Chương 59: Động phủ truyền thừa.
Quyền thứ ba, Lý Thiên Vũ đã xuất hiện bên trên đỉnh nóc, quyền ảnh to lớn như là một tòa lôi sơn cở nhỏ, lôi đình tràng ngập, cuồng bạo đến đáng sợ một quyền kinh thiên này trực thẳng Trùng vương đánh xuống, đánh cho Trùng vương rơi rụng thực địa, làm cho bên dưới một phen lộn xộn, đất đá bụi mù bay mù mịt, tứ tán khắp nơi.
Grào!
Trùng vương lúc này vô cùng tức giận, nó không ngờ chính nó lại bị một con sâu kiến Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ đánh ta nông nổi này, tuy một quyền kia khí thế hừng hực nhưng lại không làn cho nó bất kỳ một v·ết t·hương nào dù là nhỏ nhất.
Tuy trùng vương đã bị áp chế tu vi xuống Địa cấp sơ kỳ, nhưng dù sao nó cũng là hàng thật giá thật Địa yêu trung kỳ, dù có bị áp chế nhưng thân thể mạnh mẻ của Yêu thú Địa cấp trung kỳ thì làm sao áp chế? Mạnh mẻ đến thái quá.
Cơn tức giận của Trùng vương chưa dừng lại ở đó, hai cánh nó đập mạnh, thân thể Trùng vương từ từ bay lên cao tám cái chân liên tục vun chém vào hư không, tám đạo công kích như là tám cây thiên đao vun chém thiên địa trực hướng Lý Thiên Vũ mà chém tới.
Tám cây thiên đao này sắc bén vô song, nếu như bị nó chém trúng dù là Địa Nguyên Cảnh cũng ắt sẽ b·ị c·hém ra làm tám khúc ở đó mà một tên Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ Lý Thiên Vũ có thể đở được.
“Mọe kiếp! Như vậy làm sao đở?”.
Lý Thiên Vũ mặt biến sắc, hắn biết một kích này hắn tuyệt đối không thể đở nổi.
“Mau, đi! Phá Không Thạch mở”.
Lý Thiên Vũ lấy ra một viên Linh thạch bóp nát, giả vờ như là một cái vảo vật có thể phá không mà chạy trốn, sau khi Linh thạch vở nát lập tức tại nơi đó một cái vòng xoáy to lớn hiện ra. Lý Thiên Vũ không hề do dự mà trực tiếp bước vào và thân hình cũng trực tiếp biến mất tại chổ.
Trùng vương lúc này đã bị tức giận công tâm, không có nghĩ ngợi gì nhiều mà trực tiếp bay nhanh đến vòng xoáy đen kia rồi cũng trực tiếp biến mất.
...
Hỗn Nguyên Châu nội không gian.
Lúc này Lý Thiên Vũ trên tay cầm một viên châu màu đen nhạt to cở nấm tay, nếu nhìn kỹ bên trong nhìn như có một cái gì đó đan giẫy dụa không cam tâm.
Viên châu đó chính là Yêu đan của Huyết Minh Trùng Vương, ở bên trong Hỗn Nguyên Châu Lý Thiên Vũ chính là thiên, chính là thần dù là thật sự Thần Linh có tới cũng phải nuốt hận mà thôi. Ở đó mà một con Huyết Minh Trùng Địa cấp trung kỳ.
Lý Thiên Vũ đang hưng phấn, bổng nhiên cảm nhận được bên dưới chân có cái gì đó như là cục bông gòn đụng vào chân nhột vô cùng, hắn liền đưa ánh mắt nhìn xuống quả thật liền nhìn thấy một cục bông gòn màu vàng.
“Đây là...”.
Lý Thiên Vũ hiếu kỳ đưa tay bắt cục bông vàng lên và nhìn kỹ.
Không, nó không phải cục bông mà là một con Khỉ có bộ lômg màu vàng kim, lông của nó xù ra như một cục bông nên Lý Thiên Vũ nới lầm tưởng như vậy?
“Lại là khỉ con.. không lẻ con Kim viên kia đẻ, nó là con mái à”- Lý Thiên Vũ hiếu kỳ nhìn kỹ nó nói.
“Khỉ mà giống mái? Chỉ có ngươi mái. Khỉ là giống đực cái má ơi!”- Cửu Chân chề môi nói.
“Oh, vậy hồ ly mới là chống mái?”- Lý Thiên Vũ nghiêm túc nói.
Khỉ con đang xì cười bổng nhiên nghe lời nói của Lý Thiên Vũ liền hai mắt trừng ra to, không thể tin được nhìn về Lý Thiên Vũ như là tên này đúng thật là con người, quả thật cũng có cái khuyết điểm không phải là hoàn mỹ vô khuyết vậy mới được chứ.
Cửu Chân buồn phiền không có chổ nói, cạn lời với tình huống này nàng không tin được mà chóp chóp mi nhìn về Lý Thiên Vũ hỏi:
“Ngươi thật không biết?”.
“Thật”- Lý Thiên Vũ thành thật gật đầu đáp.
“Thiệt là... cái tình! Bỏ qua qua đi. Nó là Hoàng Kim Cự Viên đó”- Cửu Chân cũng không biết nói gì hơn liền chuyển chủ đề.
“Ta biết, nó là Hoàng Kim Cự Viên, nhưng....”- Lý Thiên Vũ chưa nói xong liền bị Cửu Chân ngắt ngang.
“Dừng! Ta biết ngươi nói gì? Nó là con Hoàng Kim Viên mà hai ngày trước ngươi bắt đó!”.
“Cái gì! Là nó, sao bé tí vậy?”- Lý Thiên Vũ càng thêm hiếu kỳ nhìn ngó tiểu kim mao này.
“Vì ta cho nó tu luyện chí cao bảo điển của Thái Thản Cự Ma nhất tộc- Đại Ma Thập Trọng Thiên”- Cửu Chân nói tiếp:
“Tiểu Kim Mao này quả thật thiên phú rất cao, có thể sống c·hết với ngươi về thiên phú đó, chỉ mới sáu ngày nó liền tu luyện thành công trọng thứ nhất của Đại Ma Thập Trọng Thiên nên mới có thể biến ảo thân hình tùy ý”.
“Oh, thiên phú tốt như vậy?”- Lý Thiên Vũ nói.
“Tốt thật, ngươi không mau tu luyện để nó chuyển hóa thành công ba trọng đầu tiên không chừng nó liền bỏ ngươi lại ở phía sau”- Cửu Chân cười to nói, Tiểu Kim Mao cũng thừa lúc cười theo.
“Ờ, Kim Mao tên cũng hay! Sao này gọi nó là Kim Mao luôn đi”
Nói xong, Lý Thiên Vũ cũng không chờ thêm mà ly khai ra bên ngoài, bên ngoài bầy trùng cũng đã như rắn mất đầu làm sao có thể ngăn cản được Lý Thiên Vũ và Kim Mao và cả Cửu Chân ba người hợp sức, chỉ không quá nửa canh giờ nơi này liền bị thanh lý sạch sẽ, tất cả Huyết Minh Trung tu vi trên Huyền cấp hậu kỳ điều bị thanh lý gọn ràng và sạch sẽ, kể cả bảy trái Không Linh Quả cũng điều bị Lý Thiên Vũ hái đi.
Khi Lý Thiên Vũ rời đi, để lại nơi này một mảnh hỗn loạn, trùng vương đ·ã c·hết, nơi này chắc không bao sao sẽ nghênh đón vương mới của chúng, chỉ tiếc là bầy Huyết Minh Trùng này không còn mạnh mẻ và đáng sợ như trước đây.
Lý Thiên Vũ thầm than một tiếng rồi thần tính toán phân biệt vị trí mình, hắn liền hướng về Hoàng Thành phóng chậm rãi rời đi.
Trên suốt đường đi hắn liên tục nhìn thấy từng nhóm võ giả đang tăng tốc phi hành nhanh về phía Tây, hắn không biết chuyện gì đã xảy ra nên chặn đường một người hỏi thăm.
“Vị huynh đài này không biết bên hướng đó có chuyện gì mà nhiều người như vậy tiếng về”- Lý Thiên Vũ khách khí ôm quyền hỏi.
“Ngươi là người mới đến sao, cách nơi này trăm dặm về phía Tây vừa có người phát hiện ra một cổ mộ của cường giả Tạo hoá cảnh nên mọi người đều tiến về bên đó, ngươi còn không mau qua nếu không cả cặn bả cũng không còn gì”.
Vị võ giả đó trả lời xong, hắn liền nhanh chân chạy như bay về phía Tây, sợ nếu như đến trể kể cả cặn bả cũng không còn, nên hắn ba chân bốn cẳn chạy thục mạng đi.
Lý Thiên Vũ thầm nghĩ: “Oh, là di chỉ truyền thừa”.
Sau đó Lý Thiên Vũ nghĩ nghĩ, rồi cũng nhanh chân chạy như bay về phía Tây sau ba canh giờ cấp tốc đi đường, hắn cũng đã đến nơi này. Nơi đây hầu như tập trung gần hết những võ giả tham gia thí luyện lần này cũng có tầm hai ba trăm người, ai nấy cũng điều vui vẻ hăng hái vô cùng.
“Haizz, lần trước chỉ một cái sơn động mà đ·ã c·hết đi không biết bao nhiêu người, lần này... không biết là như thế nào đây?”- Lý Thiên Vũ thầm thở dài lên tiếng.
Lần này Lý Thiên Vũ đã đến trể một bước, nơi này động phủ đã mở ra rồi bên ngoài liên tục có người tiến vào bên trong.
Lý Thiên Vũ thoáng nhìn qua đại môn được làm một loại chất liệu vô cùng đặc biệt, thoáng qua như là một tản đá nguyên khói toàn thân một màu đậm tôn lên nét cổ xưa và thâm trầm. Lý Thiên Vũ cũng hiếu kỳ không biết bên trong là có những gì, mong là không làm ta thất vọng.
...
Đi vào cửa đá, một cỗ áp lực vô hình ập đến, tuy vị cường giả Tạo Hoá Cảnh này đã vẫn lạc không biết bao nhiêu năm tháng, nhưng mà dư uy của hắn phảng phất như vẫn còn tồn tại ở nơi này, khiến cho Chân khí lưu động trong cơ thể giống như bị ngừng lại.
Hắn kiếp trước là cường giả bán Thánh mạnh mẻ hơn không biết bao lần, nhưng kiếp này hắn thật sự quá nhỏ bé, vì tìm kiếm tài nguyên tu luyện phải đi tranh giành từng chút cơ duyên.
Cảm nhận được áp lực này, trong mắt Lý Thiên Vũ hiện lên sự nghiêm túc, hắn đảo mắt nhìn vào đại điện ở bên trong, ở đây có năm cái thông đạo dẫn vào sâu bên trong, hiện giờ có không ít người tiến đến và chia nhau tiến vào bên trong.
“Hẳn là nơi này vừa mới mở không lâu! Vẫn còn kịp”.
"Đi vào thông đạo thứ ba ở bên trái!"
Trong lúc Lý Thiên Vũ đang chần chừ chọn thông đạo thì thanh âm của Cửu Chân đã vang lên trong đầu hắn.
Nghe vậy, Lý Thiên Vũ giật mình, hắn không hỏi nhiều mà trực tiếp hướng cái kia thông đạo phóng thẳng vào thông đạo số ba mà đi.
Tuy nói ở đây thông đạo không ít, nhưng do số lượng người vào quá nhiều, tuy có phân tách nhau ra, nhưng sau khi Lý Thiên Vũ tiến vào bên trong vẫn gặp một số người đang dùng ánh mắt tham lam tìm kiếm hai bên đường.
"Không nên để ý đến bọn họ, đi về phía trước!"- Cửu Chân lên tiếng.
Lý Thiên Vũ không do dự mà lập tức khởi hành, hắn không dừng lại ở căn phòng đá đầu tiên, trực tiếp dọc theo thông đạo phóng vào bên trong.
Trải qua khoảng mấy phút đồng hồ sau, ánh mắt Lý Thiên Vũ lóe lên hắn ngay lập tức dừng lại, Lý Thiên Vũ nhìn vào một căn nhà đá nhìn như bình thường, từ nơi đó hắn cảm nhận được một cỗ ba động kỳ dị rất mạnh.
Bên trong không biết là thứ gì nhưng sóng Linh Lực ba động lại rất mạnh, hắn thông qua thần thức có thể rỏ ràng cảm nhận được.
Hắn biết những nơi động phủ như này chỉ nên dùng thần thức ma diệt cấm chế, nếu dùng vũ lực phá vỡ sẽ mất rất nhiều thời gian.
Hắn lợi dụng thần thức cường đại, mất hai phút đông hồ liền phá vỡ cấm chế liền đi vào bên trong.
Phía trước mắt hắn là bao la vô ngần Yêu đan, từ Địa cấp, Thiên cấp Niết Bàn cấp và cả Tạo Hoá cấp yêu thú Yêu đan điều có đủ.
Hắn không do dự liền phất tay thu tất cả vào Hỗn Nguyên châu nội không gian.
“Nơi này có một căn nhà đã mở cửa mau vào xem có bảo vật gì không”.
Bọn hắn đi vào liền trước mắt là không biết bao nhiêu Yêu đan, nhưng bọn chúng lại biến mất không để dấu vết.
“Là không gian giới chỉ”. Bọn hắn nhìn về Lý Thiên Vũ bằng cặp mắt thèm thuồng, như trước mắt là mỹ nử tuyệt thế đang câu dẩn bọn chúng.