Nguyên Thủy

Chương 53: Ô Khuê, Ở đâu?




Chương 53: Ô Khuê, Ở đâu?
Dọc theo đường đi, Lý Thiên Vũ cũng nhìn thấy không ít nhóm người hành động riêng lẻ. Những người này tu vi đều không cao, đều là Huyền Nguyên cảnh sơ kỳ hay là trung kỳ cảnh giới, những người bọn họ Lý Thiên Vũ cũng không c·ướp đoạt mà lặn lẻ thần không biết quỷ không hay mà rời đi.
Tìm kiếm Hàn Tĩnh Chi mới là việc cấp bách nhất hiện tại, còn về yêu đan thì hiện tại hắn đã có rất nhiều tổng cộng có khoảng năm trăm miếng.
Bên trong năm trăm miếng này Địa yêu trung kỳ ba viên, Địa yêu sơ kỳ mười chín viên còn lại là bên dưới Huyền cấp yêu thú, bậc này chiến tích dù là hiện tại Lý Thiên Vũ không đi săn nửa cũng đủ để hắn nằm ở hạng nhất rồi.
Nhưng mục tiêu của hắn không chỉ hạng nhất mà là tập hợp đủ Yêu đan của yêu thú cao cấp để trùng kích Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ cảnh giới.
“Oh! Đây là.. ?”.
Trong lúc chạy loạn, Lý Thiên Vũ bổng dưng dừng thân hình lại vì bên trong Thiên Nhãn của hắn phát hiện ra hai võ giả, nhìn trên y phục của hắn hẳn là Ẩn Sát Môn đệ tử bởi vì chỉ có Ẩn Sát Môn mới có tạo dáng này, hắc y và mặt nạ trên thân sát khí dày đặc, quan trọng nhất chính là từ khí tức của chúng Lý Thiên Vũ cảm nhận được một luồng khí tà ác và lạnh lẽo vô cùng.
“Là Ẩn Sát Môn đệ tử!”.
Lý Thiên Vũ sát khí tất lộ, lộ ra vẽ mặt hung ác dự định một quyền nện c·hết bọn hắn, nhưng hắn lại dừng lại động tác, khi nghe bọn hắn lên tiếng trò chuyện khi nhắc Lý Thiên Vũ, hắn liền đợi một lát rồi ra tay cũng không muộn, không biết là có tin tức hữu ít gì không.
“Chung Ly sư huynh, Lý Thiên Vũ đến giờ vẫn chưa tìm được! Đúng thật là trốn kỹ mà”- một trong hai nam tử áo đen lên tiếng.
Chung Ly chính là người bên phải, thân hình cao gầy, hắn quả thật chính là Ẩn Sát Môn đệ tử, tu vi của hắn bên trong Ẩn Sát Môn bên trong chúng đệ tử chỉ sau Ô Khuê mà thôi, tu vi đã đạt đến Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong cảnh giới. Nếu so về thực lực hẳn là còn mạnh hơn Lý Bạch Nhật nhiều.
Sở dỉ Lý Bạch Nhật được vào danh sách Lục Tuyệt là bởi vì hắn có được Địa cấp Pháp ấn chúq không vì thực lực mạnh. Nói đi phải nói lại hắn được vào danh sách Lục tuyệt cũng có nguyên nhân hắn tuổi trẻ thiên tài năm nay mới mười tám tuổi tu vi đã là Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ so với các Lục tuyệt khác quả thật nhỏ hơn rất nhiều, ai ai cũng biết khi Lý Bạch Nhật bằng tuổi các Lục tuyệt còn lại ắt hẳn sẽ là một tay nghiền ép hoàn toàn.
“Quả thật hắn trốn rất kỹ, Tùng Sinh sư đệ chúng ta phải nhanh lên tìm ra hắn không thì bị người khác phỏng tay trên mất”- Chung Ly nhẹ nói.
Tùng Sinh cũng là Ẩn Sát Môn thành viên, tu vi chỉ là vừa mới đột phá Huyền Nguyên hậu kỳ không lâu, tuy vậy nhưng thực lực cũng không thể xem thường.
“Có khi nào để hắn trốn thoát không sư huynh”- Tùng Sinh lên tiếng.

“Hừ! Cho hắn trốn, ta còn mong như vậy!”- Chung Ly cười nhạt nói.
Nghe thấy lời nói của Chung Ly, Tùng Sinh hiếu kỳ không thôi nhìn về Chung Ly nghi vấn.
"Biết tại sao không?”
Chung Ly nói nửa lời liền dừng lại cười ha hả nói tiếp:
“Tại vì Ô Khuê sư huynh đang vây bắt tiểu mỹ nhân kia”.
“Là tiểu mỹ nhân bên cạnh Lý Thiên Vũ?”- Tùng Sinh nói.
“Haha, ta còn đang cầu Lý Thiên Vũ trốn đi. Nếu hắn trốn mỹ nhân kia đã không còn tác dụng gì nửa, với tính cách của Ô Khuê sư huynh ngươi nghĩ kết cục của nàng ta ra sao?”- Chung Ly nở nụ cười tà, sau đó tiếp tục nói:
“Biết đâu huynh ấy chơi chán rồi, đến lượt chúng ta. Mỹ nhân kia thật sự...”.
Nói xong, Chung Ly nhẹ liếm môi một cái, ánh mắt lộ ra vẻ thèm thuồng và dâm tà đến cùng cực.
“Lý Thiên Vũ thật sự may mắn, có một mỹ nhân bại hoại như vậy bên cạnh lâu như vậy mà lại không làm gì! Không biết là hắn không được hay sao?”- Tùng Sinh cười lớn lên tiếng.
Lý Thiên Vũ ở nơi không xa nghe thấy lời nói của hai người bọn họ, ánh mắt trở nên lăng lệ, sát khí dày đặc, hàn khí lạnh lẽo làm cho xung quanh nhiệt độ cũng chợt giảm.
“Là ai?”.
Tâm tình của Lý Thiên Vũ chợt động, làm cho Chung Ly phát hiện ra hắn, Chung Ly ánh mắt quét về hướng phát ra hàn khí liền chứng kiến cây trong rừng đi ra một vị bạch y thiếu niên.
Nhìn người nọ, Chung Ly nhất thời đôi mắt sáng ngời, nhịn không được cười lên ha hả:
“Ha ha, là ngươi, Lý Thiên Vũ, ta còn đang muốn tìm ngươi đây! Không nghĩ tới ngươi cư nhiên chủ động đưa tới cửa!”

Chung Ly, cao hứng vô cùng, bởi vì hắn cũng đang đi tìm Lý Thiên Vũ, lần thực tập này, Ẩn Sát Môn đã đối Lý Thiên Vũ phải tất sát, nếu gặp phải Lý Thiên Vũ, trực tiếp chém g·iết.
Chung Ly tại trong núi rừng, đã thăm dò rất lớn một khu vực, cũng không có gặp phải Lý Thiên Vũ, chính phiền muộn lúc, không nghĩ tới Lý Thiên Vũ liền dâng đến tận cửa.
Chính là đi mòn gót sắt tìm không thấy, gặp được chẳng tốn chút công phu.
“Haha, Lý Thiên Vũ không ngờ ngươi lại tự đến tìm c·ái c·hết”- Tùng Sinh cười rằng một cái thân hình thoáng cái biến mất.
Lý Thiên Vũ ánh mắt hờ hững, Tùng Sinh lặng êm không một tiếng động đến gần Lý Thiên Vũ, từ sau lưng hung hãn xuất thủ, một đao hướng Lý Thiên Vũ đánh xuống.
Một đao này cũng như thân hình hắn, lặng yên không một tiếng động dù là nhấc lên một tý cuồng phong hay là một chút thanh âm nhỏ nào.
Mắt thấy một đao liền muốn đánh trúng Lý Thiên Vũ mà hắn cũng không có bất kỳ động tác gì, phảng phất dọa sợ đồng dạng.
Tùng Sinh trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn, phảng phất đã thấy Lý Thiên Vũ bị hắn một đao g·iết c·hết mà không kịp hành động gì.
“Phế vật, không chịu nổi một kích”.
Đúng lúc này, Tùng Sinh đột nhiên sắc mặt cứng đờ, bởi vì một đao này cũng không g·iết c·hết Lý Thiên Vũ mà cũng không làm tổn thương tới hắn dù là nửa phần. Lý Thiên Vũ quả thật không hề động đậy, nhưng xung quanh được Băng Cực Thánh Giáp Thuẩn bao phủ, cây đao của Tùng Sinh vốn không thể chạm đến chân thân của Lý Thiên Vũ được.
“Ngươi muốn g·iết ta! Tốt, vậy đi c·hết đi”.
"Cực Thiên Băng Vực – Hóa Thiên”.
Lời nói vừa dứt, xung quanh Lý Thiên Vũ một cổ hàn khí khủng bố phát tán ra làm cho xung quanh hắn một trượng nhiệt độ cấp tốc hạ xuống, chỉ trong chóc lát nhiệt độ đã đạt đến cùng cực -1000⁰C nhiệt độ như thế làm cho Tùng Sinh tu vi Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ cũng vì vậy bị băng phong trở thành một bộ băng điêu vô cùng tinh tế.

Lý Thiên Vũ vận dụng Cực Thiên Vực đã đến cực hạn, phạm vi thu nhỏ đến cùng cực làm cho uy lực của lĩnh vực này đạt đến cực hạn.
Lý Thiên Vũ mắt phải tử quang mơ hồ, từ con mắt phải một đạo tinh thần xung kích bắn ra hướng về Chung Ly đánh tới, Lý Thiên Vũ bước ra một bước Long uy, Long Tức và cả uy áp tinh thần phát ra cùng lúc về phía Chung Ly.
Lý Thiên Vũ sau khi bước ra một bước thân hình cũng đã biến mất tại chổ, phía sau bức băng điêu Tùng Sinh cũng cùng lúc đó đổ vở trở thành ngàn vạn bông tuyết bay tán loạn.
Chung Ly lúc này cảm nhận một cổ tinh thần uy áp vô cùng khủng bố như là có một tôn hung thú đang nhìn chầm chầm.
Phốc!
Tinh thần xung kích đánh trúng hắn, làm cho tâm thần của hắn càng thêm hoãn loạn.
Long huyết bên trong cơ thể Lý Thiên Vũ vận chuyển kịch liệt, Thái Sơ Thần Long Biến cũng cùng lúc thôi động đến cực hạn, thân thể Lý Thiên Vũ kim quang đại phóng thân thể hóa thành một con bán Long thể xung quanh một tôn Hoàng Kim Cự Long to lớn bao quanh thân thể Lý Thiên Vũ.
“Ô Khuê, ở đâu?”.
Long ảnh to lớn, ánh mắt tràng đầy sự lạnh lẽo và vô tình phát ra thanh âm vô cùng uy nghiêm và đáng sợ.
“Phía Tây, 300 dặm!”.
Lời nói Chung Ly vừa dứt, thân hình Lý Thiên Vũ bạt không bay lên hướng về phía Tây cấp tốc bay đi. Khi thân ảnh Lý Thiên Vũ thân hình vừa lên cao, đột nhiên thiên khung xuất hiện một cái cự trảo khổng lồ, cự trảo khí thế hung hãng tràng ngập khí tức hủy diệt đánh cho thân thể Chung Ly thành một bãi thịt nát, c·hết không thể c·hết hơn, đương nhiên trước khi rời đi Lý Thiên Vũ làm sau bỏ qua hai viên nhẫn trữ vật của Chung Ly và Tùng Sinh.
Chung Ly bị Long uy và Long tức Lý Thiên Vũ áp chế, cộng thêm tâm thần bị c·hấn t·hương nghiêm trọng nên bị uy áp của thượng vị Long tộc áp chế cộng thêm thanh âm uy nghiêm và bá đạo Long ảnh làm cho Chung Ly trong vô thức nói ra việc mà Lý Thiên Vũ muốn biết. Chỉ có cách đó mới có thể ép một sát thủ khai báo ra việc mà hắn muốn biết mà thôi.
Khoảng cách 300 dặm với Lý Thiên Vũ có được Long dực mà nói lại là hết sức nhanh chóng, thoáng qua chưa tới một canh giờ thời gian hắn liền đã đi tới 300 dặm khoảng cách, nhưng hắn một mực không thấy thân ảnh của Hàn Tĩnh Chi ở đâu, lúc này lòng Lý Thiên Vũ nóng như lửa đốt không thể chậm trể.
Tuy biết, cho dù hiện tại Hàn Tĩnh Chi đã rơi vào tay Ô Khuê nhất thời không có cái gì nguy hiểm.
Nhưng đề phòng vạn nhất còn hơn.
Thiên Nhãn một lần nửa phát động, phạm vi dò xét đơn hướng đạt đến phạm vi 2000 mét xung quanh dò xét xung quanh, kể cả một cành cây ngọn cỏ cũng không bỏ qua, nhưng đã một canh giờ trôi qua lại không có kết quả gì! Điều này cũng làm cho Lý Thiên Vũ triệt để điên cuồng hơn tinh thần lực phát ra mạnh mẻ hơn, phạm vi tìm kiếm đạt đến 2500 mét nhờ vậy tốc độ cũng được cải thiện rỏ rệt.
Khoảng một canh giờ sau, Lý Thiên Vũ dừng lại động tác, xung quanh hàn khí chợt phóng, sát khí dâng trào bởi vì hắn đã nhìn thấy Hàn Tĩnh Chi.
Hàn Tĩnh Chi thân thể v·ết t·hương chồng chắc, máu tươi nhuộm đỏ cả y phục, trên thân y phục bị kiếm chém ra từng vết rách lớn lộ ra v·ết t·hương bên trong, đầu tóc rối bời trên miệng còn lưu một vệt máu tươi, nhìn thấy cảnh này Lý Thiên Vũ trong lòng đau lòng không thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.