Chương 60: Thiên cấp bảo khí.
Không gian giới chỉ là bảo vật chân chính không phải ai cũng có tư cách đạt được nên thật sự rất khang hiếm.
“Tiểu tử mau giao ra không gian giới chỉ và liền quỳ xuống bổn thiếu gia sẽ tha cho ngươi”- Một võ giả trong đó lên tiếng.
Lý Thiên Vũ lúc này lộ ra khí tức chính là Huyền Nguyên cảnh sơ kỳ, tất cả cái kia võ đều Huyền Nguyên trung kỳ và cũng có cả Huyền Nguyên cảnh hậu kỳ võ giả, tổng cộng có ba người.
“Các ngươi nghĩ rằng ăn chắc ta”- Lý Thiên Vũ nói.
“Tiểu tử ngươi không biết ta là ai sao, chúng ta là Thanh Thành Hoàng gia, vị này là chúng ta Hoàng gia bài danh đệ tứ cao thủ Hoàng Khai, tu vi Địa Nguyên cảnh sơ kỳ”.
Lý Thiên Vũ mặt hứng thú, lên tiếng trêu đùa: “Ta xem, ta với các ngươi không thù oán, các ngươi ly khai ta xem chuyện này như chưa có gì sảy ra”.
Bọn hắn nở một nụ cười lạnh nói: “Ngươi là cái nào tử đệ hay là tán tu, haha trước mặt Hoàng Khai đại ca ngươi cũng dám lên tiếng”.
Lý Thiên Vũ sắc mặt trở nên lạnh nhạt và cười lạnh các ngươi dù muốn đi cũng không được, c·hết đi.
Lập tức Lý Thiên Vũ xuất ra một quyền, quyền kình chấn động, cách không một quyền đánh tới ba người đỉnh đầu.
Một quyền này khí thế hạo hãng đánh ra uy thế không thua kém gì một kích toàn lực của một cường giả Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ, Lý Thiên Vũ xuất kiếm để bọn họ biết hắn không phải quả hồng mềm để bọn họ biết khó mà lui.
Nhưng bon họ lại không vì vậy mà từ bỏ lại lộ ra ánh mắt trêu tức.
Hoàng Khai lấy ra một thanh trường kiếm màu đỏ vun kiếm đón đở một kiếm của Lý Thiên Vũ.
Hoàng Khai mắt toả sáng, hắn cảm nhận được một quyền này khí thế hạo hãng, mạnh mẻ tuyệt luân chí ít cũng là Địa cấp vũ kỹ cũng có thể Thiên cấp vũ kỹ cũng nên.
“Tiểu tử ngươi mau giao ra quyền pháp bí tịch mà ngươi đã dùng, ta sẽ cho ngươi c·hết toàn thay”.
Lý Thiên Vũ mắt lộ hàn quang.
“Kim Long Phá Diệt Trảo” một đạo trảo ấn t·ấn c·ông về phía Hoàng Khai một trảo này uy lực cực đại làm cho Hoàng Khai không một chút nào phòng bị liền bị một chia làm ba mà c·hết ngay tại chổ dưa ba làm hai kia cũng c·hết theo không hoài niệm.
Lý Thiên Vũ xuất ra một kích liền quay lưng bước ra ngoài và bước nhanh về phía trước, như ba người bọn họ c·hết không liên quan gì tới hắn.
Hắn đi qua rất nhiều đại môn mà không tiến vào, trong thần thức phạm phi bao phủ hắn tìm thấy một đại môn Bên trong sóng Linh Khí tràn ngập hắn biết bên trong tất có bảo vật.
Hắn liền dừng lại dùng thần thức phá vở cấm chế và đi vào.
Trước mắt hắn là một cái ao sóng Linh Khí dạc dào, có rất nhiều Linh Thạch bên trong, vì hắn là người đầu tiên tiếng vào trong đây hắn không do dự thu hết tất cả Linh thạch vào nhẫn trữ vật.
Dù hắn lúc trước đạt được rất nhiều Linh thạch từ bảo khố của Thiên Diễn Lôi Long, nhưng chỉ có kẻ đần mới chê mình lắm Linh thạch, hắn hiện tại rất thiếu tài nguyên tu luyện nên không do dự liền thu hết.
Sao khi thu hết hắn liền đi ra bên ngoài đi thẳng về phía trước, sau mười mấy phút đồng hồ hắn tìm thấy một nơi đại điện, bên trong rất nhiều võ giả nhưng không ai để ý tới hắn vì mọi người trong đại điện đều tung ra những đạo công kích hùng hồn, đánh vào một chùm sáng ở giữa không trung của đại điện, nhiều người công kích như vậy khiến cho chùm sáng ở giữa đại điện rung lên bần bật.
Lý Thiên Vũ thông qua màng sáng liền thấy ở trung tâm có tám kiện bảo vật tất cả điều là Thiên cấp bảo khí, bên trong có kiếm, đao, thương và bảo giáp.
“Lý Thiên Vũ bên trái trong cùng thanh trường thương màu đen nó không tầm thường ngươi nhất định phải có nó”- lúc này Cửu Chân đột ngột lên tiếng nhắc nhở.
Lý Thiên Vũ đã thấy thanh trường thương kia rất bất phàm nhưng không biết rỏ ở nơi nào khác thường, lần này Cửu Chân nhắc nhở hắn kiên định hơn phải có nó.
Lý Thiên Vũ thì thào tự nói, ở toàn bộ đại Mạc khó mà tìm thấy một kiện Thiên cấp bảo, thiên cấp bảo khí chỉ lũng đoạn bên trong các siêu cấp thế lực và nó cũng là trấn tộc bảo khí, vậy mà ở chỗ này tùy tiện lại xuất hiện tám món.
Giá trị của một Thiên cấp Bảo khí thật sự rất xa xỉ, nhiều khi có tiền cũng không mua được.
"Không hổ là động phủ của cường giả Tạo Hoá Cảnh!"
Lý Thiên Vũ cố gắng kiềm chế trái tim đang đập thình thịch, đảo mắt nhìn qua đám người, phát hiện trên mặt người nào cũng hiện lên sự tham lam cuồng nhiệt nhìn chằm chằm vào tám món Thiên cấp bảo khí trong chùm sáng, bọn họ bây giờ đang hợp lực để phá vỡ chùm sáng kia, sau đó chính là c·ướp đoạt bảo khí.
Mà đến lúc đó, chắc chắn nơi này sẽ xảy ra một trường đại chiến thảm liệt để c·ướp đoạt bảo khí.
Vì Thiên cấp bảo khí có liều mạng cũng đáng, không chỉ bọn họ nếu như các Thiên Nguyên cảnh võ giả có thể đi vào cũng không ngoại lệ mà tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy.
Ánh mắt Lý Thiên Vũ lóe lên, hắn lật tay chém ra một đạo công kích đánh thẳng vào chùm sáng giữa không trung, đồng thời hắn cũng lặng yên di chuyển dần về phía chùm sáng.
Hành động này của Lý Thiên Vũ không thu hút sự chú ý của mọi người, bởi vì không chỉ một mình hắn hành động như vậy, những người khác cũng vừa công kích chùm sáng, nhưng đồng thời cũng chuẩn bị sẵn tư thế, một khi chùm sáng bị phá vỡ, bọn họ sẽ ra tay ngay lập tức!
Khi Lý Thiên Vũ di chuyển tới phía dưới chùm sáng thì ngừng lại, ánh mắt của hắn càng trở nên điên cuồng, Chân khí hùng hậu giống như thủy triều lao ra khỏi kinh mạch, đồng thời thần thức cũng phóng ra ngoài, Thiên La Đồng cũng ở trạng thái thôi động cực hạn.
Dưới sự oanh tạc của mọi người, chùm sáng kia trở nên ảm đạm, rung động giống như sắp bị phá nát.
Nhìn thấy cảnh tượng này, bầu không khí trong đại điện trở nên có chút cổ quái, vốn mọi người còn đang hợp lực với nhau bây giờ tự nhiên phân tán ra xung quanh, trong mắt ai nấy đều tràn ngập sự cảnh giác.
Lý Thiên Vũ cũng đã nhận ra bầu không khí cổ quái này, nhưng hắn không cảm thấy ngoài ý muốn, dưới sức hấp dẫn của Thiên cấp bảo khí, chuyện này chỉ là bình thường.