Chương 46: Chiến Khương Tư Nam.
Cả năm lôi đài chiến đấu vô cùng kịch liệt, quyền ảnh, đao khí, kiếm chiêu liên tục tung ra làm cho mọi người hai mắt điều nóng bổng và hưng phấn tột cùng.
Không ít lôi đài có cả Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ ra tay, đánh hỏa khí càng thêm nóng bổng.
Lý Lôi cũng đã lên Lôi đài đánh cho khí thế sôi trào liên tục thủ thành công ba lần Lôi đài, đến trận thứ tư thì bị một hắc y nhân đánh bại mà thối chí lui xuống.
Lôi đài tỷ thí kéo dài hơn nửa ngày mới thoáng chậm lại, bọn họ tu vi cũng chỉ na ná nhau mà thôi nên chiến đấu vô cùng căng thẳng và tốn nhiều thời gian.
Lúc này trên Lôi đài đã hơn nửa canh giờ chưa có ai khiêu chiến, Lý Thiên Vũ liết nhìn qua liền trong năm người hắn biết được bốn chính là Lý Bạch Nhật, Lâm Tâm Như, Khương Tư Nam và Hoàng Như Ảnh còn người còn lại chính là hắc y nhân đã đánh bại Lý Lôi, theo mọi người bàn tán hắn biết được tên kia gọi là Hắc Diện là khách khanh của Lâm gia.
“Chi Nhi muội khiêu chiến ai?”- Lý Thiên Vũ nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi lên tiếng hỏi.
Hàn Tĩnh Chi nhìn về khán đài rồi lập tức khóa chặt Lâm Tâm Như nói: “Muội muốn khiêu chiến Lâm Tâm Như”.
“Không được, muội có thấy tên Hắc Diện kia không”- Lý Thiên Vũ nói.
Hàn Tĩnh Chi nhẹ gật đầu.
“Huynh ẩn ẩn cảm nhận được hắn không đơn giản, theo huynh thấy hắn nhất định sẽ để Lâm Tâm Như thủ Lôi đài thành công, muội không cần tốn thời gian với hắn đâu”- Lý Thiên Vũ nói.
Lý Thiên Vũ nhìn về phía Khương Tư Nam rồi lên tiếp tục lên tiếng: “Khương Tư Nam thoáng có vẻ yếu nhất trong năm người muội có thể khiêu chiến hắn”.
“Không muội chọn Hoàng Như Ảnh”- Hàn Tĩnh Chi đã quyết định liền lập tức đứng lên đi về phía Lôi đài của Hoàng Như Ảnh, chậm rãi bước lên.
“Trời ạ, ta nghĩ Đoạn Thiên Chiến đã kết thúc rồi chứ, ta quên mất đệ nhất và đệ tam của Vũ Ninh Hầu Phủ đến giờ vẫn chưa lên Lôi đài”.
“Phải, người kia hình như là tuổi trẻ bài danh đệ tam của Vũ Ninh Hầu Phủ khách khanh Hàn Tĩnh Chi hay sao, ta nghe đồn nàng là Thiên cấp pháp ấn đó”.
“Xem kia tuổi trẻ đệ nhất nhân tiểu hầu gia Lý Thiên Vũ cũng bước lên Lôi đài rồi kìa”.
Tất cả mọi người bên trên khán đài lúc này như là vở tổ, bọn họ quên mất Vũ Ninh Hầu Phủ còn hai người chưa khiêu chiến, đến lúc này khi nhìn thấy Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi bước lên Lôi đài bọn họ mới chợt nhớ ra.
Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi lại một lần hâm nóng khán đài, làm bọn họ vô cùng phấn khích và bùng nổ, cả khán đài reo hò điết cả tay, làm cho trận chiến lần này thêm phần sinh động.
Lý Thiên Vũ bước lên Lôi đài mặt hướng về Khương Tư Nam không xần nói lời nào nhưng ai cũng hiểu ý định của hắn chính là khiêu chiến Khương Tư Nam.
Khương Tư Nam cười nhẹ một tiếng nói: “Lý Thiên Vũ ta không phải như tên phế vậy Lý Bạch Nhật, ngươi dám khiêu chiến ta, haha để ta cho ngươi biết thế nào là cường đại”.
“Hậu Thổ Trường Đằng”.
Xung quanh Khương Tư Nam thổ chi lực cuộn trào, từ dưới mặt đất từ hai chân hắn hai cây dây leo làm từ đất đá như hai cây trường đằng uốn lượn phóng nhanh về phía Lý Thiên Vũ.
Xung quanh Lý Thiên Vũ khí tức cực nóng tràng ngập, thân thể hắn như hóa thành một cái hỏa nhân, Thái Dương chi lực phóng ra bên ngoài lập tức hóa thành một cây trường kích dài ba thước, khí tức cực nóng càng trở nên cuồng bạo.
Lý Thiên Vũ bước tới phía trước một bước, trong tay hỏa thương điên cuồng xoay tròn, đột nhiên tay phải hắn nắm chặt lấy hỏa thương, tay vun mạnh về phía Hậu Thổ Trường Đằng của Khương Tư Nam.
Hỏa thương mang theo uy lực cực đại, khí tức cực nóng dường như muốn thiêu đốt cả không gian, đốt không khí thành những đốm tro nhỏ li ti, trường thương phá tan trường đằng, khí thế không giảm cứ phóng thẳng về phía Khương Tư Nam.
Khương Tư Nam nhẹ hừ lạnh một tiếng, toàn thân hắn quang mang màu xám thoát ra bên ngoài và thẩm thấu vài bên trong không gian.
“Đại trọng lực trường”.
Từ trên cao một cự đại áp lực đánh xuống, trọng lượng như ngàn cân áp đỉnh, làm cho hỏa thương bị ép rơi xuống, mũi thương đâm sâu vào lòng đất đứng yên tại chổ.
“Haha, Lý Thiên Vũ để ta xem với ngàn cân áp đỉnh như thế này ngươi chiến đấu thế nào”- Khương Tư Nam cười to nói.
“Chỉ ngàn cân mà thôi còn muốn thắng ta”- Lý Thiên Vũ không nóng không vội nói.
Đột nhiên toàn thân Lý Thiên Vũ kim quang nhàng nhạt, làm cho toàn bộ làn da của hắn trở nên vàng ống ánh, cứng rắn vô cùng.
Đây chính là Long bì mà Lý Thiên Vũ tu luyện Thái Sơ Thần Long Biến tu luyện mà có được, không có Long lân chỉ thuần túy là cho làn da cứng cổi hơn một tý mà thôi.
Long lân hiện bán Long thể liền có thể chóng đở vạn cân trọng lực trường của Hoàng Kim Cự Viên, cái này chỉ ngàn cân liền một cái Long bì là có thể.
Long bì vừa hiện áp lực trên thân thể liền biến mất, Lý Thiên Vũ liền có thể đứng thẳng người nhìn về phía Khương Tư Nam không nói một lời chỉ dùng hành động trả lời.
“Trời ạ, chuyện gì đang sảy ra, thật cường đại Luyện thể tâm pháp”.
“Lần trước tộc hội của Vũ Ninh Hầu Phủ ta chưa từng thấy hắn dùng, không ngờ khi đánh với Lý Bạch Nhật hắn còn ẩn giấu thực lực”.
Đúng lúc Lôi đài của Lý Bạch Nhật cũng ở gần đó hắn liền nghe thấy hai người kia bàn luận, hắn liền vô cùng tức giận, như vậy chẳng khác nào Lý Thiên Vũ đã vã vào mặt hắn một phât thật đau đớn đâu chứ.
“Lý Thiên Vũ, ta nhất định để ngươi phải c·hết không có chổ chôn”.
Với tính tình nhỏ mọn, ích kỹ của Lý Bạch Nhật vốn không thể chịu được một hạt bụi bám vào mắt thì hành động này của Lý Thiên Vũ để hắn sát cơ càng thịnh.
Bên trên lôi đài, Lý Thiên Vũ đang đưa mắt nhìn về Khương Tư Nam, hắn không nói một lời, tay phải khẻ nâng, hỏa thương ở đằng xa lập tức tiêu tán hóa thành càng mảnh liệt hơn hỏa diễm cấp tốc bay về phía Lý Thiên Vũ tiến về hai bên trái phải tạo thành hai cái bán nguyệt đao bằng hỏa diễm sắc bén vô cùng.
Bán nguyệt đao xung quanh hỏa diễm thiêu đốt không ngừng, làm cho không khí cũng thiêu đốt theo, hỏa Luân rạch phá không không khí, phá tan trọng lực trường thẳng hướng Khương Tư Nam gào thét mà qua.
Khương Tư Nam giật bắn cả người, hắn lúc trước có đến quan chiến tộc hội của Lý Phủ và cũng biết được thực lực của Lý Thiên Vũ, biết hắn một chiêu Thiên Viêm Hảo Luân cường đại, nhưng hắn lại tự tin liền có thể ung dung phá giải.
Nhưng bây giờ đích thân hắn phải thừa nhận một kích này, hắn mới biết được nó mạnh mê đến nhường nào.
Tuy hắn kh·iếp sợ nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại thập phần phong phú, rất nhanh hắn liền lấy lại tinh thần.
“Thuẩn Sơn”.
Thổ chi lực từ thân thể Khương Tư Nam thẩm thấu ra bên ngoài, đồng hóa cùng với đại địa lập tức đại địa nứt ra một khe hở cực lớn đất đá bay lên tạo thành một lớp hậu thuẩn vô cùng kiên cố.
Hỏa Luân như viên lưu tinh thế như chẻ tre không gì có thể cản được, thẳng hướng Khương Tư Nam nổ bắn mà qua.
Ầm!
Hỏa Luân v·a c·hạm với Thuẩn Sơn tạo ra một t·iếng n·ổ lớn, hỏa lưu bay tán loạn, Thuẩn Sơn bị nứt ra một vết lớn.
Không dừng lại ở đó Lý Thiên Vũ đưa bàn tay phải ra phía trước, mi tâm pháp ấn không ngừng xoay tròn Thái Dương chi lực thẩm thấu ra bên ngoài câu thông với các tia Thái Dương bên trong không khí và ánh sáng, lập tức những tia Thái Dương chi lực lấy tay của Lý Thiên Vũ làm trọng tâm trong phạm vi đường kính ba trượng toàn bộ Thái Dương chi lục cấp tốc động lại, Lý Thiên Vũ tay phải nhẹ nắm, hạt nhỏ Thái Dương bên trong không khí bắt đầu nén lại thành một đoàn khí to cở quả bóng gổ.
Lý Thiên Vũ bước về trước một bước, tay phải dùng lực xuất ra một quyền bàn sơn đảo hải, một quyền này uy lực có thể phá nát một tòa cự nhạc kiên cố, một quyền này đánh vào đoàn khí Thái Dương, lập tức đoàn khí với tốc độ xé gió bay về phía Khương Tư Nam.
Khương Tư Nam vừa rồi vẫn còn kh·iếp sợ với một chiêu vừa rồi của Lý Thiên Vũ, khi hắn vẩn còn đang mộng thì chiêu tiếp theo đã đến.
Ầm!
Đoàn khí hạt nhỏ Thái Dương v·a c·hạm với Thuẩn Sơn của Khương Tư Nam liền lập tức nhổ tung, hỏa khí phong bạo vô cùng cuồng bạo, đoàn khí bạo liệt cũng làm Thuẩn Sơn sụp đổ theo, Khương Tư Nam liên tục lui về sau hơn hai mươi bước mới dừng lại được.
Lúc này Khương Tư Nam hết sức kh·iếp sợ và chấn kinh tuột cùng, hắn không ngờ một chiêu phòng ngự mạnh nhất của hắn lại bị Lý Thiên Vũ hai chiêu phá mở, phải biết hắn đã từng dùng Thuẩn Sơn chóng đở một kích toàn lực của một tên Địa Nguyên Cảnh cường giả mà không hề hấng gì.
Khương Nghiêm cũng kh·iếp sợ không thôi, người khác không biết nhưng hắn lại hết sức rõ ràng uy lực của Thuẩn Sơn, Thuẩn Sơn chính là một môn vũ kỹ cấp bậc cao nhất của Phủ Thành Chủ hiện tại, đạt đến Thiên cấp trung phẩm cấp bậc, cường đại và kiên cố vô cùng.
Khương Nghiêm cũng rất rõ ràng, Khương Tư Nam nhi tử của hắn đã từng dùng một chiêu này chóng đở một kích toàn lực của một cường giả Địa Nguyên Cảnh bên trong tộc, tuy người đó cũng chỉ là vừa mới đột phá Địa Nguyên Cảnh, nhưng như vậy cũng đủ để ngạo thị thiên hạ rồi.
"Kết thúc thôi”.
Lý Thiên Vũ bước lên phía trước một bước, sau lưng Vấn Hà Kiếm bay lên chui kiếm cao hơn đầu một ít, Lý Thiên Vũ đưa tay lên cao Chân Khí tràng ra phía sau bao bọc lại Vấn Hà.
Vấn Hà kiếm chấn động kịch liệt, mũi kiếm nằm ngang bay quanh thân thể Lý Thiên Vũ, Lý Thiên Vũ đưa tay xuống mũi kiếm đưa xuống bên dưới mặt đất, tay hắn quét mạnh một cái, Vấn Hà từ bên dưới một đạo kiếm khí cường đại từ thân kiếm bay nhanh về phía Khương Tư Nam.