Chương 45: Vũ Ninh Thành tuyển chọn.
Lý Phục nhìn thấy cảnh này mất mặt không thôi, Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi chỉ là Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ thua nhi tử hắn một tiểu cảnh giới mà lại ung dung như vậy, mà nhi tử hắn Lý Bạch Nhật lại thất thố như vậy.
Hắn hừ lạnh một tiếng Chân Nguyên tràng ra bên ngoài bao bọc nhi tử hắn lại, để hắn có thể bình tỉnh trở lại.
Lý Hằng Minh cười nhạt một tiếng Chân Nguyên thẩm thấu ra bên ngoài bao phủ Lý Lôi cùng Lý Hoàng Miên lại, còn về Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi lại không có bọn họ có bị ảnh hưởng gì đâu mà cần phải làm như vậy.
Rất nhanh Thanh Ảnh Kim Ưng đã tiến tới và hạ xuống đại sảnh, thân thể to lớn của nó chiếm hết một nửa trước sân đại sảnh, Thanh Ảnh Kim Ưng liền nằm ngạp xuống, Lý Hằng Minh, Lý Hoành và Lý Phục bay lên trên lưng Kim Ưng rồi Lý Hằng Minh xoay mặt về phía năm người Lý Thiên Vũ lên tiếng nói:
“Lên đi”.
Lý Thiên Vũ nhẹ gật đầu rồi hắn cùng Hàn Tĩnh Chi trước hết bay lên lưng Kim Ưng, sao đó là Lý Bạch Nhật, Lý Lôi và cuối cùng là Lý Hoàng Miên bước lên.
Thanh Ảnh Kim Ưng cao giọng hót một tiếng rồi hai cánh đập mạnh một cái thân hình cách không bay lên hướng về phía Tây phủ thành chủ bay đi.
...
Vũ Ninh Thành phủ Thành Chủ tọa lạc tại phía Tây Thanh Thành, nơi này chiếm diện tích đến hơn 200 dặm, có cũng là một công trình kiến trúc xa hoa bậc nhất tại Vũ Ninh Thành.
Phủ Thành Chủ do Khương gia làm bá chủ, Vũ Ninh Thành, Thành Chủ chính là Khương Nghiêm một cường giả Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong hắn cũng là cường giả mạnh nhất Thanh Thành được mọi người cùng nhận thức.
Lúc này tại phủ Thành Chủ người đông kính chổ, ở trung tâm phủ Thành chủ được bố trí năm cái Lôi đài màu xám si măng cực lớn, căn xứng bao quanh nhau ở năm hướng, mỗi một Lôi đài được xây dựng kiên cố đến nổi có thể chóng chịu được cường giả Thiên Nguyên Cảnh toàn lực chiến đấu.
Xung quanh Lôi đài phủ Thành chủ còn bố trí năm cái khán đài to lớn, và hơn mười cái khán đài nhỏ lẻ khác, năm cái khán đài lớn trên cao dành cho năm đại tộc trong Vũ Ninh Thành là Phủ Thành Chủ, Lý Vũ Ninh Hầu Phủ, Lâm Phủ, Tề Phủ và Hoàng Phủ để bọn họ quan chiến và cho những tuyển thủ hạt giống nghĩ để tốt nhất trạng thái chiến đấu.
Lúc này phía xa có một thân ảnh to lớn đang cấp tốc tới gần nơi này, khi thân ảnh kia chỉ cách phủ Thành chủ chưa tới mười trượng thì tất cả mọi người điều trong thấy rõ ràng là một con phi cầm toàn thân tuyết trắng, xung quanh hoàn khí mảnh liệt dường như muốn đóng băng cả không gian.
“Là Tuyết Ngân Điêu, là người cả Tề Phủ đến”.
“Đúng a, là người Tề Phủ, các ngươi có thấy người áo trắng ở giửa không hắn là Tề Vân Không tuổi trẻ đệ nhất nhân đó, ta rất muốn gả cho huynh ấy”.
“Còn ta chỉ muốn ngủ với huynh ấy một đêm thôi là đã mãn nguyện rồi”.
"Các ngươi đừng có mơ, người ta là bậc nào nhân vật, bậc nào thiên tài nếu tìm đạo lữ cũng phải chí ít là thiên kim hoặc là thiên tài bậc nhất của ngũ phủ”.
Bên dưới mọi người bàn tán xôn xao.
Lúc này bên trên phủ Thành chủ người của Tề gia đã tiến tới bên trên khán đài to lớn kia, bên trên Tuyết Ngân Điêu có mười thân ảnh bước xuống bên trong có hai vị trưởng lão cấp bậc nhân vật và gia chủ còn lại là bảy người tuổi trẻ kiệt xuất nhất của Tề gia.
"Nhìn kìa là Thanh Đầu Chuẩn người của Hoàng Phủ tới”.
“Bên kia hình như người của Lâm Phủ”.
“Vũ Ninh Hầu Phủ cũng đã tới rồi”.
Bên trên khán đài tất cả mọi người liên tục đưa tay về phía chân trời chỉ chỏ bàn tán xôn xao.
Trên bầu trời Lý Hằng Minh và bọn người Lý Thiên Vũ bên trên Thanh Ảnh Kim Ưng đã đến gần Phủ Thành Chủ và Lâm Phủ cùng Hoàng Phủ cũng đến một lượt cả ba gia chủ nhì nhau nhẹ gật đầu xem như chào hỏi nhau đã xong, cả ba đội ngủ liền nhanh chóng đi xuống khán đài, mỗi khán đài điều bố trí cho tọa kỵ nơi nghĩ chân nên tứ đại gia tộc không cần lo lắng việc này.
Bên phía Lâm Phủ và Hoàng Phủ cũng điều mang theo mười người, và tất cả cũng giống như nhau điều là gia chủ mang theo hai vị trưởng lão và tuổi trẻ kiệt xuất nhất của mình.
Chỉ có Vũ Ninh Hầu Phủ là chỉ mang theo năm người trẻ tuổi mà thôi, trong thật sự đơn lẻ hơn nhiều.
Cũng không đợi tứ đại gia tộc chờ đợi lâu, bên phía Phủ Thành Chủ rất nhanh liền có người ra chào đón.
“Haha, các vị đã đợi lâu”.
Khương Nghiêm lúc này từ bên trong phủ đi ra nhìn về phía tứ đại gia tộc mĩm cười nói.
“Không sao, cũng mới tới thôi, Khương huynh quá khách khí rồi”- Gia chủ Tề gia Tề Dương đứng lên khách khí mĩm cười nói.
“Haha, không đợi các vị đợi chờ lâu, lần này Đoạn Thiên Chiến thể lệ thi đấu vẩn như những lần trước chính là thủ Lôi đài”- Khương Nghiêm đứng lên nhìn một vòng khán đài mĩm cười nói.
“Thể lệ thủ Lôi đài cũng rất dễ thôi, các ngươi sẽ lên Lôi đài đấu 1 vs 1, người thắng sẽ là người thủ Lôi đài, nếu như người thủ Lôi đài trong vòng một canh giờ không ai khiêu chiến sẽ là thủ Lôi thành công”.
Khương Nghiêm đang nói dừng lại một lât rồi lại tiếp tục lên tiếng:
“Đoạn Thiên Chiến kết thúc là khi cả năm Lôi đài tất cả điều có người thủ thành công”.
"Các ngươi đã rõ”.
Khương Nghiêm nói xong liền yên lặng chờ mọi người có thắc mắc gì để hắn giải thích.
Nhưng mọi người điều yên lặng, Khương Nghiêm chờ trong giây lát không thấy ai lên tiếng liền mĩm cười nói:
“Tốt, không ai ý kiến gì thì bây giờ Đoạn Thiên Chiến bắt đầu”.
Tất cả mọi người điều rất phấn khởi, trận chiến này đã sắp bắt đầu rồi.
Không để mọi người phải đợi lâu, ngay lập tức có một thiếu niên toàn thân một bộ hoa phục màu vàng bước lên Lôi đài.
“Haha, các vị không ai lên thì để ta mở màn vậy”.
Người này chính là người của Phủ Thành Chủ hắn chính là tuổi trẻ bày danh đệ ngũ trên trong Phủ Thành Chủ Khương Hách, năm nay mười chín tuổi tu vi đã Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ, bên trong tuổi trẻ cũng là nổi bậc một anh kiệt.
“Haha, Khương huynh để ta làm đối thủ của Huynh”.
Người vừa lên tiếng chính là Tề gia một vị tuổi trẻ thiên tài Tề Chiến, năm nay hắn sắp ải hai mươi tuổi cũng là Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ tu vi.
Cả hai trên Lôi đài bọn họ đều là Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ vừa lên Lôi đài là đánh cho khí thế hừng hực, Chân Khí nổ tán loạn cả hai hăng hái chiến đấu khó mà hòa giải.
“Phục Sơn Ấn”
“Thiết Mãng Quyền”.
Cả hai kịch liệt tung chiêu, quyền ảnh, thiết ấn điên cuồng v·a c·hạm vào nhau.
“Haha, Khương Hách thống khoái, thống khoái tiếp đi”.
Đối diện Khương Hách, Tề Chiến lúc này cười to một tiếng lại càng thêm điên cuồng ra quyền, quyền ảnh hung hung vô cùng bạo ngực, cả hai qua lại hơn mười chiêu Khương Hách liền bị Tề Chiến đánh lên lòng ngực, làm hắn lui về sau mấy bước, Tề Chiến nhân cơ hội này, một quyền đánh ra làm cho Khương Hách tiếp tục lui về sau và rơi xuống Lôi đài.
“Khương Hách, ngươi bại”.
Khương Hách cũng không tức giận liền cười khổ một cái rồi lui xuống bên dưới.
Tất cả mọi người thấy Khương Hách và Tề Chiến đánh khí thế hừng hực như vậy, bọn họ cũng không chần chừa mà bước lên Lôi đài, từng trận chiến đấu nổ ra làm cho không khí thêm phần nóng lên.
“Ta Trương Bằng, khiêu chiến ngươi”.
Trường Bằng là một tử đệ của một gia tộc nhỏ bên trong Vũ Ninh Thành, Trương Bằng chính là thế hệ trẻ đệ nhất nhân của gia tộc hắn, năm nay hai mươi tuổi tu vi đã đạt đến Huyền Nguyên trung kỳ đỉnh phong cảnh giới.
Trương Bằng đi lên Lôi đài nhìn về phía Tề Chiến hạ chiến thư.
“Haha, Trương Bằng lên đây”.
Trương Bằng trên người toát ra dâng trào khí thế, thân thể nghiên qua một bên, đùi phải nhẹ nhàng nâng, vô tận chân khí dũng mãnh vào trong đùi phải.
Hắn nhẹ nhắc chân thân thể Trương Bằng như là báo đi săn đột nhiên lao ra, thân thể nhảy lên thật cao, một chân chém xéo mà xuống.
“Phong Sơn Thối Pháp! Nhất Thối Động Thiên!”.
Trương Bằng cái này một chân, thế đại lực trầm, cái này một chân nặng nề như sơn nhạc, nhưng lại nhanh như gió lốc, bàng bạc Thối Kình nhấc lên một hồi cuồng phong.
Tề Chiến bên dưới quần áo chấn động bay phất phới, hai mắt hắn nheo lại, hắn không dám kinh thường Trương Bằng một chút nào.
Tay phải hắn nắm lại, uốn éo như hai con độc xà uốn lượn nhưng lại vô cùng cứng rắn, khí thế không hề thua kém Trương Bằng một thối pháp.
Ầm!
Quyền mang và thối kình v·a c·hạm vào nhau, chân khí bùng nổ, kình khí bắn ra tán loạn.
Tề Chiến thân hình chấn động kịch kiệt lui về sau hơn mười bước mới đứng vững thân hình.
“Tiếp tục, nhận ta một cước”.
Trương Bằng thét lớn một tiếng, lần nữa nhằm phía Tề Chiến một lần nửa công kích đi qua, hai cánh tay hắn triển khai như Đại Bằng Triển Sí, thon dài mạnh mẽ hai chân liên hoàn đá ra.
“Liên Hoàn Phích Lịch Thối!”
Xích xích xích xích!
Vô số cước ảnh, chuyển thế bài sơn đảo hải, sắc bén Thối Kình càn quét hư không, cường thế nghiền ép về phía Tề Chiến.
Thân hình Tề Chiến liên tục lui về phía sau, một cước cuối cùng đá ra một một chút bận tâm liền đánh cho Tề Chiến xuống Lôi đài.
“Tề Chiến, ngươi bại”.
Tu vi của Trương Bằng đã là Huyền Nguyên Cảnh trưng kỳ đỉnh phong chiến đấu với Tề Chiến tu vi chỉ là vừa mới đột phá Huyền Nguyên trung kỳ không lâu, đã định trước Tề Chiến hắn bại.
Về sau chiến đấu tiếp tục diễn ra, Trương Bằng hắn bị Lý Bạch Nhật để ý tới, cả hai liền tới lui chưa tới năm chiêu liền bị Lý Bạch Nhật một trảo oanh xuống Lôi đài.
Đến lúc này Lý Bạch Nhật ra tay cũng đồng nghĩa với việc cao thủ thực sự bắt đầu ra tay, màn chiến đấu đỉnh phong lần này, đến lúc này mới thật sự bắt đầu.