Chương 43: Tộc tàng.
Trận chiến kết thúc, Lý Thiên Vũ một lần nửa được chú ý đến.
Lần đầu tiên chính là khi hắn vang danh đại Mạc năm tám tuổi Ngưng Nguyên đỉnh phong và không lâu sau đó liền mất tâm vì hắn đã sáu năm rồi không hề có dấu hiệu đột phá Linh Nguyên và lần này sau sáu năm hắn đã đột phá Linh Nguyên chỉ không tới một năm tu luyện liền đã trở thành Vũ Ninh Hầu Phủ tiểu trẻ đệ nhất nhân.
“Thiên Vũ ca ca, Thất Sắc Thanh Hương Lộc có vẻ béo hơn rồi”.
Sau khi kết thúc tộc hội, cả hai người liền quay lại nhã viện trực tiếp đi vào Hỗn Nguyên Châu tu luyện, Hàn Tĩnh Chi vừa mới đi vào nhìn thấy bầy lộc hai mắt sáng rỡ, nước miếng chảy ròng ròng nói.
Lý Thiên Vũ cười hả hả, nói: “Hiểu hiểu”.
Nghe nàng nói như vậy hắn liền biết nàng lại thèm thịt nướng, Lý Thiên Vũ tuy chân khí tiêu hao quá độ nhưng cũng không thành vấn đề, hắn liền nhẹ mĩm cưới đi tới bắt một con lộc to béo nhất rồi bắt đầu làm sạch rồi đốt lên một đóng lửa lấy ra những gia vị thiết như mật ong, muối, trứng chim,.. bắt đầu nướng lên.
Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi cả hai ăn đến khi bụng căng tròn, cả hai bọn hắn tổng cộng diệt hết hơn hai mươi cân thịt lộc mới dừng lại trên mặt liền lộ ra nét thỏa mãn ý vị.
Cửu Chân bên cạnh nuốt nước miếng ực ực, nàng gào thét lãi nhãy bên tay Lý Thiên Vũ rằng hắn mau chóng tìm một bộ nhục thân phù hợp cho nàng, nào là thiên kinh địa nghĩa, nào là nàng chán phải cảnh Yêu Hồn như này rồi.
Nhưng hắn biết Cửu Chân nàng là Yêu hồn thể không ăn thịt nướng, nàng thấy bọn hắn ăn ngon lành nên thèm mới hối thúc Lý Thiên Vũ, Lý Thiên Vũ cũng bất lực liền hứa sẽ nhanh nhất có thể để nàng trọng ngưng thân thể.
Tất cả đã no say, hắn cùng Hàn Tĩnh Chi liền đâm đầu vào trong tu luyện, Lý Thiên Vũ hắn trãi qua chiến đấu kịch liệt với Lý Bạch Nhật chân khí bên trong Khí Hải đã cô động và vô cùng vững và đã có thể đột phá cảnh giới rồi.
Hắn lấy ra hơn vạn viên Linh Thạch đặt xung quanh, chân khí phun trào trực tiếp bạo hơn vạn viên Linh Thạch « Đại Thôn Thiên Thuật » phát động, thân thể hắn như là một cái hắc động liên tục thu nạp linh khí tăng cao tu vi.
Mãi đến hơn nữa ngày sau hắn lại mở mắt ra lần nửa, hắn thầm than « Thiên Trụ Vô Thần Quyết » tuy vô cùng bất phàm nhưng lại tốn rất nhiều thời gian và tài nguyên tu luyện.
“Trên đời đâu có gì hoàn mỹ, được này mất cái kia thôi”- Lý Thiên Vũ thầm an ủi một câu.
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi đè nén lại tâm tình ba động, hiện tại bên ngoài trời đã sáng. Hắn liền phải ra bên ngoài để đến tộc tàng cùng với tứ thúc hắn.
Sáng sớm, ánh bình minh vừa ló rạng, hồng hà đầy trời.
Lý Thiên Vũ mở ra cửa phòng, từ trong phòng đi ra tới.
Hô!
Thật sâu hút miệng không khí mát mẻ, Lý Thiên Vũ cả người thần thanh khí sảng.
Đi qua mấy ngày tu luyện tuy tu vi không thể đột phá nhưng cũng tiến một bước dài, hắn tin chắc chỉ cần hấp thụ thêm một ít Linh thạch nửa hắn có thể nhất cử đột phá đến Linh Nguyên Cảnh đỉnh phong cảnh giới.
“Haha, đã dậy rồi sao?”- Lý Hoành từ nơi xa bước lại nhimg thấy Lý Thiên Vũ thần thanh khí sảng liền lên tiếng trêu đùa.
“Hì hì, tứ thúc đến sớm thế!”- Lý Thiên Vũ cũng nhẹ mĩm cười lên tiếng.
"Haha, tiểu tử đi theo ta”- Lý Hoành cười to một cái khoát tay vẫy vẫy nói.
Sau đó hai người chậm rãi đi vào sâu bên trong Phủ, cả hai điều im lặng không nói cái gì. Một lúc sau Lý Hoành mới nhẹ lên tiếng:
“Tiểu tử, hình như ngươi đã đạt đến Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong rồi phải không, lần này tiến vào Tộc Tàng, xem như đó là một phần cơ duyên của tiểu tử ngươi, còn về có mượn được trợ giúp trong đó để đột phá chính thức tiến vào Linh Nguyên Đỉnh Phong được hay không còn phải xem bản lĩnh của ngươi”.
"Đa tạ tứ thúc nhắc nhở”- Lý Thiên Vũ cười cười, hắn tự nhiên nghe ra mùi vị nhắc nhở trong lời nói của Lý Hoành.
Lý Hoành thấy vậy cũng khẽ gật đầu, cũng không tiện nói thêm nữa, bước chân càng nhanh hơn, dẫn Lý Thiên Vũ xuyên qua Vũ Ninh Hầu Phủ, ước chừng nửa canh giờ sau thì đến chỗ sâu nhất trong Vũ Ninh Hầu Phủ.
Tộc Tàng của Lý gia nằm ở chỗ sâu trong phủ, nơi đây có một vách núi, lúc Lý Thiên Vũ và Lý Hoành đến dưới vách núi thì cũng dừng bước.
Dưới bốn phía vách núi, một số lầu các thanh nhã ẩn nấp bên trong như ẩn như hiện, thoạt nhìn hoàn cảnh có chút u tĩnh. Chỉ có điều từ trong loại u tĩnh này Lý Thiên Vũ cũng cảm nhận được một tia hàn ý, ánh mắt đảo qua, hắn biết rằng phụ cận nơi này có ẩn nấp một lượng lớn cường giả. Phòng ngự sâm nghiêm như thế không hổ là cấm địa của Lý gia.
Vách núi trước mắt Lý Thiên Vũ có một cái cửa đá rất nặng, phía trên cửa đá ẩn chứa năng lượng ba động phát ra.
Hơn nữa, lúc này ở trước đại môn có hai cái pho tượng hình người, chưa kịp suy nghĩ liền đã thấy Lý Hoành tiến lên ba bước, hai tay ôm quyền khom lưng về phái hai cái tượng đá hình người phía trước rồi lấy ra một cái lệnh bài cổ xưa màu đen, chân khí ngoại phóng, tay nâng lệnh bài lên, tay bóp ấn quyết kỳ dị, lệnh bài phát sáng, đại môn bắt đầu chậm rãi mở ra.
Nhưng Lý Thiên Vũ lại không chú ý đến nó mà lại nhìn chằm chằm vào hai pho tượng kia, hắn ẩn ẩn cảm nhận được bên trong hai pho tượng phát ra khí tức như ẩn như hiện thậm chí còn cường đại hơn phụ phân hắn rất nhiều, lúc này Lý Thiên Vũ thầm nghĩ:
“Không ngờ Lý Phủ còn ẩn giấu bậc này cường giả”.
“Tốt, tiểu tử ngươi vào đi, nên nhớ ngươi chỉ có thể ở bên trong không quá một tháng và khi rời đi chỉ có thể mang ra một món bảo vật mà thôi. Ngươi vào đi”.
Lý Hoành tỷ mỹ nói rõ quy tắc cho Lý Thiên Vũ nghe, sau khi nghe rõ tất cả hắn liền nhẹ gật đầu cáo từ với Lý Hoành sau đó trực tiếp xoay lưng đi thẳng về phía đại môn rồi biến mất thân hình, ngay say đó đại môn nhanh chóng khép lại.
Lúc Lý Thiên Vũ tiến vào trong đại môn, liền có một cỗ quang mang mãnh liệt phóng đến trước mặt. Hai mắt của hắn theo phản xạ khẽ nheo lại, một lát sau mới dần thích ứng, ngẩng đầu lên, ánh mắt khẽ đảo.
Xuất hiện trước mặt Lý Thiên Vũ chính là một thạch động cực kỳ to lớn, bên trong thạch động bao phủ một quầng sáng, ở trên đỉnh sơn động cao hàng trăm trượng có một vài lỗ thủng, từng đạo ánh sáng mặt trời chiếu qua đó làm ánh sáng chiếu xuống chiếu rọi toàn bộ thạch thất làm bên trong vô cùng sáng tỏa.
Diện tích của thạch động này cực kỳ rộng lớn, ít nhất ánh mắt Lý Thiên Vũ nhìn về phía xa cũng không thể thấy điểm cuối.
“Nơi này là tộc tàng bảo khố của gia tộc hay sao? Cũng thật là to lớn”.
Lý Thiên Vũ thì thào tự hỏi, tuy Lý Thiên Vũ chính là tiểu hầu gia nhưng hắn cũng chưa từng đi đến nơi này, nơi này vốn không so được với bải khố của Đế Huyền Cung nhưng như thế cũng đã quá đồ sộ và rộng lớn rồi.
Bàn tay Lý Thiên Vũ nhẹ nhàng vươn ra trước mặt, chợt trong mắt xẹt qua chút kinh dị, hắn có thể cảm nhận được Linh khí thiên địa trong này tương đối hùng hậu chí ít Hỗn Nguyên Châu là không sánh bằng.
“Bảo vật trong đây thật sự nhiều a!”.
Lý Thiên Vũ thầm cảm thán, bởi vì trong tầm mắt của Lý Thiên Vũ, nơi này có vô số bảo khí Linh đan diệu được, kỳ trân dị bảo cái gì cũng có. Điều khiến cho Lý Thiên Vũ phải nhíu mày đó là những bảo khí bên trong đây tốt nhất cũng chỉ là Địa cấp mà thôi, đối với Lý Thiên Vũ mà nói hiển nhiên không có chút sức hấp dẫn gì. Chí ít cũng phải Thiên cấp bảo khí mới làm hắn nhấc lên hứng thú.
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi, lần này chắc đã phí công vô ít rồi. Nơi này thiên địa Linh khí vô cùng nồng hậu đã vào trong đây làm sau mà có thể bỏ lỡ, hắn vốn đã đạt đến Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ cực hạn chỉ thiếu một ít thời gian nửa thôi là đã đạt đến Linh Nguyên Cảnh đỉnh phong cảnh giới, lần này nhất định phải thành công.
Lý Thiên Vũ thầm nghĩ, cũng không nghĩ ngợi thêm nhiều, thân hình khẽ động, hai cánh mở rộng bay lên giữa không trung, sau đó liền ngồi xếp bằng xuống. Hai tay khẽ vung lên, một cái hắc động nhanh chóng khuếch tán ra ở đằng sau lưng hắn.
Vù vù!
Theo hắc động này xuất hiện, một cỗ lực thôn phệ vô cùng bá đạo lập tức quét ra. Nhất thời, linh khí trong trạng thái sương mù tràn ngập trong Tộc Tàng nhanh như thiểm điện liền hội tụ lại, dùng một loại tốc độ kinh người bị hắc động thôn phệ, cuối cùng liên tục không ngừng rót vào trong thân thể Lý Thiên Vũ.
Vù vù!
Linh khí trong Tộc Tàng vô cùng hùng hậu, nhất thời đều bị hút vào hắc động, trong mơ hồ phát ra tiếng thanh thủy như nước chảy.
Lúc này Đại Thôn Thiên Thuật đã vận chuyển đêna cực hạng, càng tu luyện Đại Thôn Thiên Thuật cao thâm hắn mới cảm nhận được sự khủng bố mà nó đem lại, bên cạnh hắn cũng vô cùng cảm thán không biết thật sự một tôn Thôn Thiên Ma Long lại lợi hại bậc nào, chỉ là tu luyện công pháp của Thôn Thiên Ma Long thật sự đã làm hắn khá bất ngờ rồi.
Mà theo làn sương mù mênh mông đang dung nhập vào thân thể, Lý Thiên Vũ cũng có thể cảm giác được rõ ràng một cỗ linh khí hùng hậu như n·ước l·ũ nhanh chóng tràn vào trong thân thể mình, không ngừng tiến vào trong tứ chi bách hài cuối cùng ngưng tụ vào trong khí hải tại đan điền.
Lúc này, ở bên trong đan điền, từng cỗ linh khí vok cùng tinh thuần không ngừng gào thét tiến vào, bên trong một tòa khí hải vô cùng to lớn điên cuồn đem những linh khí này đều hấp thu vào bên trong.
Mượn lấy lực thôn phệ của Đại Thôn Thiên Thuật của Thôn Thiên Ma Long nhất Tộc, việc tu luyện của Lý Thiên Vũ không thể nghi ngờ là giống như một loại điên cuồn luyện hóa bá đạo vô cùng. Tất cả Linh khí bên trong Tộc Tàng đều bị một mình hắn thôn phệ, không lưu lại một chút nào.