Nguyên Thủy

Chương 52: Ý nghĩ điên cuồng.




Chương 52: Ý nghĩ điên cuồng.
Thiếu niên mặc áo vàng cánh tay, đã bị cuồng mãnh lực lượng, oanh đứt thành từng khúc.
Hắn lục phủ ngủ tạng, cũng bị chấn thành thịt nát.
“Đệ đệ?”
Thiếu niên áo đen quá sợ hãi, khó tin nhìn về phía Lý Thiên Vũ, hoảng sợ nói: “Ngươi... Ngươi sao lại cường đại như vậy? Ngươi là ai bên trong Lục đại thiên tài?”.
Tại thiếu niên áo đen xem ra, có thể một quyền oanh sát đệ đệ của hắn, chỉ có các cao thủ đứng đầu bên trong Lục tuyệt thiên tài mới có thể làm được như vậy, còn về một tên sâu kiến Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ hắn không tin.
"Lục đại thiên tài sao? Bọn chúng, ta không để vào mắt!”.
Nói xong, Lý Thiên Vũ không cần phải nhiều lời nữa, thân hóa tàn ảnh, bạo hướng ra.
Thiếu niên áo đen kinh hãi gần c·hết, xoay người đã nghĩ chạy trốn, nhưng là, tốc độ của hắn căn bản không kịp Lý Thiên Vũ, bị trong nháy mắt đuổi theo, một quyền oanh sát.
Ngay cả hắn muốn cầu xin tha mạng cũng không còn kịp nửa. Thiếu niên áo đen trước khi c·hết, trong lòng tràn ngập vô tận hối ý.
Nếu không phải ham muốn cái kia một gốc cây Bích Hà Thảo, huynh đệ bọn họ hai người, sẽ không phải c·hết.
Huynh đệ bọn họ hai người tại thành trì của mình tuy không phải là kiệt xuất nhất nhưng có thể tham gia thí luyện lần này thì cũng là hạng thiên tài, tiền đồ sáng lạng, đang chuẩn bị triển khai kế hoạch lớn lúc, nhưng trong nháy mắt rơi vào Vô Tận Thâm Uyên.

Tử vong, hết thảy đều tan thành mây khói!
Lý Thiên Vũ nhìn về hai bãi thịt nát trên đất, ánh mắt hừ hửng như là nhìn về hai cổ t·hi t·hể của yêu thú vậy. Đối với lý Thiên Vũ mà nói, hắn không phải là bồ tát hay thánh nhân mà đối xử với kẻ muốn g·iết mình lại lòng dạ đàn bà tha mạng cho chúng.
Vả lại Lý Thiên Vũ cũng không phải hạng người thiện nam tính nữ gì, con đường cường giả của hắn đã định sẳn chính là g·iết chóc và tràng đầy máu tươi, đã không động vào hắn thì thôi, còn nếu như đã trêu chọc đến hắn kết cục chỉ duy nhất một cái đó là còn lại duy nhất một cổ t·hi t·hể lạnh tanh.
...
Hỗn Nguyên Châu nội không gian.
Haizz!
Lý Thiên Vũ sau khi khi g·iết c·hết hai người kia liền đi vào bên trong Hỗn Nguyên Châu sau một ngày tịnh dưỡng hồi phục chân khí trạng thái của hans cũng đã ổn định chân khí hồi phục thất thất bát bát. Trên hắn tay hắn là hai cái nhẫn trữ vật của hai tên vừa rồi, sau khi xem bên trong có những gì hắn liền thở dài một cái.
Hai người bọn họ tuy đều là Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ tu vi bên trong thành trì của bọn họ, họ chính là thiên tài tuổi trẻ kiệt xuất nhất nhưng cũng không như Lý Thiên Vũ hay những thiên tài yêu nghiệt khác có thể nhẹ nhõm vượt cấp chiến đấu, chỉ nhìn vào bên trong đóng yêu đan mà bọn họ có được là biết bên trong cao nhất chính là Huyền yêu hậu kỳ yêu đan tổng cộng có ba viên. Hẳn là chúng đã xuất hết vốn luyến mà có được.
"Thật sự không được mà. Nhưng có còn hơn không”- Lý Thiên Vũ nhẹ lắc đầu rồi nhẹ mĩm cười thì thầm.
Xong tất cả hắn liền rời khỏi Hỗn Nguyên Châu mà rời ra bên ngoài.
Bên ngoài Cửu U Sâm Lâm hiện tại đã vào đêm, nơi này ban đêm chính là thiên đường của yêu thú. Tuy rằng Lý Thiên Vũ đã từng bên trong Cửu U Sâm Lâm này một đoạn thời gian dài nhưng đêm đến cũng làm hắn căng thẳng không thôi.

Lý Thiên Vũ tuy thân mang Thái Âm Pháp Ấn và cả thủ đoạn thu liễm khí tức đến mức xuất thần nhập hóa, hắn tự tin đến cả thông thường thánh giả cũng rất khó nhìn ra mánh khóe nhưng hắn cũng không dám ngang nhiên tung hoành, bởi ở Cửu U Sâm Lâm này yêu thú muôn hình vạn chạng, một số đặc thù yêu thú có thiên phú đặc biệt nhất định sẽ nhìn ra hắn nên vì vậy hắn cũng không dám làm bậy.
Lý Thiên Vũ nhìn về màn đêm thâm sơn này, một ý tưởng vô cùng táo bạo đó là lợi dụng Long khí và cả liễm tức thuật của hắn đi vào bên trong Cửu U Sâm Lâm làm một vố lớn. Bên trong Cửu U Sâm Lâm yêu thú lúc nào cũng điên cuồng chém g·iết và không chừng còn có cả Địa Yêu hay là Thiên Yêu t·ử v·ong, hắn liền làm thủ ngư ông đắc lợi chiếm lấy làm của riêng.
Ý nghĩ vừa ra làm cho Lý Thiên Vũ càng thêm điên cuồng, cho dù hắn gặp nguy hiểm thì vẫn có Hỗn Nguyên Châu lánh nạn, cho dù Hỗn Nguyên Châu rơi vào tay yêu thú với thủ đoạn tầng tầng lớp lớp của hắn, hắn sợ ai.
Lý Thiên Vũ cười nhạt một cái, thân hình lóe lên rồi sau đó liền biến mất trong màn đêm, nơi Lý Thiên Vũ đang đứng lại quay về an tỉnh.
Một lần nửa xuất hiện, Lý Thiên Vũ đã ở trên cao một cây đại thụ che trời ánh mắt nhìn về phía dưới một bầy yêu thú đang điên cuồng chém g·iết lẫn nhau, trên tay còn đang mân mê hai viên yêu đan của hai con Địa yêu trung kỳ. Bên dưới, yêu thú tu vi cao nhất cũng chính là Địa yêu trung kỳ và còn lại khoảng ba bốn con Địa yêu sơ kỳ cùng nhau chém g·iết máu me be bét.
Từ đầu tới giờ hắn luôn làm như vậy, đứng một chổ chờ đợi cơ hội xuất kỳ bất ý ra tay c·ướp lấy yêu đan, hắn đã làm như vậy rất nhiều lần kết quả không làm hắn thất vọng Địa cấp trung kỳ có viên, Địa cấp sơ kỳ có khoảng 30 viên và bên dưới Huyền cấp là vô số kể. Chỉ một đêm, hắn liền có thể gom góp rất nhiều yêu đan chỉ nhiêu đó hắn liền có thể nắm vững đệ nhất vị trí, điều này là do bản lính của hắn còn về người khác nghĩ còn không dám nghĩ chứ ở đó mà làm.
“Thời cơ đã đến!”.
Lý Thiên Vũ cười nhạt một tiếng, thân hình khẻ động Vấn Hà Kiếm ra khỏi vỏ kèm theo sau đó là một luồng kinh khủng kiếm khí phá tan màn đêm đâm thẳng về phần đầu, một kiếm này kiếm khí trùng thiên trực tiếp xuyên thủng đầu lâu của con Yêu thú Địa cấp trung kỳ này, trường kiếm nhẹ chấn động đầu lâu của nó liền chia năm xẻ bảy. Lý Thiên Vũ cười nhạt một cái tay traí đưa ra bắt lấy viên yêu đan của Địa yêu trung kỳ này.
Ánh mắt đua tới, Lý Thiên Vũ cảm nhận được từ bên trong một luồng sóng nhiệt vô cùng mạnh mẻ phát ra, Lý Thiên Vũ thầm cảm thán một câu:
“Thiên phú của con yêu thú thật không tệ hỏa thuộc tính có thể miễn cưỡng tính là cấp 5 tiền đồ vô hạng a. Nhưng thật tiếc a, nó đ·ã c·hết rồi”.
Rầm rầm!

Tiếng chạy loạn vang lên, làm cho Lý Thiên Vũ đang thất thần liền tập trung lại. Hắn lại cười nhạt một tiếng thầm lẫm bẫm:
“Trễ!”.
Cánh tay Lý Thiên Vũ kim quang đại phóng, Long trảo trực tiếp xuất hiện, một đạo Kim Long Phá Diệt Trảo được trong nháy mắt phát động. Một trảo này cách không tạo thành ba luồng kim quang chiếu sáng cả Cửu U Sâm Lâm, thế như chẻ tre chém ba con Địa yêu sơ kỳ đang chạy loạn thành ba khúc, tay cục chân đứt bay, khắp nơi là máu tươi nhuộm đỏ cả đất.
Sau khi thu lấy ba viên yêu đan này, thân hình Lý Thiên Vũ thoáng hiện vài cái bên trong màn đêm rồi lại không thấy đâu nửa. Bên trong màn đêm đáng sợ của Cửu U Sâm Lâm này có một thân ảnh như là u linh thoát ẩn thoát hiện, đi khắp nơi săn yêu thú dù Huyền yêu hay là Địa yêu điều không khỏi số phận bị g·iết, làm cho tất cả yêu thú bên trong Cửu U Sâm Lâm một phen thấp thỏm, lo âu.
Cứ như thế, một đêm này liền đã đã trôi qua.
Khi ánh sáng mặt trời len lõi qua từng tán cây, cũng giờ khắc này màn đêm đáng sợ đã chính thức trôi qua, nơi này lại lâm vào một tràng cảnh g·iết chóc đáng sợ khác, chính là nhân loại đi đi săn.
Lý Thiên Vũ nhìn vào đầy rẫy yêu đan bên trong nhẫn trữ vật, trên miệng nở ra một nụ cười mĩm, quả thật cách này tuy nguy hiễm nhưng kết quả lại đáng để được làm như vậy, cứ như vậy đệ nhất ngoài hắn thì còn ai, thậm chí còn có thể để cho Hàn Tĩnh Chi nàng cũng được thơm lây, hai thứ hạng đầu nhất định nằm trong lòng bàn tay rồi.
Thậm chí bây giờ vào ban ngày hắn không cần đi liệp xác yêu thú mà vẫn ung dung, bởi vì ban ngày g·iết yêu thú có nhiều đi nửa cũng không bằng hắn vào ban đêm đi săn hai canh giờ. Tuy ý nghĩ là vậy nhưng hắn cũng không lười biến, góp gió thành bão, hắn cũng không chủ động đi tìm yêu thú nhưng trên đường đi nếu đụng phải, cũng không thể phí phạm a.
Việc cấp bách nhất bây giờ chính là tìm ra Hàn Tĩnh Chi, lần này thí luyện có cả Ẩn Sát Môn mà Ẩn Sát Môn chính là một tổ chức sát thủ vang danh cả Đại Mạc, bọn chúng không cần quá trình mà chỉ cần kết quả nên thủ đoạn của chúng không ai có thể biết được âm độc và vô sỉ đến mức nào.
Có lần Ẩn Sát Môn ra tay tiêu diệt một võ giả chỉ để bức tên kia lộ mặt bọn chúng liền đồ cả tộc và cả một thành trì mà hắn ở để bức hắn ra, lần hành động đó cũng làm náo động cả Đại Mạc, cũng lần đó các đại gia tộc và Hoàng thất cũng đã hành động dự định triệt để tiêu diệt bọn chúng nhưng lại không được bởi vì ngay cả đại bản doanh của chúng ở đâu cũng không biết thì làm sao công phá? Cũng vì vậy mà các đại thế lực chỉ là tạo sức ép lên bọn chúng thôi.
Dù là vậy, Ẩn Sát Môn vẫn như cũ thối nào tật nấy vô phâp vô thiên chuyện như vậy cũng đã xảy ra thêm mấy lần, như vậy cũng hiểu được là Ẩn Sát Môn thủ đoạn và nội tình bật nào!
Tiếng tâm không tốt của Ẩn Sát Môn để cho Lý Thiên Vũ biết, Ẩn Sát Môn đã nhằm vào hắn muốn bức chính mình ra quả thật chuyện gì cũng dám làm. Mà dễ dàng nhất chẳng phải bắt lấy Hàn Tĩnh Chi uy h·iếp để bức hắn ra hay sao? Chuyện như vậy làm sao Lý Thiên Vũ để xảy ra được.
Tâm trạng lo lắng, bước chân càn lúc càn nhanh, chỉ mấy chóc hắn liền biến mất tại vô vàng cổ lâm rậm rạp.
Bao la trong núi rừng, Lý Thiên Vũ, Thiên Nhãn dò xét xung quanh, tai nghe bát phương, một bên liệp sát yêu thú, một bên tìm kiếm Hàn Tĩnh Chi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.