·iết c·hết ngươi được, vậy hôm nay chính tay ta sẽ đưa tiễn ngươi”.
Phốc!!
Một thanh trường kiếm cấm vào người hắn làm cho hắn cảm nhận c·ái c·hết đang đến gần.
Không đúng lại là ảo cảnh hắn thét lớn và vun ra một đạo trảo ấn mang khí tức hủy diệt đánh về Lãnh Cơ Vị Y.
Tiếp tục thế cảnh xoay chuyển trước mắt hắn là phụ thân chính mình toàn thân máu me đầy người trên thân có đạo v·ết t·hương trí mạng đâm vào tim.
“Vũ Nhi con mau chạy đi đừng lo cho ta”.
“Hai phụ tử các ngươi không thể nào trốn thoát được mau nộp mạng ra đây”- lúc này là đám người Ẩn Sát Môn đang cười lạnh nhìn hắn cùng phụ thân hắn.
Không đúng Ẩn Sát Môn tuy mạnh nhưng cũng không dễ gì đối thủ của phụ thân, lại là cái này đáng ghét ảo cảnh, Lý Thiên Vũ hai mắt xung huyết gầm thét “Đáng c·hết” một đạo ánh sáng vàng từ trong mắt toả ra ngay sao đó là màu đen sâu thẩm “Phá Huyễn”.
Thiên La Đồng thiên phú kỹ năng “Phá Huyễn” được kích hoạt, ảo cảnh ngay lập tức từng tầng từng tầng bị phá vở tổng cộng 9 đạo Huyễn Cảnh bị phá, Lý Thiên Vũ hai mắt lộ huyết lệ và nôn ra máu tươi.
Thật đáng sợ Huyễn Cảnh, có tổng cộng chín tầng Huyễn Cảnh mà ta chỉ mới qua ba tầng Huyễn Cảnh mà tất cả lại là từ sâu trong nội tâm chấp niệm và lo lắng.
“Lý Thiên Vũ người này tạo nghệ Huyễn Thuật cực cao có thể hấp thu Huyễn Thuật chi lực cho Thiên La Đồng”- Cửu Chân lên tiếng.
“Tiểu tử, không tệ ngươi là người duy nhất có thể phá vỡ ta “Cửu Kiếp Thiên Huyễn Thánh Đạo” vừa rồi có phải là thần thông “Phá Huyễn” của “Thiên Nhãn La Đồng Thiên hay không”- bổng nhiên lúc này có một giọng nói già nua phát ra, tựa như vượt qua vô tận tuế nguyệt truyền đến.
Lý Thiên Vũ trước mắt là một đạo hư ảnh toàn thân một bộ trường bào màu vàng hoa lệ khuôn mặt kiên nghị tuổi độ trung niên.
“Đúng là “Phá Huyễn” thần thông của “Thiên Nhãn La Đồng Thiên” nhất tộc”- Lý Thiên Vũ lên tiếng.
“Tiểu tử ta cảm nhận được bên trong con mắt của ngươi thật không đơn giản trong cảm nhận của ta không chỉ có “Phá Huyễn” mà còn có cả “Tham Trắc Chi Nhãn” “Tinh Thần Xung Kích” đây có lẽ là Thiên Nhãn trong truyền thuyết”- Giọng nói thần bí lại vang lên lần nửa.
Lý Thiên Vũ nhẹ gật đầu biểu lộ đồng ý.
“Đã gặp nhau là cơ duyên dù sao ta cũng đ·ã c·hết đi rất lâu tuế nguyệt ta sẽ dùng những tia Thánh Khí cuối cùng trong Thánh Nguyên của ta ngưng tựu thành bản nguyên Huyễn Chi pháp ấn ban cho ngươi để ngươi Thức tỉnh Thiên Huyễn chi lực của Thiên Nhãn”.
“Thánh Nguyên ngươi là thánh giả, tại sao bên ngoài khí tức đúng là Tạo Hoá chi cảnh”- Lý Thiên Vũ kinh ngạc nói.
“Haizz, ta vốn là Thánh giả lấy danh Huyễn Thánh, nhưng vì kẻ thù kích thương nên lúc toạ hoá cảnh giới rơi xuống Tạo Hoá cảnh”- Huyễn Thánh nói.
“Tiểu tử, khi ta dùng Thánh Nguyên ngưng tụ Huyễn Chi pháp ấn bản nguyên, nơi này Linh lực ba động cực lớn ngươi cũng không nên uổng phí”- Huyễn Thánh cùng lúc lên tiếng
Lý Thiên Vũ liền cung kính ôn quyền cảm ơn, liền khoanh chân ngồi xuống mi tâm pháp ấn toả sáng vận chuyển « Thiên Trụ Vô Thần Quyết » tu luyện.
Thiên địa Linh khí thật là nồng đậm, hắn liền thi triển “Đại Thôn Thiên Thuật” liền điên cuồng hấp thu thiên địa Linh khí, thiên địa Linh khí nồng hậu đến cực hạn, cũng nhờ vào Thiên Trụ Vô Thần Quyết và cả Đại Thôn Thiên Thuật rất nhanh tu vi hắn tăng lên theo cấp số nhân, tốc độ luyện hóa đạt đến một cấp độ khủng bố.
Một canh giờ sau, cũng đã đi vào giai đoạn cuối của Linh khí khổng lồ tu vi hắn tuy không thể phá cảnh nhưng cũng đã đến giới hạn tại Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ cực hạn, hắn vốn tu luyện truy cầu chất lượng nên chỉ mới là Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ đỉnh phong mà thôi, nếu như hắn tham lam thì nhiêu đó Linh khí có thể để hắn đột phá đến Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ thậm chí là đi thêm một đoạn dài.
Nếu như hắn tham lam, thì cả đời này ắt cực hạn chỉ là bán Thánh như kiếp trước, bởi vì hắn là người hai đời cũng đã định sẳn cho dù hắn ăn rồi nghĩ không tu luyện thì tương lai cũng hẳn là bậc bán Thánh không có cái gì trối cải.
Nên hắn mới từ li từng tí cô động chân khí để tạo nền móng vững chất cho tương lai sao này, mục tiêu của hắn là quân lâm thiên hạ, chứ không phải là một nho nhỏ bán Thánh mà thôi.
Lúc này bên trong con mắt phải của hắn có một luồng hơi lạnh tiếng vào, sau đó mà một cảm giác kỳ hoặc mơ mơ hồ hồ huyễn lực đã không làm gì được hắn, hắn cảm nhận hiện tại mình chỉ cần tâm thần khẻ động có thể vay c·hết võ giả cùng cấp.
“Thiếu Niên đó là những gì ta có thể làm được, Thiên Huyễn Chi lực đã để lại cho ngươi, mong ngươi sao này không làm nó mất đi uy danh”.
Khi nói xong những câu này Huyễn Thánh liền triệt để tiêu tán không để lại dấu vết gì trong thiên địa này ngoại trừ Huyễn Chi pháp ấn đã dung nhập Thiên Nhãn của Lý Thiên Vũ.
Lý Thiên Vũ đứng thẳng thân hình lên, bái một bái thật sâu về phía hư ảnh của Huyễn Thánh và lên tiếng.
“Đa tạ tiền bối, ta nhất định sẽ không làm cho Thiên Huyễn của ngài mất đi uy danh”.
Rất nhanh, sau khi Huyễn Thánh tan biến đi, tất cả bọn hắn đã tỉnh táo lại, có người miệng phun tiên huyết, có người lại trực tiếp m·ất m·ạng.
Huyễn cảnh thật là đáng sợ, ta một tí nửa là mê thất trong đó luôn rồi.
“Tiểu tử c·hết đi”.
Ô Khuê, đánh một đạo kiếm khí về phía mi tâm của Lý Thiên Vũ. Lúc này do Ô Khuê đứng ở rất gần Lý Thiên Vũ và cũng thức tỉnh sớm hơn nên hắn thừa cơ hội g·iết c·hết Lý Thiên Vũ.