Nguyên Thủy

Chương 44: Tu vi tiến nhanh.




Chương 44: Tu vi tiến nhanh.
Cửu Chân sớm đã ra ngoài lúc này nàng cảm nhận được khí tức của Lý Thiên Vũ đang dần trở nên cường hoành cũng thì thào, lẩm bẩm tự nói.
Ầm!
Cuối cùng bích trướng Linh Nguyên Cảnh đỉnh phong cũng đã bị xông phá, hắn hiện tại đã đột phá Linh Nguyên Cảnh đỉnh phong. Quả thật không ngoài dự đoán của Cửu Chân sau khi hắn đột phá Linh Nguyên Cảnh đỉnh phong liền tiếp tục lấy ra một mai Huyền Chi Thông Linh Quả trực tiépa nuốt vào trong bụng. Đại Thôn Thiên Thuật cấp tốc vận chuyển bắt đầu luyện hóa Huyền Chi Thông Linh Quả trùng kích Huyền Nguyên Cảnh.
Chờ đợi một người tu luyện quả thật một sự việc hết sức buồn chán, nàng liền bay đến bệ đá bên cạnh chờ đợi Lý Thiên Vũ kết thúc tu luyện.
...
Chớp mắt thời gian đã trôi qua hơn nửa tháng.
Trong nửa tháng này, năng lượng ẩn chứa bên trong Huyền Chi Thông Linh Quả và cả Linh khí hùng hậu trong Tộc Tàng gần như bị tiêu hao sạch sẽ. Lúc này toàn bộ bên trong Tộc Tàng không chỉ không có lấy một chút làn sương mù nguyên lực, thậm chí ngay cả ánh sáng của các loại bảo vật cũng đều trở nên ảm đạm hơn một chút.
Một mực thôn phệ nhiều Linh khí như vậy và cả vật đại bổ Huyền Chi Thông Linh Quả, đối với Lý Thiên Vũ mà nói không thể nghi ngờ là một liều thuốc bổ cực tốt. Quanh người hắn lúc này, Chân khí hùng hậu ngưng tụ thành từng đoàn ánh sáng chậm rãi di động. Một cỗ khí tức cực kỳ cường đại như ẩn như hiện từ chỗ thân thể đang ngồi xếp bằng tĩnh tọa kia chậm rãi phát ra.
Trên bệ đá phía trước mặt, Cửu Chân đứng dậy, cảm nhận được khí tức mạnh mẽ của Lý Thiên Vũ cũng chậm rãi khẽ gật đầu, lẩm bẩm nói:
"Cổ khí tức này.. Hắn sắp phá cảnh rồi sao?”.
Mà dường như là đáp lại âm thanh của Cửu Chân, ngay khi tiếng nói của nàng vừa dứt, thì thân ảnh đang ngồi xếp bằng giữa không trung kia đột nhiên rung lên. Một cỗ khí tức mạnh mẽ hùng hậu giống như một cơn lốc đột nhiên từ trong thân thể Lý Thiên Vũ thổi quét ra.
Ầm!

Một vài bệ đá xung quanh trực tiếp bạo liệt dưới cỗ khí tức cuồng bạo quét ra bên ngoài. Hai mắt Lý Thiên Vũ đang nhắm chặt cũng đột nhiên mở ra. Trong mắt hắn, kim quang lưu chuyển không ngừng, cuối cùng hóa thành thực chất bắn mạnh ra, rất lâu sau mới từ từ suy yếu bớt, cho đến khi hoàn toàn tiêu tán.
Theo kim quang trong mắt Lý Thiên Vũ tiêu tán đi, cỗ khí tức cường đại kia mới dần yếu xuống bớt. Thân hình Lý Thiên Vũ cũng từ giữa không trung đáp xuống, nhìn bên trong Tộc Tàng lúc này Linh khí đã không còn, không khỏi cười khổ một tiếng. Mượn dùng Linh khí hùng hậu trong này, hắn cuối cùng cũng đã bước qua được một bước đó!
Hắn bây giờ đã thật sự tiến vào Huyền Nguyên Cảnh, bên cạnh nhục thân cũng đã thoát biến đến Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ tu vi, bởi vì khi hắn điên cuồn thôi động Đại Thôn Thiên Thuật thôn phệ linh khí bên cạnh nó cũng giúp Lý Thiên Vũ thôn phệ và luyện hóa luôn Long huyết của Thiên Diễn Lôi Long, bên trong Long huyết toàn bộ tinh hoa điều bị thôn phệ hoàn toàn nên tu vi nhục thân của hắn mới sớm như vậy đột phá Huyền Nguyên trung kỳ.
Sau khi đột phá hắn cũng không do dự mà trực tiếp đi vào bên trong Hỗn Nguyên Châu.
Lúc này hắn đang ngồi tỉnh tọa bên dưới Hỗn Nguyên Châu. Bởi vì lúc này công dụng thứ hai của Huyền Chi Thông Linh Quả là giúp võ giả tiến vào trạng thái Thông Linh, hắn lần này muốn cảm ngộ chính là Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết thức thứ ba Nhật Nguyệt Đông Chuyển.
Trạng thái Thông Linh là trạng thái giúp võ giả tăng lên gấp ba lần ngộ tính và dưới phụ trợ của Hỗn Nguyên Thần Thụ lại giúp ngộ tính tăng lên gấp ba tổng cộng gấp chín lần bình thường nên hắn có lòng tin tu luyện thành công hai môn tuyệt kỹ này.
Lý Thiên Vũ nhẹ thở ra một hơi, liền tranh thủ ngồi xuống hay chân sếp bằng lại trong đầu hồi tưởng lại tâm pháp và thủ ấn của Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết thức ba này, cảm ngộ bắt đầu dâng lên hắn lập tức rơi vào trạng thái thông linh.
Thời gian thông linh rất nhanh liền đi qua, thời gian bảy ngày cũng giúp hắn tu luyện thành công Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết thức thứ ba Nhật Nguyệt Đông Chuyển. Hai mắt Lý Thiên Vũ mở ra nở một nụ cười nhạt.
“Thành công?”- Hàn Tĩnh Chi bên cạnh đi lại lên tiếng hỏi.
“Thành công”- Lý Thiên Vũ cười nói.
...

Năm người đứng đầu ở tộc hội lần này cũng không phải là nhất định có thể đi đến hoàng thành tham gia Đoạn Thiên Chiến mà phải sàn lọc lại với toàn bộ thiên tài ở Vũ Ninh Thành này, cái này quả thật cũng chỉ là đi qua sân khấu mà thôi chỉ vì thiên tài của Vũ Ninh Hầu Phủ có thể tự tin nghiền ép tất cả đại tộc bên trong Vũ Ninh Thành, tuy không chắc chắn nhưng những lần trước vẫn là vậy.
Ba ngày sau, năm người bọn họ sẽ đến diễn võ trường của Phủ Thành Chủ tranh đoạt danh ngạch cuối cùng, cuộc chiến này được toàn bộ Vũ Ninh Thành và cả Đại Mạc rất xem trọng nên được đặt tên là Đoạn Thiên Chiến.
Tuy Vũ Ninh Thành chính là của Lý gia Vũ Ninh Hầu Lý Hằng Minh nhưng vẫn có thành chủ, thành chủ chủ yếu lo việc trật tự bên trong thành, còn về Vũ Ninh Hầu chính là chiến lục mạnh nhất để chóng lại thú triều bên trong Cửu U Sâm Lâm.
Vũ Ninh Thành, Thành Chủ Khương gia cũng chính một đại tộc thực lực chỉ là thua Vũ Ninh Hầu Phủ mà thôi, thực lực vô cùng cường hoành cũng không thể xem thường, mà phủ thành chủ chính tọa lạc trung tâm của Vũ Ninh Thành nên sẽ là nơi diễn ra Đoạn Thiên Chiến lần này. Đoạn Thiên Chiến chính là tranh đoạt danh ngạch để tiến vào di chỉ viễn cổ bó được tất cả mọi người gọi là Đoạn Thiên Tông.
Đoạn Thiên Tông di chỉ là một nơi bảo vật hằng hà sa số, truyền thừa cuối cùng vẫn còn là một ẩn số, di chỉ Đoạn Thiên Tông cũng đã xuất thế hơn trăm năm nhưng chưa một ai nhận được chung cực truyền thừa cũng đủ hiểu truyền thừa lựa chọn người thừa kế là bậc này hà khắc, cũng vì vậy cũng phần nào suy đoán truyền thừa là cở nào tồn tại, nếu thật sự chưa một ai nhận được truyền thừa Lý Thiên Vũ thật sự rất hứng thú.
Trong thời gian ba ngày hắn cũng không phí phạm thời gian, sau khi rời khỏi tộc tàng hắn nhanh chóng về nhã viện của mình trực tiếp vào Hỗn Nguyên Châu tu luyện.
Thời gian tu luyện thoáng cái đã qua ba ngày bên trong Hỗn Nguyên Châu đã qua chín ngày, sáng sớm ngày thứ ba, mới tờ mờ sáng Lý Thiên Vũ đã thức tỉnh từ trong trạng thái tu luyện và đi ra bên ngoài, Lý Thiên Vũ mở rộng cửa ra hắn hít thật sâu một hơi, rất lâu rồi hắn chưa thổi mái hít thở không khí trong lành như vậy.
"Huynh dậy rồi hả? Nhìn phong thái giống Thánh nhân quá nhỉ!”.
Bên ngoài Hàn Tĩnh Chi nàng đã thức từ sớm, nàng là nữ nhân nên bận biệu một số việc cá nhân đến bây giờ nàng mới mở cửa ra, khi nàng thấy Lý Thiên Vũ cũng đã ra bên ngoài nàng liền khì cười lên tiếng trêu ghẹo một câu.
“Haha, thánh giả phu nhân, người dậy sớm nhỉ, chúng ta cùng đi đến diễn võ trường thôi”.
Lý Thiên Vũ nhìn thấy Hàn Tĩnh Chi lên tiếng trêu ghẹo, hắn cũng cười một tiếng, rồi lại lên tiếng trêu đùa lại.
“Hứ, ai là phu nhân của huynh”- Hàn Tĩnh Chi đỏ mặt nói.
Lý Thiên Vũ cười vang một tiếng, trêu ghẹo thêm ít câu, làm nàng đỏ cả mặt, rồi cả hai vừa trêu đùa vừa đi đến đại sảnh.

Hôm nay chính là ngày mà Vũ Ninh Thành tổ chức cuộc chiến sàn lọc danh ngạch cuối cùng để các đại thành thị tham gia Đoạn Thiên Chiến tại hoàng thành để lựa chọn năm danh ngạc cuối cùng tham gia di chỉ Đoạn Thiên Tông xuất thế.
Cả hai đi xuyên qua rất nhiều đình đài rất nhanh liền đến đại sảnh, lúc này chỉ có ba người đang đứng đó, ba người đó chính là gia chủ Lý Hằng Minh, Lý Hoành trưởng lão và Lý Phục đại trưởng lão, còn về bọn người Lý Bạch Nhật, Lý Lôi và Lý Hoàng Miên vẫn chưa đến.
“Vũ Nhi, Hàn cô nương đến rồi sao, hai con đợi một lát ba tiểu tử đến ngay bây giờ, rồi chúng ta xuất phát”- Lý Hằng Minh nhẹ mĩm cười nói.
Hàn Tĩnh Chi cũng không thất lễ, liền hành lễ chào ba người, làm cho Lý Hằng Minh cười không ngậm được mồm tỏa vẻ hài lòng về đứa con dâu này.
Cũng không để năm người bọn họ đợi quá lâu, rất nhanh cả ba người Lý Bạch Nhật liền đi đến.
“Cũng đã không còn sớm, chúng ta đi thôi”- Lý Hằng Minh nhẹ gật đầu nói.
Lý Hằng Minh liền lấy tay hút gió một tiếng lớn, ngay lập tức ở phía sâu bên trong hầu phủ một tiếng chim hót lảnh lót vang lên, ngay sau đó trong tầm mắt mọi người một con phi cầm cực lớn dần dần bay lên và hướng về phía bọn họ bay đến.
Khi Lý Thiên Vũ nhìn thấy rõ con phi cầm kia, liền giật mình trong mắt hắn là một con chim to lớn màu lam nhạt, trên thân còn có kim quang phát ra, hai mắt cũng lóe ra kim quang nhàng nhạt, theo khí tức phát ra chắc hẳn là Địa cấp hậu kỳ yêu thú.
“Thanh Ảnh Kim Ưng, không ngờ lại là Thanh Ảnh Kim Ưng”- Lý Thiên Vũ kinh ngạc nói.
Bọn người Lý Bạch Nhật, Lý Hoàng Miên và Lý Lôi điều bị dọa đến sắc mặt trắng bệt, bọn họ tuy là thiên tài trẻ tuổi nhưng lại chưa từng gặp phải yêu thú đáng sợ như vậy.
Bên trong Lý Phủ cường giả như mây, nhưng bọn họ lúc nào cũng thu liễm khí tức, trong như vật vô hại, nhưng lần này Thanh Ảnh Kim Ưng hung uy tràng ngập, hung sát chi khí, yêu khí phóng đại làm bọn họ hít thở cũng khó khăn.
Lý Hằng Minh khi thấy thần sắc ung dung của Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi lại không một chút nào sợ hãi hay lộ ra thất thố một chút nào, hắn cũng nghi hoặc như vậy vẫn không làm hay bọn nhóc thất thố.
Lý Hằng Minh đâu biết được chiến lực hiện tại của Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi cộng lại đã có thể khiêu chiến với Địa cấp đỉnh phong yêu thú, một con Thanh Ảnh Kim Ưng Địa cấp hậu kỳ làm sao có thể hù dọa được bọn hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.