Nguyên Thủy

Chương 54: Địa yêu quật.




Chương 54: Địa yêu quật.
Phía bên kia đang có tám người đang truy đuổi nàng, tám người này trên thân khí tức vô cùng mạnh mẻ bọn họ bên trong liền có ba người tu vi đạt đến Huyền Nguyên cảnh hậu kỳ còn lại là Huyền Nguyên cảnh trung kỳ.
Bên trong có một người Lý Thiên Vũ nhận biết hắn chính là Dương Minh một tuổi trẻ thiên tài của Ẩn Sát Môn, tu vi bên trong thành viên tham gia thí luyện lần này chính là đứng hàng thứ hai chỉ sau Ô Khuê mà thôi, một thân Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ cực hạn thực lực vô cùng mạnh mẻ, so với Chung Ly phải nói là một trời một vực.
“Mau ngăn nàng lại! Nếu để nàng ta chạy thoát chúng ta không xong với Ô Khuê sư huynh đâu! Nhanh”- Dương Minh quát lớn.
“Nàng ta quả thật thực lực rất mạnh, đã nửa ngày rồi chưa bắt được nàng”.
Lời nói vừa ra cả tám người đều đồng loạt xuất chiêu, người xuất quyền, quyền xuất chưởng, đao khí, kiếm khí mạnh mẻ hướng về Hàn Tĩnh Chi mà va đập đi.
Hàn Tĩnh Chi phía trước thân thể tuy là thụ thương thế không nhẹ, nhưng thân pháp vô cùng huyền diệu, thân ảnh nàng trên mặt đất uốn lượn một vòng liền tránh né phần lớn công kích, nhưng đạo công kích cùng cũng là mạnh nhất của Dương Minh xuất ra.
Cự đại trọng kích đánh trúng thân thể Hàn Tĩnh Chi, làm nàng bay ngược ra phía sau hơn trăm mét đụng nát hơn ba cây đại thụ, thân thể nàng khó khăn lắm mới giữ vững thân hình rơi trên mặt đất miệng phun ra từng ngụm máu lớn sắc mặt trắng bệt, khí tức uể oải.
Lý Thiên Vũ nhìn thấy nàng như vậy, hai mắt lộ ra sát khí dày đặc, mắt trái phải ngân quan dày đặc Thiên Nhãn Thiên La Đồng Thuật phát động dò xét xung quanh thu tất cả hình ảnh vào trong mắt hắn.
Vấn Hà Kiếm nâng lên, kiếm khí ba động kịch liệt, từng đạo kiếm khí như là hồng thủy phát ra bên ngoài kiếm khí dày đặc đến cực hạn phóng lên tận trời, từng tia kiếm khí ngưng động thành từng cây tiểu kiếm kiếm khí ba động càng thêm dử dội. Tiểu kiếm sắc bén vô song tạo thành một dòng kiếm hà gào thét mà đi.
Kiếm hà v·a c·hạm với không khí tạo nên t·iếng n·ổ lớp bóp, từng đốm hỏa hoa nở rộ tạo nên chàng cảnh vô cùng đáng sợ.
Vèo.. vèo..!
Kiếm hà khí thế vô lượng xuyên qua không khí gào thét mà đi, để lại một cái gì đó cực kỳ đáng sợ trong mắt đám người Dương Minh.
Dương Minh bên trong Ẩn Sát Môn cũng là hạng người kiệt xuất, năm nay hắn 20 tuổi tu vi đã đạt đến Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ cực hạn bên trong tuổi trẻ thiên tài của Ẩn Sát Môn cũng chỉ thoáng thua Ô Khuê mà thôi.
Năm đó hắn được gia nhập Ẩn Sát Môn trở thành một tên sát thủ thực thụ, tiền đồ vốn là vô hạng lượng, hắn đã từng mơ tưởng về một tương lai rộng mở nhưng lần này hắn đã sai lầm khi đối đầu với Lý Thiên Vũ, kết cục cho sự sai lầm này chính là tính mệnh của hắn.

Kiếm hà lao tới xuyên thủng thân thể của bọn hắn, làm cho bọn hắn đã không còn bất kỳ đường lui nào, tất cả điều c·hết không có chổ chôn, máu thịt tán loạn tại Cửu U Sâm Lâm này.
C·hết đi tổng cộng sáu người, còn lại một tên may mắn sống sót, hắn cũng không phải tu vi cao hay có thủ đoạn gì đặc biệt mà là do Lý Thiên Vũ đã thủ hạ lưu tình không g·iết hắn.
Thoáng nhìn trên đất khắp nơi máu tươi mà tay đứt chân cụt, và cả ánh mắt băng lãnh của Lý Thiên Vũ, tên kia may mắn còn sống toàn thân không kìm lại được mà lạnh run, người này g·iết người không chớp mắt, căn bản là cái sát thần.
Trốn!
Không một chút do dự, tên kia liền xoay người chạy trốn, trong chớp mắt đã chạy ra mấy chục bước thân hình thoát ẩn thoát hiện, rất thanh liền biến mất tại trong núi rừng.
Nhìn thấy tên kia chạy trốn, Lý Thiên Vũ không gấp không vội nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi nhẹ nhàng âm thanh hỏi thăm:
"Muội không sao chứ?”.
“Không sao, muội không có gì đáng ngại!”- Hàn Tĩnh Chi nhẹ cười lên tiếng.
“Tốt, vậy muội theo huynh!”.
Lý Thiên Vũ nói xong một lần nữa sát khí khởi động nhìn về phía hắc y nhân kia bỏ trốn nhìn thoáng qua, rồi thân hình cả hai liền lập tức hóa thành hai đạo tàn ảnh, cấp tốc hướng trong núi rừng phóng đi. Lý Thiên Vũ trước khi đi cũng không quên sáu chiếc trữ vật giới chỉ của bọn họ mà mang hết đi.
Lý Thiên Vũ đuổi theo hướng đối phương, cũng không phải là vì g·iết c·hết đối phương, mà là cần nhờ đối phương tìm đến Ô Khuê và đám người Ẩn Sát Môn để hắn có thể một mẻ hốt trọn đở phải tốn nhiều công sức.
Người này mặc hắc sắc áo quần cứng cáp, chạy vội tại trong rừng núi, bởi vì bị thụ thương trong người, cho nên tốc độ cũng không phải là nhanh lắm. Liền theo sau đó là Lý Thiên Vũ đuổi sát theo người này, hắn không nhanh không chậm, cũng không có gây nên người này chú ý, cứ như vậy xa xa treo ở đối phương, Lý Thiên Vũ cũng không sợ đối phương bỏ lại hắn bởi vì Thiên La Đồng luôn luôn khóa chặt hắn.
Người này là người của Ẩn Sát Môn, tất nhiên biết đẹ e nhất nhân Ẩn Sát Môn Ô Khuê ở nơi nào, chỉ cần đuổi kịp đối phương, tất nhiên có thể tìm ra Ô Khuê.

Chỉ cần tìm ra đám người Ẩn Sát Môn Lý Thiên Cũ tất nhiên có thể một mẻ hốt trọn, đở phải tốn thời gian. Lần này tham gia thí luyện gần như Ẩn Sát Môn đã huy động toàn bộ tinh nhuệ trẻ tuổi tham gia lần này có tất cả 15 người mà bị Lý Thiên Vũ g·iết c·hết hết 8 người rồi còn lại 7 người chắc hẳn đang ở cùng Ô Khuê hoặc là tản mác khắp nơi tìm yêu đan cho Ô Khuê.
Sau khi g·iết c·hết bọn chúng sẳn tiện c·ướp đi bọn chúng nhẫn trữ vật, c·ướp đoạt đối phương yêu đan cũng là chuyện không tệ.
Lý Thiên Vũ cùng đám người Ẩn Sát Môn, thật cũng không có bao nhiêu thù hận, chẳng qua là có người thuê Ẩn Sát Môn g·iết hắn mà thôi. Muốn g·iết người khác thì phải thủ sẳn tâm lý bị phản chế g·iết ngược.
Trong lòng Lý Thiên Vũ đã đoán được là ai thuê bọn chúng g·iết mình rồi nhưng lại không có chứng cứ thì làm gì được.
Lý Thiên Vũ cũng không phải là một người ưa thích g·iết chóc, tương phản, hắn là một người vô cùng có nguyên tắc.
Hắn tuân theo tín niệm, chính là Người không phạm Ta, Ta không phạm Người, người nếu phạm ta, ta tất sát người. Chỉ cần có người có ác ý với hắn, hắn hội không chút do dự xuất thủ đ·ánh c·hết. Với người không hề có ác ý gì với hắn thì cũng không thể tự dưng ra tay tàn sát được.
“Lý huynh, Hàn cô nương xin dừng bước!”.
Đột nhiên thanh âm trong trẻo vang lên làm cho suy nghĩ của Lý Thiên Vũ ván đoạn, cả hai điều nghi hoặc liền xoay người về phía thanh âm phát ra liền trong mắt chính là một bạch y thiếu niên trên lưng là một cây đại cung màu trắng bạc. Trong người kia thật anh tuấn và tiêu soái.
Người này Lý Thiên Vũ nhận thức, hắn chính là tam hoàng tử của Hoàng thất Hạ Thiên Phàm, người này một thân thực lực cũng không thể xem thường chỉ việc hắn dám một thân một mình hành rẩu bên trong đây mà không mang theo một tùy tùng hay thân vệ nào, điều này cũng một phần nào đó nói lên sự bất phàm của hắn.
“Thì ra là tam hoàng tử, thất lễ thất lễ!”.
Lý Thiên Vũ mĩm cười lên tiếng, Hàn Tĩnh Chi bên cạnh cũng không thất lể cũng nhẹ mĩm cười chào hỏi.
“Haha, Lý huynh, Hàn cô nương đừng quá khách khí!”- Hạ Thiên Phàm chậm rãi từ trên đỉnh đại thụ từ từ hạ xuống, nhẹ nói.
“Không biết tam hoàng tử gọi ta lại là có việc gì cần chỉ giáo?”- Lý Thiên Vũ nói.
“Haha, Lý huynh chỉ giáo thì không giám! Nhưng ta có việc cần hai người Lý huynh và Hàn cô nương hợp tác, có được hay là không?”- Hạ Thiên Phàm nói.
“Hợp tác, thực lực của ta tam hoàng tử cũng đã thấy rõ. Sao không tìm đến năm tên kia mà hợp tác?”- Lý Thiên Vũ nghi hoặc lên tiếng.

“Haha, năm người bọn họ ta cũng không để vào mắt”- Hạ Thiên Phàm cười to nói.
Lý Thiên Vũ cũng nhẹ cười, hắn biết lúc trước hắn g·iết c·hết hai tên mà lúc trước dự định c·ướp đi Bích Hà Thảo, là Hạ Thiên Phàm có ở đó.
Hạ Thiên Phàm nhìn thấy Lý Thiên Vũ nhẹ cười, hắn cũng trầm ngâm hồi lâu mới mở miệng nói:
“Lý huynh, Hàn cô nương, ta ở Cửu U Sơn Mạch này, phát hiện ra một chỗ Địa Yêu Quật, bên trong yêu thú vô số, linh dược nhiều đến kinh ngạc”.
“Thế nhưng, chỗ này Địa Yêu Quật yêu thú bên trong có rất nhiều cao giai yêu thú, địa cấp yêu thú cũng không ít phi thường cường đại, một mình ta căn bản là không có cách nào”.
“Cho nên, ta nghĩ cùng hai ngươi liên thủ, chỉ cần chúng ta liên thủ, ta nghĩ với thực lực của ba chúng ta không chỉ có thể đạt được không ít linh dược, còn có thể liệp sát đại lượng yêu đan”.
“Ngươi cảm thấy thế nào?”.
Nói xong, Hạ Thiên Phàm nhìn chằm chằm hai người Lý Thiên Vũ bà Hàn Tĩnh Chi, hỏi.
“Địa Yêu Quật?”.
Lý Thiên Vũ hai mắt chút ngưng, hỏi:
“Ngươi đi vào sao? Bên trong có linh dược gì, có bao nhiêu yêu thú?”.
Lý Thiên Vũ vẫn chưa vội vã bằng lòng đối phương, dù sao hắn cùng đối phương còn không quen. Hàn Tĩnh Chi bên cạnh cũng không nói thêm gì tùy vào Lý Thiên Vũ quyết định.
“Ta đã đi vào, bất quá, không dám quá thâm nhập quá sâu, ta ở ngoại vi liền phát hiện không dưới bốn cây huyền cấp linh thảo, nhưng là đụng phải năm con Huyền yêu đỉnh phong và mấy con Huyền cấp hậu kỳ yêu thú vây công, liền vội vàng lui ra ngoài.”
“Địa cấp yêu thú? Có không?”
“Có, trong khi ta lui ra thoáng thoáng có nhìn thấy Địa cấp yêu thú đằng xa như là nó xem ta như là sâu kiến không có quan tâm tới. Còn về số lượng bao nhiêu thì lại không rõ”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.